Chúa Nhật XVI THƯỜNG NIÊN (B)
Giêrêmia 23: 1-6; T.vịnh 22: 9-14; Êphêsô 2: 13-18; Máccô 6: 30-34

CHÚNG TA LÀ TÔNG ĐỒ CỦA CHÚA. HÃY THỰC THI SỨ VỤ CỦA MÌNH

Hôm nay chúng ta thấy toàn hình ảnh người mục tử trong Kinh Thánh. Bài thánh vịnh hôm nay tóm lược tất cả hình ảnh đó: "Đức Chúa chăn dắt tôi, tôi không thiếu gì". Chúng ta nhớ lại Thiên Chúa không ở xa chúng ta đâu. Các động từ trong thánh vịnh diễn tả các hành động của Thiên Chúa đối với chiên như: nuôi dưỡng, chăm sóc, dẫn dắt đến nơi nằm nghỉ; ở đó Thiên Chúa khuyến khích, cho lại sức, làm an dạ, và xức đượm dầu, ban cho sức lực để tiến ra nhân danh Ngài. Như trong bài phúc âm trước bài hôm nay, Chúa Giêsu sai các môn đệ đi giảng dạy và chữa lành. (Mc 6: 7-13)

Các lãnh đạo của dân Israel trước kia, các vua chúa, phải là mục tử của của dân. Họ phải là hình ảnh của Thiên Chúa, mục tử của Israel. Ngôn sứ Giêrêmia khiển trách các vua Israel lúc bấy giờ không làm đủ trách nhiệm vụ của họ với dân Giuda. Sự suy đồi của họ đã gây nên vụ tàn phá Giêrusalem và dân bị bắt đi lưu đày qua Babylon là một hình phạt.

Giêrêmia nhắc cho dân chúng biết là Thiên Chúa không quên họ, và Ngài sẽ đem họ trở về quê quán. Khi nào có một người tự gây đời sống hư hỏng thì người đó nghĩ là họ bị Thiên Chúa trừng phạt. Họ nghĩ họ không còn liên hệ với quá khứ, và cảm thấy như bị tù đày, không còn quê quán nữa như dân Israel ở Babylon. Họ cũng cảm thấy xấu hổ khi họ nghĩ đến Thiên Chúa, và bởi đó họ ngần ngại xin ơn tha thứ.

Những ai trong chúng ta có cảm nghiệm bị tù đày cách này hay cách khác, mặc dù chúng ta nghĩ chúng ta ra thế nào đi nữa, hay chúng ta cảm thấy ân hận về việc đã làm hay quên làm, chúng ta nên suy ngẫm lời ngôn sứ Giêrêmia. Nếu đặt trường hợp chúng ta là Thiên Chúa có lẽ chúng ta sẽ buông thả và chẳng muốn thay đổi. Nhưng chúng ta không phải là Thiên Chúa, và Giêrêmia nhắc chúng ta là Thiên Chúa, Đấng chăn dắt chúng ta, đã đi tìm kiếm thâu gom chúng ta về nhà. "Chính Ta, Ta sẽ tập hợp số còn sót của đàn chiên Ta từ mọi nơi. Ta đã xua chúng đến. Và sẽ đem chúng về đồng cỏ của chúng." (Gr 23: 3).

Và hơn nữa, một khi Thiên Chúa đã đem chúng ta về, Thiên Chúa sẽ ở với chúng ta, và gìn giữ chúng ta khỏi sợ hãi, nhát đảm, hay mất mát "Ta sẽ cho chổi dậy những mục tử coi chúng" (Gr 23: 4). Thiên Chúa sẽ không để chúng ta tản mát và lạc lỏng giữa nơi hoang địa. Bài phúc âm hôm nay chứng tỏ lời hứa của Giêrêmia là sự Thiên Chúa lo lắng cho chúng ta đã hiện thể qua Chúa Giêsu, Vị Mục Tử của chúng ta.

Vì sao lại có người bỏ quê hương để đi tìm hơi hoang vắng? Ngay cả bây giờ, vì sao có người sau một ngày làm việc cực nhọc, lại đi tìm nơi ăn uống, bỏ nhà để đến nhà thờ giáo xứ để học về Kinh Thánh, hay về tông thư mới của Đức Giáo Hoàng, hay dự buổi giáo lý tân tòng v.v... Chúng ta có thể không đến nơi "hoang vắng theo nghĩa trừu tượng", Nhưng chúng ta cũng như đám đông dân chúng trong phúc âm hôm nay: chúng ta khát khao, chúng ta muốn biết rõ nhiều hơn về Chúa Giêsu. Như Ngài đã làm cho dân chúng lúc bấy giờ, Ngài thu hút chúng ta đến với Ngài để Ngài giảng dạy. Điều chúng ta học hỏi thêm không phải chỉ về Ngài. Lý do thúc đẩy chúng ta đi tìm hiểu về Chúa Giêsu mà chúng ta biết bởi lời nói và hành động của các môn đệ thời nay, những Kitô hữu tầm thường như chúng ta, được giao trách nhiệm rao giảng và hành động nhân danh Chúa Giêsu.

Về cách kêu gọi, trong những đoạn sách khác của phúc âm thánh Máccô, những người theo Chúa Giêsu được goi là "môn đệ". Nhưng hôm nay họ được gọi là "Tông Đồ". Đây là chổ độc nhất trong phúc âm Máccô, họ được gọi như thế. Vậy điều gì làm cho lời mời gọi đó đặc biệt? Vì họ vừa trở về sau khi Chúa Giêsu sai họ đi rao giảng. Trước đó Chúa Giêsu sai họ đi từng hai người một (Mc6:7-13) và cho họ quyền giảng dạy và chữa lành. Trong khi chúng ta theo Chúa Giêsu, chúng ta là "môn đệ". Khi chúng ta được sai đi giảng dạy và chữa lành thi chúng ta được gọi là "Tông Đồ".

Chúa Giêsu đem các Tông Đồ trở về ra "nơi thanh vắng". Chúng ta nhớ là sau khi Thiên Chúa cứu dân Israel ra khỏi nơi tù đày ở Ai Cập, Thiên Chúa dẫn họ ra nơi thanh vắng và cho họ thức ăn và nước uống. Và hơn nữa, trong nơi thanh vắng Thiên Chúa mặc khải chính Ngài cho họ và làm lời giao ước muôn đời với họ. Bây giờ Chúa Giêsu làm việc Thiên Chúa đã làm cho dân Ngài trong nơi thanh vắng. Chúa Giêsu dạy các ông "nhiều điều". Nhủ̃ng điều này không có ý nghĩa là Chúa Giêsu giảng dạy lâu dài, buồn chán. Trái lại, Ngài dạy các ông như Ngài thường dạy "nhiều điều" về tình thương yêu và lòng lo lắng của Thiên Chúa đối với chúng ta. Rốt cuộc mục tử sẽ giảng dạy và dẫn dắt dân Thiên Chúa.

Chúng ta cũng được mời gọi dạy dỗ như: phụ huynh, giáo chức, bạn bè, người dạy giáo lý và làm gương tốt. Chúng ta có rất nhiều dịp chia sẻ những hiểu biết của chúng ta về Thiên Chúa với những người cảm thấy họ đang ở "nơi thanh vắng" của họ, là nơi họ chán nản. do dự, buồn phiền, thiếu đức tin, nghèo nàn, thất nghiệp, mất người thân thương v.v... Nhiều người cảm thấy đang sống nơi "thanh vắng" tìm đến chúng ta để được cảm thấy sự lo lắng của Chúa Giêsu như Ngài đã lo lắng cho những ai như "các chiên không có người chăn dắt". Tự chúng ta, chúng ta không đủ sức đáp ứng cho nhu cầu của họ. Nhưng, cũng như các Tông Đồ đầu tiên, chúng ta không tự làm một mình. Chúng ta đã được sai đi với quyền lực mà Thần Linh Chúa Giêsu ban cho chúng ta. Chúng ta lãnh nhận Thần Linh đó qua Bí tích rửa tội, và giờ đây chúng ta nên nhớ là chúng ta được sai đi để làm Tông Đồ của Chúa Giêsu.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP


16th SUNDAY IN ORDINARY TIME (B)
Jeremiah 23: 1-6; Psalm 23; Ephesians 2: 13-18; Mark 6: 30-34

The image of the shepherd permeates our Scriptures today. The Psalm response to our first reading sums it up: "The Lord is my shepherd; I shall not want." We are reminded that God is not asleep or a distant God. Note the verbs the psalmist uses to describe God’s activities on behalf of the sheep. God nourishes, nurtures and guides us to a restful place. There God encourages, empowers, takes away fear and anoints us with oil to commission and strengthen us to go forth on God’s behalf. Just as Jesus did, prior to day’s gospel passage, when he sent his disciples to preach and heal (6:7-13.)

The rulers of ancient Israel, their kings, were also to be the shepherds of the people. They were expected to reflect God, Israel’s Shepherd. Jeremiah takes Israel’s recent kings to task for neglecting their responsibilities to their flock, the people of Judah. The corruption of the kings had caused the destruction of Jerusalem and the people’s enslavement in Babylon was seen as punishment.

Jeremiah reminds the people that God has not forgotten them and will take them back. When people make a mess of their lives they interpret the resulting dire consequences of their bad choices as punishment from God. They feel disconnected from their past and experience a sense of homelessness – displacement – like the Israelites in Babylonian captivity. They even feel shame when they think of God and so, may hesitate asking for forgiveness.

Those who experience one form of exile or another, take Jeremiah to heart – whatever we may think of ourselves and the shame we feel for what we have done, or failed to do. If we were God, we reason, we would give up on us and our half-hearted attempts to change. But we are not God and Jeremiah reminds us that our shepherding God has come out looking for us to guide us home. "I myself will gather the remnant of the flock from all the lands to which I have driven them and bring them back to their meadow.

In addition, once God has restored us to good standing, God will stay with us and help us keep from slipping back into old habits and destructive modes of behavior, "I will appoint shepherds for them who will shepherd them." God will not leave us wandering and untended in any deserted place we may find ourselves. Today’s gospel shows that Jeremiah’s promise of God’s care for us has taken flesh in Jesus, our shepherd.

Why would people leave their towns and search out Jesus in a deserted place? Why do people, even now, after a hectic day of work, commuting and food preparation, leave their homes to go to their parish for a class on the Scriptures, the Pope’s latest encyclical, an RCIA session, etc? We may not be going to a literal "deserted place," but we have a lot in common with the vast crowd of today’s gospel: we too are hungry and we want to learn more about Jesus. As he did with the crowds so he draws us to himself to teach us. What we learn isn’t just more information about him. The reason we go out of our way is to learn Jesus, whom we meet in the words and actions of his modern apostles, ordinary Christians like us, commissioned to speak and act in his name.

A word on titles. In other places in Mark’s gospel those who follow Jesus are called "disciples." But today their title is "apostle." This is the only time this title is attributed to them in Mark. So, what’s special in today’s account? Well, they have returned from the mission Jesus gave them. Previously Jesus gave them authority and sent them out two by two (6:7-13) to preach and heal. While we follow Jesus and listen to his teachings we are disciples. But then he assigns us to go forth and preach and heal – then we also bear the title "apostle."

Jesus takes the returning apostles to a "deserted place." The biblical reader knows the significance of a "deserted place." We recall that, after God delivered the Israelites from their Egyptian slavery, God led them out to the desert and tended them with food and drink. And more! In the desert God revealed God’s self to the people and made a lasting covenant with them. Jesus is doing what God did for the people in the desert. He teaches them "many things." These "many things" does not imply that Jesus spoke a long boring sermon. Instead, he taught as he always taught, the "many things" about God’s love and care for us. Finally, a shepherd who will teach and guide the people in God’s ways!

We are also called to teach as: parents, professional teachers, friends, catechists and through good example. We have many opportunities to share our knowledge of God with those who find themselves in their own "deserted places" of depression, indecision, sadness, faithlessness, poverty, unemployment, loss of a loved one, etc. Many, who find themselves in deserted places, look to us for the concern and care Jesus had for the crowd who were "like sheep without a shepherd." On our own we cannot address their needs. But like those first apostles, we are not on our own, we have been commissioned with the authority and power given to us through Jesus’s Spirit. We received that Spirit at our baptism and are reminded today that we are sent on mission to be the Lord’s apostles.