Có một cuộc đối thoại độc đáo giữa một người Tân Tòng và một người chưa có niềm tin.
- Anh đã theo đạo Công giáo rồi sao?
- Vâng, nói đúng hơn là tôi theo Đức Kitô.
- Vậy xin hỏi anh, Ông Giêsu sinh ra ở quốc gia nào ?
- Rất tiếc là tôi quên mất chi tiết này.
- Thế khi chết ông ta được bao nhiêu tuổi ?
- Tôi cũng nhớ không rõ nên chẳng dám nói.
- Vậy ông ta đã thuyết giảng bao nhiêu bài ?
- Tôi không biết.
- Quả thật anh biết quá ít, quá mơ hồ để có thể quả quyết là anh đã theo đạo.
- Anh nói đúng một phần. Tôi rất hổ thẹn vì mình đã biết quá ít về Đức Kitô. Thế nhưng điều mà tôi biết rất rõ là thế này : Ba năm trước tôi là một người nghiện rượu sáng say chiều xỉn, nợ lút đầu lút cổ, gia đình tôi xuống dốc trầm trọng, bao nhiêu của cải tôi đều nướng vào các cuộc men say tuý luý. Mỗi tối, khi trở về nhà, vợ con tôi đều tức giận, buồn tủi và xấu hổ.
Thế mà bây giờ tôi đã dứt khoát bỏ rượu và đã cố gắng trả được hết nợ, gia đình tôi đã tìm lại được hạnh phúc. Vợ tôi, các con tôi ngóng trông và vui mừng đón đợi tôi sau khi tôi đi làm về.Những điều này, không ai khác hơn chính là Đức Kitô đã làm cho tôi và đó là tất cả những gì tôi biết về Người.
Kính thưa cộng đoàn.
Khi lãnh Phép Rửa sám hối của Gioan, dân chúng hỏi ông : “Chúng tôi phải làm gì ?”. Sám hối ở đây mang chiều kích cộng đoàn, đi đến đổi mới bằng hành động cụ thể. Người tân tòng trong câu chuyện trên sau khi được đổi mới hoàn toàn đã xác tín : Những điều này không ai khác hơn là chính Đức Kitô đã làm cho tôi…… Như thế, sám hối không chỉ là quay trở về với quá khứ mà còn hướng tới một tương lai tốt đẹp; sám hối không chỉ có tính cá nhân mà còn mang tính liên đới cộng đoàn; sám hối không phải là một cảm xúc mông lung nhưng là một quyết tâm hành động !
Trong Tin mừng, Luca đưa ra hai loại người tiêu biểu : thu thuế, lính. Đó là những người bị người ta ghét nhất thời đó, những người sống ngoài xã hội bị lên án, họ là những người ít tư cách nhất để đón tiếp Chúa Giêsu, … họ đến hỏi Gioan : “Chúng tôi phải làm gì ?”. Gioan không yêu cầu họ thay đổi nghề nghiệp, nhưng là thay đổi cung cách sống mới : tôn trọng công lý, không lạm dụng sức mạnh có trong tay, bằng lòng với những gì mà quyền lợi và luật pháp đã quy định. Lời khuyên của Gioan thuộc lãnh vực nghề nghiệp,thu thuế và lính tráng làm giàu bằng cách lợi dụng thế mạnh mình nắm giữ, dùng chức quyền để cưỡng đoạt áp bức,dùng địa vị xã hội để trục lợi.Nếu Gioan sống vào thợi đại này,có lẽ ông sẽ nói rất mạnh mẽ,đầy cương quyết với những tệ đoan,những bất công đầy dẫy trong xã hội.
Lời Gioan cũng chính là lời mời gọi sám hối cho mỗi người chúng ta. Tôi thường phạm những tội nào do nghề nghiệp và địa vị của tôi ?
Tội của linh mục, của mỗi tu sĩ, của y sĩ, y tá, của người buôn bán, của người lao động tay chân? Mỗi người trong nghề nghiệp tự đặt vấn nạn để sám hối.
Sám hối không chỉ là hướng tới đời sống thánh thiện mà là trở về với một Đấng thánh : Đức Giêsu Kitô !
Vì thế, sám hối chính là dành cho Chúa Kitô cơ hội để Người thanh tẩy tâm can, thay đổi con người, nhất là để Chúa Giêsu biến đổi tâm tính, ước muốn của mình hợp ý Chúa.Sám hối có màu hồng như màu áo lễ hôm nay.
Chúa nhật III Mùa Vọng gọi là Chúa nhật mừng vui lên vì chủ đề chính của Chúa nhật này là niềm vui. Ngôn sứ Sôphônia vang lên : hỡi thiếu nữ Sion, hãy cất tiếng ca, hãy hân hoan, hãy nhảy mừng. Thánh Phaolô còn thêm : Anh em hãy vui luôn trong Chúa, tôi nhắc lại, anh em hãy vui lên !
Chúa nhật của niềm vui vì trong sám hối, chúng ta cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa nên cõi lòng dâng lên niềm vui.
Vui trong Chúa là niềm vui không lệ thuộc hoàn toàn hoàn cảnh bên ngoài. Cho dù có nghịch cảnh khó khăn, cho dù có tai hoạ nhưng cũng không thể nào dập tắt bình an niềm vui trong lòng tín hữu, vì niềm vui Kitô hữu là niềm vui trong Chúa và bởi Chúa. Vui trong Chúa là để Chúa biến đau buồn thành niềm vui nội tâm.
Mùa Vọng mời gọi chúng ta sám hối để canh tân và cũng mời gọi chúng ta phó thác hy vọng nơi Thiên Chúa để luôn có niềm vui thánh thiện, bình an nội tâm.