THỨ BẢY – VỌNG PHỤC SINH
St 1: 1-22; St 22: 1-8; Xh 14: 15–15:1; Is 54: 5-14;
Is 55:1-11; Br 3: 9-15; Ed 36: 16-17a,18-28; Rm 6: 3-11; Máccô 16: 1-
7

ÁNH SÁNG CHÚA KITÔ

Độc giả của Tin Mừng Máccô hẳn sẽ nhận ra danh tính của những người phụ nữ trong trình thuật Phục Sinh. Đó là “bà Maria Mađalêna, bà Maria mẹ ông Giacôbê và Salômê”. Trước đây, thánh Máccô đã cho biết các bà đứng xa xa dõi theo cái chết của Đức Giêsu (15, 40), và đã chứng kiến nơi đặt thi hài của Người (15, 47).

Trong cuộc khổ hình của Đức Giêsu, Thánh Máccô nói rằng từ trưa mãi đến ba giờ chiều, khi Người chịu chết, “bóng tối bao trùm khắp mặt đất” (15, 33). Các phụ nữ đi ra mộ lúc trời vừa tảng sáng. Chúng ta biết rằng các tác giả Tin Mừng không lưu tâm nhiều đến ngày giờ chính xác. Thời gian trong ngày, “khi mặt trời hé mọc”, hàm ý rằng những người phụ nữ này sắp được trải nghiệm một điều gì mới, điều mà chắc hẳn các bà chưa bao giờ nghĩ tưởng đến. Đó là thời khắc bắt đầu một ngày mới. Nếu như trước đây, bóng tối bao trùm nhân loại, thì giờ đây bóng tối ấy đã bị xuyên thủng bởi một thứ ánh sáng mà chỉ có thể xuất phát từ Thiên Chúa. Cũng hãy nhớ rằng trong đêm tối, Đức Giêsu đã kêu lên trong cơn hấp hối khi Người hỏi Chúa Cha tại sao lại bỏ rơi Người. Ánh sáng cho thấy rằng Thiên Chúa đã bước vào câu chuyện đó và Người đã vượt qua bóng tối.

Các phụ nữ có lẽ đã khởi hành lúc trời còn tối. Chúng ta không phải là những người xa lạ đối với cuộc hành trình của các bà, bởi vì ai trong chúng ta không từng bước đi trong đêm tối? Không lần này thì lần khác, ai mà không cảm thấy buồn chán, đau khổ vì mất mát và sự tăm tối về những vấn nạn nan giải. Nhưng bóng tối vẫn không phải là tiếng nói cuối cùng; Thiên Chúa sẽ ngự đến trong ánh sáng, và Người sẽ đem lại cho chúng ta một sự khởi đầu mới.

Trên đường, các phụ nữ tự hỏi ai đã đẩy tảng đá nặng đó ra khỏi mộ. Đây là một biểu tượng khác về hoàn cảnh khó khăn mà mọi nỗ lực con người không thể giải quyết được. Họ không thể đẩy tảng đá ra, nhưng Thiên Chúa thì làm được mọi sự. Hãy chú ý rằng những phụ nữ “nhìn lên” và thấy tảng đá đã được đẩy ra khỏi mộ. Thánh Máccô ngụ ý rằng đây không thuần là một hành động thể lý là ngước mắt lên. Họ sắp được “mục kích” một mặc khải về hành động của Thiên Chúa. Thật vậy, khi nhìn lên, họ thấy một sự việc đã xảy ra. Thiên Chúa đã hành động và các bà sắp được nghe tường thuật về hoạt động kỳ diệu của Thiên Chúa.

Chúng ta cũng vậy. Thiên Chúa đã làm cho Đức Giêsu trỗi dậy từ cõi chết. Và hôm nay, trong giờ canh thức, một lần nữa qua “người thanh niên” chúng ta lại được nghe lời loan báo – lời công bố Phục Sinh về những gì Thiên Chúa và chỉ có Người mới có thể thực hiện được.

Các phụ nữ không thấy Đức Giêsu, chỉ thấy một thanh niên, “mặc áo trắng”. Ở đây trình thuật Tin Mừng không đề cập đến y phục của thi hài Giêsu đã được gấp lại. Y phục này vốn chỉ dành cho người chết. Người thanh niên mặc y phục trắng biểu thị cho một cuộc sống mới. Đối với chúng ta, phải chăng có một sự nối kết với chiếc áo trắng mà chúng ta mặc trong ngày lãnh nhận bí tích Thanh Tẩy?

Người thanh niên nói với chúng ta những gì Thiên Chúa đã thực hiện.Vị ấy nói với các phụ nữ: "Đừng hoảng sợ! Các bà tìm Đức Giêsu Nadarét, Đấng bị đóng đinh chứ gì! Người đã trỗi dậy rồi, không còn đây nữa”. Đức Giêsu Nadarét, Đấng chịu đóng đinh, là một lời tóm kết về tất cả những gì mà những quyền lực sự dữ đã gây ra cho Người. Nhưng quyền năng biến đổi của Thiên Chúa đã làm đảo ngược sự thất bại hiển nhiên của Đức Giêsu. Đây cũng là điều mà Thiên Chúa có thể làm cho các môn đệ của Đức Giêsu. Hai phụ nữ này đã theo dõi việc chôn cất và nhìn thấy nơi đặt thi hài của Người (15, 47). Bây giờ, người thanh niên trong y phục trắng bảo các bà nhìn lại. “Chỗ đã đặt Người đây này”. Các phụ nữ đã trải nghiệm cái chết và việc an táng Đức Giêsu, giờ đây Thiên Chúa đã hành động: “Người đã trỗi dậy rồi, không còn đây nữa.” Thiên Chúa nhận lấy trải nghiệm về sự chết của chúng ta và sẽ biến đổi nó.

Trên thập giá, Đức Giêsu nài xin: “Lạy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?” Bây giờ câu hỏi của Đức Giêsu đã được đáp trả. Thiên Chúa không bỏ rơi Người. Qua những gian nan thử thách, Đức Giêsu đã phải đối diện với sứ vụ; Người chịu bắt bớ, bị những người thân tín nhất bỏ rơi, chịu cực hình và bị đóng đinh trên thập giá. Tuy vậy, Đức Giêsu vẫn luôn vâng phục và trung tín với Thiên Chúa. Thiên Chúa đã không bỏ rơi Người trong cơn hấp hối; và bây giờ chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã hành động nhân danh Người: “Người đã trỗi dậy rồi, không còn đây nữa.

Những người tôi gặp trong các giáo xứ và trong những kỳ tĩnh tâm có thể dễ dàng cho thấy những “điểm chết” mà họ trải nghiệm trong đời sống đạo: những nhà thờ trước đây đầy người, giờ đây hiếm khi được một nửa; một thế hệ những người trưởng thành không còn thực hành đức tin, các thanh thiếu niên mới lớn có các hoạt động khác làm họ phân tâm (bóng đá vào cả ngày thứ Bảy và Chúa Nhật), bê bối trong Giáo Hội làm cho những thành viên tích cực trước đây dần dần xa lánh, các nhà trường của Giáo Hội bị đóng cửa.v.v…Giáo Hội, nơi chúng ta tìm kiếm sự sống, có thể dường như đã chết một nửa và đang trên đường tiến tới mồ chôn! Chúng ta là một cộng đoàn tín hữu cần Thiên Chúa tác động và thực hiện một điều nào đó! Lạy Chúa, xin hãy đẩy tảng đá nặng này đi và hãy hành động giữa chúng con nhân danh Đức Kitô Phục Sinh!

Chuyện gì đã xảy đến cho những người đàn ông trong câu chuyện đó? Những tông đồ đã được Đức Giêsu kêu gọi lúc khởi đầu sứ vụ của Người, giờ đang ở đâu? Phải chăng họ đã không lắng nghe thấy lời Người trên đường lên Giêrusalem? Tại sao họ không nhận ra ngay ba lần Đức Giêsu tiên báo về cuộc khổ nạn và cái chết của Người. Thánh Máccô nói với chúng ta họ biến mất khỏi câu chuyện. Ggười thanh niên trần truồng chạy trong vườn khi Đức Giêsu bị bắt (14, 50-52) có lẽ hình ảnh ám chỉ các ông.

Giờ đây, một cộng đoàn mới sắp được hình thành. Suốt cuộc đời, Đức Giêsu đã hứa Tin Mừng sẽ được loan truyền đến tận cùng trái đất (30, 10). Nhưng các tông đồ và những môn đệ đã không hiện diện quanh ngôi mộ trống để lắng nghe người thanh niên công bố Tin Mừng lần đầu tiên. Vì vậy, người thanh niên đã ủy thác cho những phụ nữ ra đi công bố sứ điệp Tin Mừng cho các tông đồ đang buồn chán. Trong bữa Tiệc Ly, Đức Giêsu đã hứa Người sẽ giữ gìn họ. “Nhưng sau khi trỗi dậy, Thầy sẽ đến Galilê trước anh em”. Giờ đây người thanh niên nói với các phụ nữ: “Người sẽ đến Galilê trước trước các bà….” Một kỷ nguyên mới được hứa ban đã bắt đầu. Thánh Máccô nói với chúng ta Đức Giêsu đã dẫn các môn đệ lên Giêrusalem, nơi của những kết thúc (10, 32). Bây giờ các môn đệ sắp đi Galilê. Nơi đây, họ sẽ được gặp Chúa Phục Sinh, được tha thứ và được phục hồi cương vị làm tông đồ.

Từ đó, nếu nhìn lại cuộc sống của chúng ta với Đức Kitô, cũng như những môn đệ xưa kia, chúng ta chắc chắn sẽ khám phá ra những giây phút thất bại để can đảm vác lấy thánh giá của Người mà phục vụ tha nhân. Chúng ta phải thừa nhận rằng ơn gọi tông đồ không luôn rực rỡ như một ngôi sao. Sau này, khi các tông đồ đông bàn với Chúa Phục Sinh, Người khiển trách các ông đã không tin và cứng lòng, bởi lẽ các ông không chịu tin những kẻ đã được thấy Người sau khi Người trỗi dậy(16, 14). Nhưng lời khiển trách cũng dừng ở đây. Sau đó Người sai các ông đi đến khắp thế giới để rao giảng Tin Mừng.

Cũng vậy đối với chúng ta, khởi đầu Thánh Lễ, chúng ta nhìn nhận tội lỗi và và thiếu xót của mình như các tông đồ xưa. Sau đó, chúng ta nghe Tin Mừng sai các phụ nữ cũng như chúng ta ra đi loan báo Tin Mừng cho tha nhân. Các phụ nữ đã thấy mộ trống. Đức Kitô hiện diện với chúng ta và cả thế giới theo một cách thức mới. Các tông đồ được nói cho biết là hãy đến Galilê, nơi Đức Giêsu đã bắt đầu sứ vụ của Người. Những còn hơn thế nữa. Những người Galilê là những người bị gạt sang bên lề, bị những người mang “dòng máu tôn giáo tinh tuyền” ở Giêrusalem xem như là những kẻ ngoại lai. Các tông đồ sẽ tiếp tục những gì Đức Giêsu đã làm trong sứ vụ của Người, vươn đến với những ai bên lề xã hội.

Thánh Phaolô nhắc nhở chúng ta; Chúng ta được chịu phép rửa trong cái chết của Đức Kitô: “Vì được dìm vào trong cái chết của Người, chúng ta đã cùng được mai táng với Người” ….” cũng như Người đã được sống lại từ cõi chết nhờ quyền năng vinh hiển của Chúa Cha, thì chúng ta cũng được sống một đời sống mới”. Tin Mừng Máccô kết thúc với hình ảnh các tông đồ được sai trở lại Galilê để bắt đầu với một khởi đầu mới- “một đời sống mới”. Chúng ta có thể trở nên những chứng nhân phục sinh bằng cách đón nhận sự sống mới mà Chúa Kitô đem đến cho chúng ta, loại bỏ đi những tội lỗi và tích kỷ trước đây, đồng thời giúp đỡ tha nhân trải nghiệm sự tự do mà đức tin vào sự phục sinh đem đến.

Chuyển ngữ: AE. HV. Đaminh Gò-Vấp



EASTER VIGIL (B)
Gn 1: 1-22; Gn 22: 1-8; Ex 14: 15–15:1; Is 54: 5-14; Is 55:1-11;
Bar 3: 9-15; Ez 36: 16-17a,18-28; Rom 6: 3-11; Mark 16: 1-7



Readers of Mark’s gospel will recognize the women named in his Easter narrative –"Mary Magdalene, Mary the mother of James, and Salome." Mark had previously mentioned them watching the death of Jesus from a distance (15:40) and they also had seen where the body of Jesus was laid (15:47).

At Jesus’ crucifixion Mark told us that from noon until three o’clock, when he died, "darkness came over the whole land" (15:33). The women got to the tomb at sunrise. We know the gospel writers aren’t just interested in precise days or time. The time of day, "when the sun had risen," hints that the women are about to experience something new; something they never could have imagined. It is the beginning of a new day. The darkness, which had previously overshadowed humans, is now being pierced by a light only God can provide. Remember too, that during the darkness Jesus cried out in agony asking his Father why he had abandoned him. Light suggests that God has entered the story and has overcome the darkness.

The women presumably set out in darkness. We are no strangers to their journey, for who among us has not had to travel in the dark? Who has not, at one time or another, felt sadness, grief from loss and the dark of pressing questions left unanswered? But darkness does not have the last word; God comes with light, offering us a new beginning.

On their way the women wonder who will roll back the heavy stone covering the tomb. It’s another symbol of the difficult situation which mere human effort cannot overcome. They could not roll back the stone; but God would see to it. Notice that the women "look up" and see that the stone had been removed. Mark suggests this is not merely a physical act of raising one’s eyes. They were about to "see" a revelation of God’s action. In fact, when they look up they see an event that had already taken place. God had already acted and they are about to hear a report of God’s wonderful activity.

It’s the same for us. God has raised Jesus from the dead and tonight, at our vigil, we hear again, through the "young man," the announcement – the Easter proclamation of what God and only God could do.

The women don’t find Jesus, just the young man, "clothed in a white robe." There is no mention of the garment the dead Jesus was wrapped in. That was for the dead; the young man wears a white rope signifying a new life. Is there a connection for us to the white robe we were clothed in at our baptism?

The young man speaks to us of what God has done. He tells the women, "Do not be amazed! You seek Jesus of Nazareth, the crucified. He has been raised; he is not here." "Jesus of Nazareth, the crucified," – is a summary of what evil forces had done to Jesus. But God’s transforming power has reversed Jesus’ apparent failure; which is what God can do for Jesus’ disciples. Two of the women had watched the burial and saw where he was laid (15:47). Now the young man in white directs them to look again. "Behold the place where they laid him." The women experienced Jesus’ death and burial; now God has acted. "He has been raised, he is not here." God takes our experience of death and transforms it.

On the cross Jesus asked, "My God, my God, why have you forsaken me" (15:34). Now Jesus’ question is answered: God had not forsaken him. Through the obstacles Jesus met throughout his ministry, his arrest, the abandonment by those closest to him, his torture and execution. God had not abandoned him. Through it all Jesus stayed obedient and faithful to God. God didn’t desert him in his agony and now we learn God has acted on his behalf, "He has been raised; he is not here."

People I meet in parishes and on retreats can easily name the "dead spots" they experience in their religion: once-full churches are now barely half-full; a whole generation of young adults don’t practice the faith; teenagers have other activities to distract them (soccer on both Saturdays and Sundays); church scandal has further alienated former active members; church school closings, etc. Our church, where we look for life, can feel half dead and on the way to the tomb! We are a community of believers who need God to step in and do something! Move the heavy stone; act in our midst on behalf of the risen Christ!

What happened to the men in the story? Where are those apostles whom Jesus called at the beginning of his ministry? Weren’t they listening to him on the road to Jerusalem? Why didn’t they take his threefold predictions of his suffering and death more seriously? Mark has told us where they are: they have disappeared from the story, symbolized perhaps by the young man who ran away naked in the garden when Jesus was arrested (14:50-52).

Now a new community is going to be created. During his life Jesus had promised that the gospel would be preached to the ends of the earth (30:10). But the apostles and men disciples are not around at the empty tomb to hear the first proclamation of the gospel by the young man. So, he commissions the women to go to proclaim the gospel message to the shattered disciples. After the Last supper Jesus had promised that they would be restored. "After I am raised up, I will go before you into Galilee" (14:28). Now the young man tells the women, "He is going before you to Galilee…." The promised new age is already in progress. Mark has told us that Jesus had led his disciples to Jerusalem, a place of endings (10:32). The disciples are now to go to Galilee where they will encounter the risen Lord, be forgiven and restored to discipleship.

If we look back from this vantage point at our own life with Christ we, like those disciples, will surely discover moments when we have failed to take up his cross in service to others. We must acknowledge that our discipleship has been less than stellar. Later, when the disciples are at table with the risen Christ he rebukes them for their "unbelief and hardness of heart because they had not believed those who saw him after he had been raised" (18:14). But the rebuke ends there. He then sends them to the whole world to preach.

So too with us, at this Eucharist. We began our celebration conscious of our sins and failings as disciples. Then we heard the gospel mandate to the women and to us, to tell the good news to others. The women have seen the empty tomb. Christ is present to us and the world in a new way. They are told to go to Galilee, the place where Jesus began his mission. But more. The Galileans were a marginated people, considered half-pagans by the "religious pure bloods" in Jerusalem. The disciples will continue what Jesus did in his ministry, reach out to those on the edges.

Paul reminds us we have been baptized into Christ’s death. "We were indeed buried with him through baptism into death...." Just as Christ was raised, so have we been raised into "newness of life." Mark’s gospel is ending with the disciples being sent back to Galilee to start all over again with a new beginning – "newness of life." We can be witnesses to the resurrection by accepting the new, resurrected life Christ offers us, putting aside previous guilt and selfishness and helping others experience the freedom that comes with belief in the resurrection.