HÀNG XÓM DỌN NHÀ

Có một người thích thanh tịnh, nhưng phía bên trái nhà của ông ta là nhà của người hàng xóm làm thợ đúc đồng, phía bên phải là tiệm thợ rèn, hai tiệm ngày đêm gõ gõ đập đập, tạp âm vang lên làm phiền người người ấy.

Người ấy nói với mọi người : “Nếu như hai tiệm ấy dọn nhà đi thì tôi tình nguyện bỏ tiền ra mời họ ăn cơm”.

Một hôm, hai ông chủ của hai cửa tiệm đến nói với ông ta : “Chúng tôi sắp dọn nhà đi rồi”- Ông ấy rất là phấn khởi, lập tức mời hai người ăn một bữa cơm thịnh soạn".

Cơm nước xong, ông ta hỏi : “Các ông dọn nhà đi đến đâu ?”

Chủ tiệm đúc đồng nói : “Tôi dọn nhà qua bên thợ rèn”.

Thợ rèn nói : “Tôi dọn nhà qua bên tiệm đúc đồng”.

(Tiếu phủ)

Suy tư :

Ở đời có nhiều cái khổ, mà cái khổ nhất chính là ngày nào cũng nghe lui nghe tới những tiếng gõ gõ đập đập nhức óc điếc tai của nhà hàng xóm.

Có người nghe quen rồi thì không còn thấy khó chịu nữa, bởi vì đã chấp nhận cái nghề nghiệp của người hàng xóm; có người nghe cũng đã lâu cái âm thanh ấy nhưng vẫn cứ khó chịu và oán trách, bởi vì họ không chấp nhận cái nghề nghiệp thực tại của người hàng xóm.

Chấp nhận mình cũng là một người có nhiều khuyết điểm như mọi người, thì trở nên người dễ tính và thân thiện; cứ khăng khăng bắt ép người khác phải chiều theo ý của mình, thì không nhìn thấy được cái khổ tha nhân, và do đó mà trở nên người khó tính và kiểu cách.

Không ai thích người kiểu cách dù người đó là ông cha, bà sơ hay cha mẹ của mình, nhưng ai cũng thích người dễ tính và thân thiện dù người đó là kẻ thù của mình và là người không thích mình.

Chúa Giêsu đã trở nên người thân thiện của mọi người vì Ngài không khó chịu khi cô gái đĩ điếm Madalêna xức dầu và hôn chân Ngài, Ngài cũng không khó chịu khi bầy trẻ em bu quanh Ngài, Ngài cũng không khó chịu cau mặt khi bị người Pharisiêu và các kinh sư chỉ trích.

Chấp nhận và không chấp nhận là thước đo trình độ của tình yêu vậy !