Mùa Vọng là mùa của Khởi Động
Nhưng Ta trách ngươi điều này là ngươi đã để mất tình yêu thưở ban đầu. (Kh2,4)
Tình yêu thưở ban đầu là sự hứng khởi, sự phấn khởi; sự nhiệt thành, sự nhiệt tình lúc đầu ta có, khi hai người yêu nhau, khi kết hôn, khi chịu chức, khi khấn dòng hay khi làm một việc nào đó. Tình yêu thưở ban đầu, sự hứng khởi thưở ban đầu, sự phấn khởi thưở ban đầu, sự nhiệt thành thưở ban đầu; sự nhiệt tình thưở ban đầu thật là quan trọng. Ai mà còn giữ được cái thưở ban đầu đó sẽ là người hạnh phúc để sống ơn gọi hôn nhân cũng như ơn gọi tu trì và sẽ có thành công trong công việc mình làm. Người ta nói :”Đầu xuôi thì đuôi lọt” mà. Thường thì có ít người giữ được “Cái thưở ban đầu” đó lắm. Theo năm tháng, chúng dần dần mờ phai và có khi đánh mất chúng luôn, kết quả là nhàm chán, đau khổ và thất bại.
Cái đó phải nói là “Đầu xuôi đuôi kẹt”.
Làm sao ta có thể giữ mãi được “Cái thưở ban đầu” đó đây? Có 3 việc ta phải làm, đó là chuẩn bị, để trong tâm hồn và khởi đầu.
Sở dĩ người ta phai mờ và đánh mất “Cái thưở ban đầu” đó là vì thiếu chuẩn bị; chỉ lo những cái hào nhoáng bên ngoài và coi mọi sự đã kết thúc.
Thiếu chuẩn bị là thiếu suy nghĩ hay suy nghĩ không chín chắn, không chính xác về ơn gọi mình sẽ sống và công việc mình sẽ làm. Về ơn gọi để sống cả đời; về công việc mình thích làm cho đến chết mà ta không học hỏi, không luyện tập thì làm sao tốt được; không chuẩn bị cho chính mình mà chỉ “nhắm mắt đưa chân” theo người khác. Cứ thấy người ta hạnh phúc, người ta thành công là chắc mình cũng được như thế. Đó là một điều sai lầm. Vì người ta khác, mình khác, làm sao mà giống nhau được.
Thứ đến là chỉ thích vẻ hào nhoáng bên ngoài, làm cho to, làm cho kêu; để cho người ta biết, để cho người ta khen; để ra oai, để làm phách trước thiên hạ. Rốt cuộc nó như những phát pháo hoa, rất đẹp, rất kêu, rất được hoan hô nhưng chỉ trong nháy mắt, chỉ trong một thời gian ngắn đã tiêu tan tất cả.
Và nhất là coi khi kết hôn, khi chịu chức, khi khấn dòng và thành công là kết thúc, là xong. Không còn tiếp tục, không còn muốn học hỏi thêm; không còn muốn luyện tập thêm gì nữa. Có biết bao điều phong phú mà cần phải khám phá và tìm hiểu chứ tại sao lại dừng lại. Dừng lại thì coi như đã chết; “sống mà coi như đã chết rồi” vậy. Chết là dừng lại tất cả chứ còn gì nữa. Cuộc sống là động, là một dòng chảy mà, dừng lại thì coi như “xong phim”, không còn phát triển, không còn đọng lại cái gì, tất cả coi như đã kết thúc thì làm sao mà không thất bại, không nhàm chán và không đau khổ cho được. Vì đã đánh mất “Cái thưở ban đầu” rồi còn đâu.
Người mà biết chuẩn bị cho ơn gọi, cho công việc, cho tương lai của mình cách chu đáo là người hạnh phúc. Họ nhìn vào gương của người khác cả cái tốt lẫn cái xấu mà chuẩn bị cho chính mình, không phải để chê bai, chỉ trích hay khen lao mà là để rút kinh nghiệm. Nếu đó là điều xấu, gây đau khổ, nhàm chán và thất bại thì họ sẽ loại bỏ, không theo “vết xe” để mình khỏi “bị đổ”; thấy người ta ly dị đau khổ biết chừng nào thì ta đừng có li dị; thấy anh chị em mình “ta ru”, thì ta hãy coi lại chính mình mà cố gắng. Nếu thấy điều tốt, điều hay thì nhớ lấy, rồi giữ lấy làm kinh nghiệm cho chính bản thân mình, để sau này khi đã cưới, khi đã chịu chức, khi đã khấn dòng hay khi đã bắt tay vào việc thì ta cũng sẽ làm như họ
vậy. Thấy người ta hạnh phúc, cứ anh anh em em suốt; thấy người ta sống đời tu sao mà hạnh phúc, sao mà yêu đời thế, ta hãy làm cho mình như vậy, ta hãy sống sao để được như vậy.
Thứ đến, họ không thích cái vẻ hào nhoáng bên ngoài, mà để chúng lắng đọng trong tâm hồn. Niềm vui, sự phấn khởi; sự nhiệt thành, sự nhiệt tình họ cất giữ trong tim, để nó trong lòng, không ai biết, cũng chẳng ai hay; chỉ lộ ra bên ngoài một chút xíu thôi, như tảng băng chìm xuống biển, chỉ có phần nhỏ nhô lên khỏi mặt nước vậy. Bởi đó, mà chúng không dễ bốc hơi, không thể biến mất cách nhanh chóng và dễ dàng được. Đó là kho tàng, là động lực; đó là lửa được cất giữ cẩn thận. Đó là “lò lửa mến hằng cháy”; cái lò “thưở ban đầu” vẫn cháy âm ỉ trong lòng, trong tim của họ. Cất giữ kín trong đó thì không ai có thể lấy đi được. Nó là của ta, của ta mãi mãi.
Và cuối cùng, họ coi những khúc ngoặc, như ngày gặp nhau, ngày cưới, ngày chịu chức, ngày khấn dòng, ngày làm việc là một khởi đầu. Bắt đầu từ ngày đó họ thực sự là người yêu của nhau; họ thực sự là một linh mục chính danh; họ thực sự là một tu sĩ “chính cống”, chứ không phải là người thường, là chủng sinh hay là tập sinh nữa. Họ không sợ mất, cũng không sợ bị “cho về” nữa. Từ ngày đó tôi là chồng, là vợ; tôi là cha, là mẹ; tôi là Linh mục; tôi là tu sĩ và tôi sẽ sống với những gì tôi đã chuẩn bị từ trước.
Đó chẳng phải là một sự phấn khởi và hạnh phúc của tôi sao? Một điều mà chỉ mình tôi mới cảm nghiệm được một cách sâu sắc; người ngoài không thể biết tôi phấn khởi, tôi hạnh phúc đến mức nào đâu. Cứ thế mà tôi sống ơn gọi và làm công việc của tôi. Mỗi ngày qua đi, tôi lại học hỏi thêm, luyện tập thêm một chút và tôi lại có thêm phấn khởi, có thêm hạnh phúc, để mỗi khi sống thêm một ngày mới tôi lại khởi động, tôi lại bắt đầu. Cứ thế mà sống thì làm sao nhàm, làm sao chán; làm sao có thì giờ để buồn, để khổ, dù có thất bại hay vất vả, chắc chắn ta sẽ trung thành mà sống ơn gọi của ta cho đến cùng trong an vui và hạnh phúc.
Nếu ta chưa chuẩn bị tốt, không có lắng đọng trong tâm hồn và đã kết hôn rồi, đã chịu chức rồi, đã khấn dòng rồi, đã muộn quá không? Câu trả lời là không. Không bao giờ là muộn màng cả. Ngay bây giờ, ngay ngày hôm nay, ta hãy bắt đầu lại, hãy khởi động lại đi. Như chiếc máy tính khi bị trục trặc hay mắc lỗi, bị treo máy, người ta vẫn tắt máy và khởi động lại, máy vẫn chạy tốt như thường mà. Cũng vậy, nếu ta chưa chuẩn bị thì bây giờ ta hãy chuẩn bị đi; hãy học, hãy hỏi và hãy luyện tập đi. Qua kinh nghiệm bản thân, ta đã quá biết ta không sống tốt, ta không làm việc tốt là do ta thiếu chuẩn bị. Vậy thì ta có lý để mà chuẩn bị đấy. Ta cũng quá biết những gì là hào nhoáng bên ngoài, chúng chẳng có ích lợi gì bao nhiêu, thì ngay từ hôm nay ta đừng ham hố những danh vọng hão huyền ấy nữa mà hãy yêu thích âm thầm, khiêm nhu. Từ ngày đó ta đã kết thúc, nhưng hôm nay ta hãy bắt đầu, hãy khởi động lại đi. Vì có thể đó là lý do mà Chúa để cho sống đến ngày hôm nay. Làm như vậy chắc chắn ta sẽ tìm lại được niềm, lấy lại những hứng khởi, những phấn khởi ban đầu của ta và ta cũng sẽ sống ơn gọi của ta cách an vui và hạnh phúc; ta sẽ làm việc của ta cách hăng say và nhiệt tình. Ta sẽ tìm lại được “ Cái thuở ban đầu” lưu luyến đó.
Vậy như một năm qua đi, một năm mới lại đến. Một năm phụng vụ đã qua, năm phụng vụ mới lại bắt đầu. Năm phụng vụ bắt đầu từ mùa Vọng. Với sự hy vọng vào Chúa, ta hãy bắt đầu lại, hãy khởi động lại “Cái thưở ban đầu” đó đi và đừng để mất nó. Hãy tích cực chuẩn bị, hãy lắng đọng trong tâm hồn và hãy coi ngay từ bây giờ, ngay từ hôm nay tôi sống ơn gọi và làm việc của tôi cho thật tốt, cho thật hăng say, cho thật nhiệt tình, sao cho “Đầu xuôi thì đuôi lọt”, chứ đừng để “đầu xuôi mà đuôi bị kẹt”. Ta sẽ lãnh được niềm vui và an bình của Chúa Giáng Sinh; sẽ lãnh nhận niềm vui và hạnh phúc của ơn gọi trong hôn nhân hay trong đời tu trì và trong việc làm của mình. Mùa Vọng là mùa của Khởi Động đó. Amen.
Lm. Bosco Dương Trung Tín
Nhưng Ta trách ngươi điều này là ngươi đã để mất tình yêu thưở ban đầu. (Kh2,4)
Tình yêu thưở ban đầu là sự hứng khởi, sự phấn khởi; sự nhiệt thành, sự nhiệt tình lúc đầu ta có, khi hai người yêu nhau, khi kết hôn, khi chịu chức, khi khấn dòng hay khi làm một việc nào đó. Tình yêu thưở ban đầu, sự hứng khởi thưở ban đầu, sự phấn khởi thưở ban đầu, sự nhiệt thành thưở ban đầu; sự nhiệt tình thưở ban đầu thật là quan trọng. Ai mà còn giữ được cái thưở ban đầu đó sẽ là người hạnh phúc để sống ơn gọi hôn nhân cũng như ơn gọi tu trì và sẽ có thành công trong công việc mình làm. Người ta nói :”Đầu xuôi thì đuôi lọt” mà. Thường thì có ít người giữ được “Cái thưở ban đầu” đó lắm. Theo năm tháng, chúng dần dần mờ phai và có khi đánh mất chúng luôn, kết quả là nhàm chán, đau khổ và thất bại.
Cái đó phải nói là “Đầu xuôi đuôi kẹt”.
Làm sao ta có thể giữ mãi được “Cái thưở ban đầu” đó đây? Có 3 việc ta phải làm, đó là chuẩn bị, để trong tâm hồn và khởi đầu.
Sở dĩ người ta phai mờ và đánh mất “Cái thưở ban đầu” đó là vì thiếu chuẩn bị; chỉ lo những cái hào nhoáng bên ngoài và coi mọi sự đã kết thúc.
Thiếu chuẩn bị là thiếu suy nghĩ hay suy nghĩ không chín chắn, không chính xác về ơn gọi mình sẽ sống và công việc mình sẽ làm. Về ơn gọi để sống cả đời; về công việc mình thích làm cho đến chết mà ta không học hỏi, không luyện tập thì làm sao tốt được; không chuẩn bị cho chính mình mà chỉ “nhắm mắt đưa chân” theo người khác. Cứ thấy người ta hạnh phúc, người ta thành công là chắc mình cũng được như thế. Đó là một điều sai lầm. Vì người ta khác, mình khác, làm sao mà giống nhau được.
Thứ đến là chỉ thích vẻ hào nhoáng bên ngoài, làm cho to, làm cho kêu; để cho người ta biết, để cho người ta khen; để ra oai, để làm phách trước thiên hạ. Rốt cuộc nó như những phát pháo hoa, rất đẹp, rất kêu, rất được hoan hô nhưng chỉ trong nháy mắt, chỉ trong một thời gian ngắn đã tiêu tan tất cả.
Và nhất là coi khi kết hôn, khi chịu chức, khi khấn dòng và thành công là kết thúc, là xong. Không còn tiếp tục, không còn muốn học hỏi thêm; không còn muốn luyện tập thêm gì nữa. Có biết bao điều phong phú mà cần phải khám phá và tìm hiểu chứ tại sao lại dừng lại. Dừng lại thì coi như đã chết; “sống mà coi như đã chết rồi” vậy. Chết là dừng lại tất cả chứ còn gì nữa. Cuộc sống là động, là một dòng chảy mà, dừng lại thì coi như “xong phim”, không còn phát triển, không còn đọng lại cái gì, tất cả coi như đã kết thúc thì làm sao mà không thất bại, không nhàm chán và không đau khổ cho được. Vì đã đánh mất “Cái thưở ban đầu” rồi còn đâu.
Người mà biết chuẩn bị cho ơn gọi, cho công việc, cho tương lai của mình cách chu đáo là người hạnh phúc. Họ nhìn vào gương của người khác cả cái tốt lẫn cái xấu mà chuẩn bị cho chính mình, không phải để chê bai, chỉ trích hay khen lao mà là để rút kinh nghiệm. Nếu đó là điều xấu, gây đau khổ, nhàm chán và thất bại thì họ sẽ loại bỏ, không theo “vết xe” để mình khỏi “bị đổ”; thấy người ta ly dị đau khổ biết chừng nào thì ta đừng có li dị; thấy anh chị em mình “ta ru”, thì ta hãy coi lại chính mình mà cố gắng. Nếu thấy điều tốt, điều hay thì nhớ lấy, rồi giữ lấy làm kinh nghiệm cho chính bản thân mình, để sau này khi đã cưới, khi đã chịu chức, khi đã khấn dòng hay khi đã bắt tay vào việc thì ta cũng sẽ làm như họ
vậy. Thấy người ta hạnh phúc, cứ anh anh em em suốt; thấy người ta sống đời tu sao mà hạnh phúc, sao mà yêu đời thế, ta hãy làm cho mình như vậy, ta hãy sống sao để được như vậy.
Thứ đến, họ không thích cái vẻ hào nhoáng bên ngoài, mà để chúng lắng đọng trong tâm hồn. Niềm vui, sự phấn khởi; sự nhiệt thành, sự nhiệt tình họ cất giữ trong tim, để nó trong lòng, không ai biết, cũng chẳng ai hay; chỉ lộ ra bên ngoài một chút xíu thôi, như tảng băng chìm xuống biển, chỉ có phần nhỏ nhô lên khỏi mặt nước vậy. Bởi đó, mà chúng không dễ bốc hơi, không thể biến mất cách nhanh chóng và dễ dàng được. Đó là kho tàng, là động lực; đó là lửa được cất giữ cẩn thận. Đó là “lò lửa mến hằng cháy”; cái lò “thưở ban đầu” vẫn cháy âm ỉ trong lòng, trong tim của họ. Cất giữ kín trong đó thì không ai có thể lấy đi được. Nó là của ta, của ta mãi mãi.
Và cuối cùng, họ coi những khúc ngoặc, như ngày gặp nhau, ngày cưới, ngày chịu chức, ngày khấn dòng, ngày làm việc là một khởi đầu. Bắt đầu từ ngày đó họ thực sự là người yêu của nhau; họ thực sự là một linh mục chính danh; họ thực sự là một tu sĩ “chính cống”, chứ không phải là người thường, là chủng sinh hay là tập sinh nữa. Họ không sợ mất, cũng không sợ bị “cho về” nữa. Từ ngày đó tôi là chồng, là vợ; tôi là cha, là mẹ; tôi là Linh mục; tôi là tu sĩ và tôi sẽ sống với những gì tôi đã chuẩn bị từ trước.
Đó chẳng phải là một sự phấn khởi và hạnh phúc của tôi sao? Một điều mà chỉ mình tôi mới cảm nghiệm được một cách sâu sắc; người ngoài không thể biết tôi phấn khởi, tôi hạnh phúc đến mức nào đâu. Cứ thế mà tôi sống ơn gọi và làm công việc của tôi. Mỗi ngày qua đi, tôi lại học hỏi thêm, luyện tập thêm một chút và tôi lại có thêm phấn khởi, có thêm hạnh phúc, để mỗi khi sống thêm một ngày mới tôi lại khởi động, tôi lại bắt đầu. Cứ thế mà sống thì làm sao nhàm, làm sao chán; làm sao có thì giờ để buồn, để khổ, dù có thất bại hay vất vả, chắc chắn ta sẽ trung thành mà sống ơn gọi của ta cho đến cùng trong an vui và hạnh phúc.
Nếu ta chưa chuẩn bị tốt, không có lắng đọng trong tâm hồn và đã kết hôn rồi, đã chịu chức rồi, đã khấn dòng rồi, đã muộn quá không? Câu trả lời là không. Không bao giờ là muộn màng cả. Ngay bây giờ, ngay ngày hôm nay, ta hãy bắt đầu lại, hãy khởi động lại đi. Như chiếc máy tính khi bị trục trặc hay mắc lỗi, bị treo máy, người ta vẫn tắt máy và khởi động lại, máy vẫn chạy tốt như thường mà. Cũng vậy, nếu ta chưa chuẩn bị thì bây giờ ta hãy chuẩn bị đi; hãy học, hãy hỏi và hãy luyện tập đi. Qua kinh nghiệm bản thân, ta đã quá biết ta không sống tốt, ta không làm việc tốt là do ta thiếu chuẩn bị. Vậy thì ta có lý để mà chuẩn bị đấy. Ta cũng quá biết những gì là hào nhoáng bên ngoài, chúng chẳng có ích lợi gì bao nhiêu, thì ngay từ hôm nay ta đừng ham hố những danh vọng hão huyền ấy nữa mà hãy yêu thích âm thầm, khiêm nhu. Từ ngày đó ta đã kết thúc, nhưng hôm nay ta hãy bắt đầu, hãy khởi động lại đi. Vì có thể đó là lý do mà Chúa để cho sống đến ngày hôm nay. Làm như vậy chắc chắn ta sẽ tìm lại được niềm, lấy lại những hứng khởi, những phấn khởi ban đầu của ta và ta cũng sẽ sống ơn gọi của ta cách an vui và hạnh phúc; ta sẽ làm việc của ta cách hăng say và nhiệt tình. Ta sẽ tìm lại được “ Cái thuở ban đầu” lưu luyến đó.
Vậy như một năm qua đi, một năm mới lại đến. Một năm phụng vụ đã qua, năm phụng vụ mới lại bắt đầu. Năm phụng vụ bắt đầu từ mùa Vọng. Với sự hy vọng vào Chúa, ta hãy bắt đầu lại, hãy khởi động lại “Cái thưở ban đầu” đó đi và đừng để mất nó. Hãy tích cực chuẩn bị, hãy lắng đọng trong tâm hồn và hãy coi ngay từ bây giờ, ngay từ hôm nay tôi sống ơn gọi và làm việc của tôi cho thật tốt, cho thật hăng say, cho thật nhiệt tình, sao cho “Đầu xuôi thì đuôi lọt”, chứ đừng để “đầu xuôi mà đuôi bị kẹt”. Ta sẽ lãnh được niềm vui và an bình của Chúa Giáng Sinh; sẽ lãnh nhận niềm vui và hạnh phúc của ơn gọi trong hôn nhân hay trong đời tu trì và trong việc làm của mình. Mùa Vọng là mùa của Khởi Động đó. Amen.
Lm. Bosco Dương Trung Tín