TRƯỚC KHI THÁNH NHÂN SINH RA

Nhà đạo học Chu Hi đời Tống nói : “Trời đất trước khi Khổng Phu tử sinh ra, thì lịch sử văn minh tối tựa như một đêm đen dài lâu vậy”.

Hàn lâm Lưu Hài đời Minh thì không cho là như thế, cười nhạo nói : “Ồ, chả trách người thời ông Phục Hi còn sống, từ sáng đến tối đều đốt nến mà đi !”

(Hài Tùng)

Suy tư :

Trước khi Khổng tử sinh ra thì văn minh của nhân loại tối mò mò (!), đó là người ta quá đề cao Khổng tử đấy mà thôi, cho nên chẳng ai tin điều ấy...

Nhưng trước khi Chúa Giêsu sinh ra thì nhân loại không những đang đi trong bóng tối tội lỗi, mà còn bị ma quỷ thống trị, nhưng sau khi Chúa Giêsu sinh ra thì một kĩ nguyên mới xuất hiện, kĩ nguyên ánh sáng cứu chuộc và sự sống, như lời của Ngài nói :

“Tôi là ánh sáng thế gian.

Ai theo tôi, sẽ không phải đi trong bóng tối,

Nhưng sẽ nhận được

ánh sáng đem lại sự sống”(Ga 8, 12).




Thánh Phaolô gọi những người Kitô hữu là thánh nhân (1Cr 1, 2b), vì họ đã tin vào Chúa Giêsu là Đấng rất thánh, cho nên có thể nói như thế này : trước khi những vị thánh -là chúng ta- sinh ra trong bí tích Rửa Tội là chúng ta đi trong đêm tối, là con cái sự tối, nhưng sau khi lãnh nhận bí tích Rửa Tội là chúng ta đã trở nên con cái sự sáng, con cái của Thiên Chúa, do đó mà chúng ta phải sống như thế nào để cho mọi người không cười nhạo chúng ta, khi chúng ta tin vào Chúa Kitô ?

Có cách này :

Trước kia chúng ta đi trong bóng tối nên mọi hành vi ngôn ngữ của chúng ta đều bày tỏ sự bất chính, nay chúng ta đã được đi trong ánh sáng thì ngôn hành của chúng ta phải đổi mới, phải cải thiện cho phù hợp với ánh sáng Tin Mừng của Chúa Kitô.