ĐỀU THÍCH NÓI LỚN
Có ông chủ nhà giàu cùng với ba con trai thích ăn to nói lớn, thường dùng tên của hoàng gia để gọi mình.
Một hôm, có người bạn đến, ông chủ nhà giàu không có nhà, đứa con trai lớn nói : “Phụ vương thánh giá đi khỏi rồi”.
Người bạn hỏi mẹ nó ở đâu, đứa con thứ hai lên tiếng nói : “Mẫu hậu uống rượu trong vườn ngự uyển”.
Người bạn thấy lời nói của hai đứa không được chừng mực nên phủi tay mà đi, may mắn gặp được ông chủ nhà giàu, bèn nhất nhất kể lại.
Ông chủ nhà giàu hỏi : “Lời nói ấy là ai nói vậy ?”
Đứa con thứ ba đứng sau lưng nói : “Có thể là hai vị hoàng huynh nói đó”.
Người bạn càng thêm giận, túm lấy đứa con thứ ba muốn đánh.
Ông chủ nhà giàu vội vàng khuyên nói : “Hiền khanh không được phát cáu, nhìn lên mặt quả nhân đây, tha ngay cho ba hoàng nhi đi !”
(Tiếu phủ)
Suy tư :
An to nói lớn tự nó không có gì là đáng chê cười, nhưng con nhà nghèo mà bắt chước lối sống xa hoa, ăn nói kiểu cách của các công tử con nhà giàu thì là chuyện đáng chê cười.
Có người ăn to nói lớn để khoe khoang cái chức phận của mình đang có, có người ăn to nói lớn là để học làm sang, có người thích ăn to nói lớn là để cho mọi người biết đến mình...
Người Kitô hữu dù cho làm đến chức phận này nọ trong xã hội hay trong cộng đoàn, thì họ vẫn luôn hành xử cách chừng mực không quá ăn to nói lớn và cũng không quá nhu nhược, bởi vì họ luôn xác tín rằng : tích cực cộng tác với Thiên Chúa qua bổn phận của mình, thì Thiên Chúa sẽ làm cho công việc của họ được xuôi chạy dễ dàng, cần gì phải ăn to nói lớn chứ !
Có ông chủ nhà giàu cùng với ba con trai thích ăn to nói lớn, thường dùng tên của hoàng gia để gọi mình.
Một hôm, có người bạn đến, ông chủ nhà giàu không có nhà, đứa con trai lớn nói : “Phụ vương thánh giá đi khỏi rồi”.
Người bạn hỏi mẹ nó ở đâu, đứa con thứ hai lên tiếng nói : “Mẫu hậu uống rượu trong vườn ngự uyển”.
Người bạn thấy lời nói của hai đứa không được chừng mực nên phủi tay mà đi, may mắn gặp được ông chủ nhà giàu, bèn nhất nhất kể lại.
Ông chủ nhà giàu hỏi : “Lời nói ấy là ai nói vậy ?”
Đứa con thứ ba đứng sau lưng nói : “Có thể là hai vị hoàng huynh nói đó”.
Người bạn càng thêm giận, túm lấy đứa con thứ ba muốn đánh.
Ông chủ nhà giàu vội vàng khuyên nói : “Hiền khanh không được phát cáu, nhìn lên mặt quả nhân đây, tha ngay cho ba hoàng nhi đi !”
(Tiếu phủ)
Suy tư :
An to nói lớn tự nó không có gì là đáng chê cười, nhưng con nhà nghèo mà bắt chước lối sống xa hoa, ăn nói kiểu cách của các công tử con nhà giàu thì là chuyện đáng chê cười.
Có người ăn to nói lớn để khoe khoang cái chức phận của mình đang có, có người ăn to nói lớn là để học làm sang, có người thích ăn to nói lớn là để cho mọi người biết đến mình...
Người Kitô hữu dù cho làm đến chức phận này nọ trong xã hội hay trong cộng đoàn, thì họ vẫn luôn hành xử cách chừng mực không quá ăn to nói lớn và cũng không quá nhu nhược, bởi vì họ luôn xác tín rằng : tích cực cộng tác với Thiên Chúa qua bổn phận của mình, thì Thiên Chúa sẽ làm cho công việc của họ được xuôi chạy dễ dàng, cần gì phải ăn to nói lớn chứ !