CON DÊ NHỎ KÉN ĂN
Có một con dê nhỏ rất kén ăn thường không bằng lòng chủ nhân cho nó thức ăn, cho nên nó cảm thấy ông chủ nông trường coi rẽ nó, thế là nó quyết định tự mình đi tìm thức ăn.
Nó gặp hai con gà, chúng nó đang vui vẻ ăn ngũ cốc, nhưng khi nó tiến lên nếm thử một miếng thì lập tức ói ra, nó nói: “Khó ăn quá.”
Không lâu sau đó, nó lại gặp một con mèo đang uống sữa bò, và một con chó đang gặm một khúc xương có mùi thối, nhưng mấy thức ăn ấy chẳng ngon chút nào, nó chỉ ngửi rồi bỏ đi, thật không chịu nổi cái mùi quái đản ấy.
Mà đáng ghê rợn nhất là khi nhìn thấy mấy con vịt ăn giun đất, với nó mà nói thì đúng là khủng bố tàn nhẫn.
Con dê nhỏ vội vả bỏ chạy.
Đi quanh nông trường một vòng, tất cả thức ăn mà động vật ăn thì nó đều cảm thấy không hợp với nó, thậm chí còn cảm thấy tởm lợm.
Cuối cùng con dê đem bụng đói trở về chuồng, nó mới phát hiện những bó cỏ non để cho nó ăn thật là những món ăn rất hợp khẩu vị của mình, con dê nhỏ vội vàng cúi xuống ăn sạch sành sanh.
(Ngôn ngữ kỳ diệu của tâm hồn)
Suy tư:
Con dê nuôi trong công trường chẳng làm gì cả, được ông chủ cung phụng ngày ba bữa hợp khẩu vị của mình mà cũng chưa bằng lòng, bởi vì nó muốn được thay đổi khẩu vị như những loại động vật khác, nhưng dê thì chỉ có ăn cỏ chứ không ăn được ngũ cốc như gà, không gặm xương được như chó, không ăn chuột được như mèo.v.v...
Trong đời sống tâm linh cũng có một vài người Ki-tô hữu như thế.
Họ thích làm cha sở nên ngày ngày đến nhà thờ chỉ cái này chỏ cái kia sai người khác làm mà không lo lắng việc nhà; họ muốn làm bà sơ chiêm niệm nên ngày ngày ngồi riết trong nhà thờ để cầu nguyện, mà bỏ bê công việc nhà cho chồng con; họ muốn làm một nhà truyền giáo nên hết đi tham gia đoàn thể này đến dự đoàn thể nọ, mà việc nhà thì rất là bê bối, vợ trách chồng giận. Họ quên mất vai trò và bổn phận của mình là chồng vợ, là cha mẹ trong gia đình, những chuyện cầu nguyện cả ngày trong nhà thờ, chuyện suốt ngày họp các đoàn thể trong giáo xứ thì để cho các linh mục và các tu sĩ điều hành.
Cũng có một vài người đã dâng mình làm tôi tớ Chúa coi việc kinh doanh hơn việc mục vụ, các ngài bỏ tiền xây nhà hàng, mua xe tải chở hàng nam bắc để kiếm tiền lời, cho nên giáo dân khi nghe ngài giảng thì nói chuyện tiền bạc kinh doanh nhiều hơn là giảng Lời Chúa, các ngài quên mất mình đã từ bỏ mọi sự để theo Chúa để rao giảng Phúc Âm, những chuyện kinh doanh lợi tức ấy là việc của giáo dân, còn mình thì hãy chuyên lo việc nhà Chúa.
Con dê kén ăn và muốn thay đổi món ăn, nhưng những món ăn đó không hợp khẩu vị của mình thì cũng có ngày sẽ chết đói; cũng vậy, khi chúng ta coi thường bổn phận của mình để làm những công việc không hợp với chức phận của mình thì có ngày cũng sẽ chết đói, chết đói đây chính là chết đời đời mất ơn nghĩa với Chúa.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
--------------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info
| N2T |
Có một con dê nhỏ rất kén ăn thường không bằng lòng chủ nhân cho nó thức ăn, cho nên nó cảm thấy ông chủ nông trường coi rẽ nó, thế là nó quyết định tự mình đi tìm thức ăn.
Nó gặp hai con gà, chúng nó đang vui vẻ ăn ngũ cốc, nhưng khi nó tiến lên nếm thử một miếng thì lập tức ói ra, nó nói: “Khó ăn quá.”
Không lâu sau đó, nó lại gặp một con mèo đang uống sữa bò, và một con chó đang gặm một khúc xương có mùi thối, nhưng mấy thức ăn ấy chẳng ngon chút nào, nó chỉ ngửi rồi bỏ đi, thật không chịu nổi cái mùi quái đản ấy.
Mà đáng ghê rợn nhất là khi nhìn thấy mấy con vịt ăn giun đất, với nó mà nói thì đúng là khủng bố tàn nhẫn.
Con dê nhỏ vội vả bỏ chạy.
Đi quanh nông trường một vòng, tất cả thức ăn mà động vật ăn thì nó đều cảm thấy không hợp với nó, thậm chí còn cảm thấy tởm lợm.
Cuối cùng con dê đem bụng đói trở về chuồng, nó mới phát hiện những bó cỏ non để cho nó ăn thật là những món ăn rất hợp khẩu vị của mình, con dê nhỏ vội vàng cúi xuống ăn sạch sành sanh.
(Ngôn ngữ kỳ diệu của tâm hồn)
Suy tư:
Con dê nuôi trong công trường chẳng làm gì cả, được ông chủ cung phụng ngày ba bữa hợp khẩu vị của mình mà cũng chưa bằng lòng, bởi vì nó muốn được thay đổi khẩu vị như những loại động vật khác, nhưng dê thì chỉ có ăn cỏ chứ không ăn được ngũ cốc như gà, không gặm xương được như chó, không ăn chuột được như mèo.v.v...
Trong đời sống tâm linh cũng có một vài người Ki-tô hữu như thế.
Họ thích làm cha sở nên ngày ngày đến nhà thờ chỉ cái này chỏ cái kia sai người khác làm mà không lo lắng việc nhà; họ muốn làm bà sơ chiêm niệm nên ngày ngày ngồi riết trong nhà thờ để cầu nguyện, mà bỏ bê công việc nhà cho chồng con; họ muốn làm một nhà truyền giáo nên hết đi tham gia đoàn thể này đến dự đoàn thể nọ, mà việc nhà thì rất là bê bối, vợ trách chồng giận. Họ quên mất vai trò và bổn phận của mình là chồng vợ, là cha mẹ trong gia đình, những chuyện cầu nguyện cả ngày trong nhà thờ, chuyện suốt ngày họp các đoàn thể trong giáo xứ thì để cho các linh mục và các tu sĩ điều hành.
Cũng có một vài người đã dâng mình làm tôi tớ Chúa coi việc kinh doanh hơn việc mục vụ, các ngài bỏ tiền xây nhà hàng, mua xe tải chở hàng nam bắc để kiếm tiền lời, cho nên giáo dân khi nghe ngài giảng thì nói chuyện tiền bạc kinh doanh nhiều hơn là giảng Lời Chúa, các ngài quên mất mình đã từ bỏ mọi sự để theo Chúa để rao giảng Phúc Âm, những chuyện kinh doanh lợi tức ấy là việc của giáo dân, còn mình thì hãy chuyên lo việc nhà Chúa.
Con dê kén ăn và muốn thay đổi món ăn, nhưng những món ăn đó không hợp khẩu vị của mình thì cũng có ngày sẽ chết đói; cũng vậy, khi chúng ta coi thường bổn phận của mình để làm những công việc không hợp với chức phận của mình thì có ngày cũng sẽ chết đói, chết đói đây chính là chết đời đời mất ơn nghĩa với Chúa.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
--------------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info