LỄ GIÁNG SINH B Lễ ngày
Isaia 52: 7-10; Tvịnh 97; Do Thái 1: 1-6; Gioan 1: 1-18

CHÚA ĐEM ÁNH SÁNG CỨU ĐỘ ĐẾN TRẦN GIAN

Nhiều người, nhất là trẻ con dự lễ Giáng Sinh buổi sáng sẽ bị thất vọng vì bài phúc âm. Sao không thấy các thiên thần, các mục đồng, bé hài nhi và cha mẹ bé hài nhi đâu cả? Và cũng không nghe nói đến hang đá, máng cỏ với các chiên lừa đâu cả? Trái lại chúng ta chỉ nghe đoạn phuc âm thánh Gioan nói về Ngôi Lời Nhập Thể , không đủ để trình bày trong thiệp Giáng Sinh.

Chắc các bạn còn nhớ lễ sinh nhật các bạn vừa dự xong. Không kể dến tuổi tác người mừng lễ sinh nhật, người đến dự không mừng lễ sinh nhật như thuở họ còn bé, nhủng là một ngủỏ̀i lỏ́n đến mủ̀ng lễ sinh nhật. Với Chúa Giêsu lễ sinh nhật không như thế. Mỗi lần đến lễ Giáng Sinh chúng ta mừng lễ Chúa Hài Nhi theo thánh Luca và thánh Mathêu để gây bối cảnh cho câu chuyện. Cả hai phúc âm này nói đến nhủ̃ng sụ̉ việc khó khăn về tủỏng lai của bé Hài Nhi, nhủng chúng ta không bỏ qua và tìm xem phần ấm cúng của hai phúc âm đó.

Phúc âm thánh Máccô không có câu chuyện Chúa sinh ra và cũng không có bối cảnh về Chúa Giêsu. Trái lại, phúc âm thánh Máccô bắt đầu vỏ́i lỏ̀i rao giảng của Gioan Tẩy Giả. Phúc âm thánh Gioan không bắt đầu vỏ́i truyền thống nói về Chúa Hài Nhi. Phúc âm thánh Gioan mỏ̉ đầu theo chúng ta nghe ngày hôm nay có thể làm chúng ta rúng động về ý kiến và hình ảnh theo tình cảm.

Tôi còn nhỏ́ một hình ảnh Chúa Giêsu trẻ trong xủỏ̉ng thọ̉ mộc vỏ́i thánh Giuse. Trong hình ảnh đó Chúa Giêsu và thánh Giuse đang bào hai cây gỗ. Hai cành gỗ làm thành cây thập giá. Trong cảnh yên tĩnh đó ngủỏ̀i cha dạy ngủỏ̀i con làm thọ̉ mộc, có ý đủọ̉m điều gì sẽ xãy ra cho ngủỏ̀i con là cây thập giá. Bài phúc âm hôm nay đủọ̉m cảnh trầm lặng đó về điều gì sẽ xãy ra cho ngủỏ̀i nghe phúc âm thánh Gioan. "Ngủỏ̀i ỏ̉ giủ̃a thế gian, và thế gian đã nhỏ̀ Ngủỏ̀i mà có nhủng lại không nhận biết Ngủỏ̀i. Ngủỏ̀i đã đến nhà mình, nhủng ngủỏ̀i nhà chẵng chịu đón nhận" (Ga1: 10).

Liệu chúng ta có giống ngủỏ̀i hà tiện trong bủ̉a tiệc Giáng Sinh trong sách chuyện của Charles Dickens hay chăng? Nhủng chúng ta nhỏ̀ thánh Gioan giúp chúng ta để ý, và nhận thấy rõ ngủỏ̀i mà chúng ta mủ̀ng lễ sinh nhật hôm nay. Bé Hài Nhi trong nôi là cảnh đẹp của thiệp lễ Giáng Sinh, và làm trẻ con mủ̀ng vui. Nhủng chúng ta, nhủ̃ng ngủỏ̀i đọc phúc âm này đang sống đỏ̀i rối loạn. Vỏ́i đỏ̀i sống lộn xộn đó, chúng ta ngủỏ̀i lỏ́n cần nhỏ́ lại món quà và sụ̉ thách đố của Ngôi Lỏ̀i Nhập Thể đem đến cho đỏ̀i sống chúng ta.

Hôm nay chúng ta mủ̀ng sụ̉ sinh ra và sụ̉ hiện diện của Chúa Giêsu Kitô trong thế gian. Ngài không phải là một Bé Hài Nhi, nhủng là một Chúa Phục Sinh ỏ̉ giủ̃a chúng ta. Thánh Gioan nhắc chúng ta nhỏ́ là còn có ngủỏ̀i chủa đón nhận Ngài, ngay cả nhủ̃ng ngủỏ̀i trong dân tộc Ngài. Họ đang chỏ̀ đọ̉i nhủ ngôn sủ́ Isaia đã hủ́a một Người lãnh đạo sẽ khôi phục nước Zion. Trong lời mở đầu thánh Gioan cho chúng ta biết trước Vị ấy đã ở giữa chúng ta, sống giữa chúng ta, đi trước chúng ta đến sự chết, và bây giờ cho chúng ta một đời sống mới. "Từ nguồn sung mãn của Người, tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác..." (Ga 1: 16)

Chúng ta mừng ngày Chúa Giêsu Kitô và đời sống Ngài không đi đến ngôi mộ. Ngài đã phục sinh từ cõi chết. Bây giờ Ngài ban cho chúng ta "Ân huệ và sự thật" bằng cách cho chúng ta biết tình thương của Thiên Chúa đến với chúng ta. Chúng ta vui mừng Chúa Kitô đã sinh ra. Chúng ta vui mừng Ngài đã nhập thể loài người với chúng ta, và Ngài trung thành với Thiên Chúa và với chúng ta cho đến cùng. Hôm nay chúng ta mừng vui vì Đấng đang ỏ̉ giủ̃a chúng ta đã cho chúng ta sống đỏ̀i sống của Ngài, đỏ̀i sống đầy thông cảm và nhân hậu đối vỏ́i kẻ yếu hèn. Ngài đã dạy chúng ta hãy thương yêu nhau, và đã giúp chúng ta thụ̉c hiện , vì " tủ̀ nguồn sung mãn của Ngủỏ̀i , tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ỏn này đến ỏn khác..."

Chúng ta là những người đã đón nhận ánh sáng đến giữa thế gian, và chúng ta cảm tạ những điều Người đã làm và cho chúng ta có thể làm được. Người đã cho chúng ta hy vọng và đã hứa là sẽ còn nhiều sự sống để san sẻ với chúng ta, nhiều thách đố cho chúng ta, và nhiều điều tốt ành chúng ta có thể làm được, vì " Ngôi Lời đã nhập thể và ở giữa chúng ta".

Bé Hài Nhi nằm trong máng cỏ đã lớn lên và đã thách đố bao nhiêu giá trị của thế giới chúng ta. Chúng ta sẽ phải đối phó, và sẽ cố gắng sống đời sống mới Ngài ban cho chúng ta, hay chúng ta chỈ vì tình cảm giữ Ngài mãi mãi trong máng cỏ như một bé hài nhi đáng yêu chỉ có chút ảnh hưởng trên chúng ta và trên thế giới hay sao?

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP



CHRISTMAS DAY (B) -
Isaiah 52: 7-10; Psalm 98; Hebrews 1: 1-6; John 1: 1-18


Aren’t people, especially children who come to Mass on Christmas Day, going to be disappointed when they hear today’s gospel? Where are the angels, the shepherds, the newborn, with his mother and father? And let’s not forget the stable with the animals? Instead, we get a rather abstract-sounding passage from St. John’s gospel about the Word becoming flesh. Hardly the making of a Christmas card!

Remember the last birthday party you went to? No matter the age of the person whose life you were celebrating, those gathered for the occasion did not celebrate the person as they once were, an infant, but as the person they were on the day of the birthday party. Not so for Jesus. Each Christmas we replay his infancy and we call on Luke and Matthew to provide some backdrop for the story. Both of these gospels have dark hints of future troubles for the new-born, but we brush over them and look at the warm features of the these two gospels.

Mark doesn’t have the birth narrative, nor does he provide background material for Jesus. Instead, his gospel begins with the preaching of John the Baptist. John doesn’t begin with traditional-sounding infancy narratives either. His introduction to the gospel narrative, which we hear today, might shake up some of our sentimental thoughts and images.

I remember a painting of the young Jesus in the carpentry shop with Joseph. They were shown working on two pieces of wood. The two pieces formed a cross. Even in this seeming-tranquil setting of a father teaching his son his trade, there were hints of what waited the boyish carpenter – the cross. Today’s gospel presents a similar sober view of what lies ahead for the reader of John’s Gospel. "He was in the world and the world came to be through him, but the world did not know him. He came to his own, but his own people did not accept him."

We risk being a Scrooge at a Christmas party here. But we need John’s help to catch our attention and clear up our vision of the one whose birth we celebrate today. The infant in the crib makes for lovely Christmas cards and delights children. But we readers of this gospel have lives that are sometimes gritty and messy. For these lives we adults need to be reminded of the gift and the challenge the Word-made-flesh offers our lives.

We celebrate the birth and the presence in the world of Jesus Christ today. He is not an infant, but is the Risen Lord in our midst. John reminds us that there were those who did not accept him, even among his own people who were waiting, as the prophet Isaiah promised, for the restoration of Zion. In the opening verses John anticipates the one who came among us, lived our life, preceded us in death and now offers us new life – "from his fullness we have all received, grace in place of grace…."

We are celebrating the birth of Jesus Christ whose life did not end in the tomb. He was raised from the dead. Now he offers us "grace and truth" by revealing the love God has for us. We are happy Christ was born. We are happy he bore our life and was faithful to God and to us to the end. Today we rejoice for the One who is among us now, enabling us to live his life of compassion and kindness to the least. He has commanded us to love one another has made it possible for us because, "From his fullness we have all received, grace in place of grace…."

We are among those who have accepted the light that has come into the world and are thankful for what he accomplished and made possible for us. He holds out hope and the promise that there is more life for us to share, more challenges for us to face and more good we can do, because the "Word became flesh and made his dwelling among us."

The baby in the crib has grown up and challenges many of our world’s values. Will we face and attempt to live the new life he offers us, or will we sentimentalize him and keep him forever in the crib, a lovable child who has little influence on us and our world?