QUỶ ĐÓI HÁT TUỒNG

Liễu thị lang ở Trù Châu lúc còn trẻ là học sinh của châu học, nói và viết văn hài hước rất hay.

Năm nọ tế Khổng tử vừa kết thúc, ông ta nhìn thấy rất nhiều học sinh tranh nhau nhặt đồ cúng để ăn, bèn hứng thú viết một bài thơ :

“Trời sẽ tối, tế sẽ xong.

Chỉ nghe ồn ào hai bên hành lang

tranh nhau thịt tôi mỏng thịt anh béo,

tranh nhau bánh bao của anh to của tôi nhỏ,

Nhan Uyên (1) người đức hạnh, thấy liền cười mĩm.

Tử Lộ (2) người dũng cảm, thấy thì nóng lòng sốt ruột.

Phu tử (3) thì thở dài nói :

“Ta cũng tuyệt lương ở nước Trần, nhưng không thấy nhiều người chết đói như thế này”.


(Hài Tùng)

Suy tư :

Thấy người ăn com, gắp và cơm lia lịa thì người ta cho là ăn như chết đói; thấy mấy cô ca sĩ nhảy nhót trên khán đài thì mấy cụ già nói nhảy như khỉ mắc phong; thấy người có đạo siêng năng đi lễ nhưng hay chửi người mắng vật, thì người ta nói là đạo đức giả...

“Miếng ăn là miếng tồi tàn”, ông bà chúng ta nói như thế để chứng tỏ rằng, ngày xưa ông bà chúng ta đã biết ăn uống có văn hoá...

Học trò mà tham ăn thì sẽ bị coi là học trò dốt; học trò mà tóc tai bờm xờm thì người ta nói học trò lười biếng; học trò mà ham mê cờ bạc thì là học trò hư...

Học trò là trí tuệ tương lai của đất nước, nhưng nếu học trò làm biếng học hành, ham hút xách hơn ham chữ nghĩa thì sẽ trở thành đại hoạ cho tương lai của đất nước hơn cả bệnh dịch truyền nhiễm; học trò là rường cột tương lai của tổ quốc, nhưng học trò ham ăn ham hút ham chơi bời hơn đến trường thì rường cột tương lai của đất nước sẽ trở thành củi mục, mối mọt đục phá, thì tiền đồ tổ quốc sẽ rung rinh như nhà lá trước cơn gió mạnh...

Chỉ có những ai đã là học trò của Chúa Giêsu mới có thể trở thành học trò tốt của xã hội và là rường cột chắc chắn của tổ quốc trong tương lai.

------------------------------

(1) (2) Học trò của Khổng tử.

(3) Khổng tử.