THI NÓI KHOÁT

Giáp nói : “Trong nhà tôi có một mặt trống, mỗi lần đánh lên thì trong phạm vi một trăm dặm đều nghe tiếng trống”.

Ất nói : “Trong nhà tôi có một con trâu, đứng ở bờ Giang Nam uống nước, đầu có thể vươn thẳng đến Giang Tây”.

Giáp gật gật đầu nói : “Làm gì có con trâu lớn như thế chứ ?”

Ất nói : “Không có con trâu ấy thì làm gì có miếng da trâu lớn như thế để cho anh làm mặt trống lớn chứ !”

(Tiếu phủ)

Suy tư :

Nói khoác thì cũng giống như nói láo, bởi vì nói ra toàn là chuyện bịa đặt.

Ma quỷ là tên đại gia nói khoác số một đã phỉnh phờ nguyên tổ chúng ta phạm tội làm mất ơn nghĩa với Thiên Chúa, và nó vẫn còn nói khóac mãi mãi vì bản chất của chúng nó là như thế.

Người thích nói khoác là người có một tâm trạng bất ổn, là người có mặc cảm thua kém người khác, họ nói khoát để che giấu cái mà mình không có như những người khác, do đó mà họ trở thành những người nói láo.

Người Công Giáo không thích nói khoác, nhưng rất thích rao giảng Lời Chúa cho mọi người bằng chính cuộc sống phục vụ của họ, họ đem những gì nghe được trong bài giảng Lời Chúa của các thánh lễ ra thực hành cách quảng đại mà không phô trương hay khoác lác, bởi vì chính họ đã cảm nghiệm được : chỉ có lời nói thành thật và việc làm chân thành mới lôi kéo được người ta đến với Chúa mà thôi...

Có con trâu lớn thì mới có tấm da lớn để làm mặt trống, đó là lời hợp lí, nhưng làm gì có cái trống đánh vang dội trong phạm vi một trăm dặm vẫn nghe, và làm gì có con trâu lớn đầu ở bờ sông Giang Nam vươn tới bờ sông Giang Tây, đúng là nói khoác lác. Ma quỷ cũng đã khoác lác như thế khi cám dỗ chúng ta phạm tội : “Thiên Chúa rất nhân từ, không phạt liền đâu mà sợ !”