TRONG BỤNG KHÔNG CÓ
Có một tú tài sẽ phải tham gia kì thi khảo hạch, suốt ngày suốt đêm mặt mày ủ rủ buồn rầu chịu không được.
Vợ muốn ông ta yên tâm nên nói : “Nhìn chàng viết văn chương quá khó khăn, giống như đàn bà chúng tôi đẻ con vậy”.
Chồng trả lời : “Thế mà mấy bà đẻ con thì còn dễ đấy”.
Vợ hỏi : “Tại sao ?”
Chồng đáp : “Trong bụng của nàng thì có, nhưng trong bụng của ta thì không có gì !”
(Tiếu phủ)
Suy tư:
Sinh con đã khổ, nhưng làm thân học trò mà trong bụng không có một chữ thì còn khó khăn hơn đàn bà sinh con nhiều lần...
Cái khổ nhất của học trò là khi thi mà không thuộc bài hoặc không hiểu bài, bởi vì trong bụng không có bài gì cả; cái khổ nhất của người lao động nghèo là sáng sớm đi làm việc mà trong bụng không có hột cơm; cái khổ nhất của linh mục là khi giảng mà trong bụng không có một tư tưởng nào để chia sẻ cho giáo dân...
Tất cả mọi cái khổ ấy đều phát xuất từ một điểm, đó là : trong bụng không có gì cả.
Người Kitô mà trong bụng không có một chút Lời Chúa nào, thì đời sống tín ngưỡng tinh thần không thể no đủ hạnh phúc được, họ càng đói nghèo tinh thần thì cuộc sống của họ càng trở nên nặng nề và đau khổ, họ càng vùng vẫy trong hưởng thụ vật chất thì cuộc sống của họ chỉ chồng chất những lo toan và ê chề, bởi vì trong mình họ không có sức sống của Chúa Kitô.
Đừng để trong bụng không có gì cả, ít nữa là phải có Lời Chúa, vì Chúa Giêsu đã nói : “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra”(Mt 4, 4).
Có một tú tài sẽ phải tham gia kì thi khảo hạch, suốt ngày suốt đêm mặt mày ủ rủ buồn rầu chịu không được.
Vợ muốn ông ta yên tâm nên nói : “Nhìn chàng viết văn chương quá khó khăn, giống như đàn bà chúng tôi đẻ con vậy”.
Chồng trả lời : “Thế mà mấy bà đẻ con thì còn dễ đấy”.
Vợ hỏi : “Tại sao ?”
Chồng đáp : “Trong bụng của nàng thì có, nhưng trong bụng của ta thì không có gì !”
(Tiếu phủ)
Suy tư:
Sinh con đã khổ, nhưng làm thân học trò mà trong bụng không có một chữ thì còn khó khăn hơn đàn bà sinh con nhiều lần...
Cái khổ nhất của học trò là khi thi mà không thuộc bài hoặc không hiểu bài, bởi vì trong bụng không có bài gì cả; cái khổ nhất của người lao động nghèo là sáng sớm đi làm việc mà trong bụng không có hột cơm; cái khổ nhất của linh mục là khi giảng mà trong bụng không có một tư tưởng nào để chia sẻ cho giáo dân...
Tất cả mọi cái khổ ấy đều phát xuất từ một điểm, đó là : trong bụng không có gì cả.
Người Kitô mà trong bụng không có một chút Lời Chúa nào, thì đời sống tín ngưỡng tinh thần không thể no đủ hạnh phúc được, họ càng đói nghèo tinh thần thì cuộc sống của họ càng trở nên nặng nề và đau khổ, họ càng vùng vẫy trong hưởng thụ vật chất thì cuộc sống của họ chỉ chồng chất những lo toan và ê chề, bởi vì trong mình họ không có sức sống của Chúa Kitô.
Đừng để trong bụng không có gì cả, ít nữa là phải có Lời Chúa, vì Chúa Giêsu đã nói : “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra”(Mt 4, 4).