“XUYÊN’ NGỦ LƯỜI

Có một thầy giáo vở lòng chỉ biết một chữ “xuyên : 川 ”, thấy học trò đưa sách lại, bèn muốn tìm chữ “xuyên : 川 ” để dạy chúng nó, nhưng giở liên tiếp mấy trang trang đều không có, đột nhiên nhìn thấy chữ “tam : 三 ”, bèn chỉ nó mà chửi : “Tao tìm mày khắp nơi mà không gặp, té ra mày nằm ngủ lười nơi đây !”

(Tiếu phủ)

Suy tư :

Chữ “xuyên” và chữ “tam” viết theo chữ Trung Hoa thì khác nhau rất rõ ràng, chữ ‘xuyên” thì viết dọc, chữ “tam” thì viết ngang, nhưng thầy giáo mà lầm thì quả là chuyện hiếm có trên đời.

Chữ “giữ” đạo và chữ “hành” đạo thì không giống nhau, nhưng có rất nhiều người Kitô hữu cho rằng nó giống nhau.

“Giữ” đạo là tuân giữ những gì mình đã học thuộc lòng khi còn nhỏ, như : thuộc lòng mười điều răn Đức Chúa Trời và sáu điều luật Hội Thánh, là phải đi xem lễ ngày chủ nhật, là phải đi xưng tội trong các dịp lễ lớn như mùa chay và mùa phục sinh, giữ chứ không sống, không thực hành đạo của mình...

Vì “giữ” đạo như thế nên có nhiều người Kitô hữu vẫn lớn tiếng thóa mạ anh em mặc dù họ vẫn thường xuyên đi lễ ngày chủ nhật; và vì “giữ” đạo nên họ cũng giữ Chúa trong bức tường ích kỉ của họ, làm cho người muốn tìm Chúa cũng tìm không thấy Chúa đâu trên con người của họ...

“Hành” đạo là thực hành cái đạo của mình, thực hành cái hiểu biết về đạo của mình, nói cách khác là mình đem Chúa đến cho tha nhân bằng cách sống Lời Chúa dạy trong cuộc sống thường ngày, như : làm việc bác ái giúp đỡ tha nhân, phục vụ và yêu thương những người nghèo, những người bị xã hội bỏ rơi, và ngay cả những người ghét mình...

Giữ đạo và hành đạo thì không giống nhau, giữ đạo là cựu ước và hành đạo là tân ước, giữ đạo là những thầy Pharisiêu thông luật và hành đạo là Chúa Giêsu cùng các tông đồ.

Giữ đạo là pháo đài, hành đạo là đường đi, cho nên Chúa Giêsu là Đường đi của chúng ta vậy...