KHÔNG BIẾT MÌNH XẤU
Đất Nam Kì ở trong khe núi thuộc Tần Thục, nước uống ở đây có mùi vị ngọt, nhưng chất đất thì rất xấu, người uống loại nước này thì sinh ra bệnh phù cổ, con cháu đời sau ở nơi ấy không ai là không bị bệnh phù cổ.
Họ nhìn thấy có người ở bên ngoài thôn đến, tức thì nam phụ lão ấu đều đến vây quanh quan sát, và lớn tiếng cười nhạo nói : “Thật kì quái, cái cổ của người này sao lại gầy nhỏ khô ráo như thế ? Không giống cái cổ của chúng ta chút nào cả !”.
Người ngoài thôn nói : “Cái vật nhô lên trên cổ của các người là loại bệnh tràng nhạc, các người lại không chịu tìm thuốc chữa trị, sao lại cho rằng cái cổ của tôi khô nhỏ chứ ?”
Người Nam Kì nghe xong thì cười to lên nói : “Tất cả chúng tôi ở nơi đây đều như thế này cả, làm gì mà phải đi bác sĩ chữa bệnh chứ ?”
Suốt đời họ không biết cái cổ của mình rất là xấu !
(Ứng hài lục)
Suy tư :
Người kiêu ngạo thì thường không thấy cái lỗi của mình, mà nếu có thấy thì cũng không thừa nhận, bởi vì cứ luôn cho mình là người có lí như người dân ở Nam Kì của Tần Thục có cái cổ to vậy.
Người ta thường dễ dàng chấp nhận và thông cảm cho người tội lỗi biết hối hận, hơn là người biết mình sai lỗi mà không chịu thừa nhận lỗi của mình.
Người bị bệnh cổ trướng thì không thấy được cái cổ của mình, nhưng có thể nhìn thấy cái cổ của người khác, mà người kiêu ngạo thì cũng như thế mà thôi : chỉ thấy cái khuyết điểm nhỏ không đáng kể nơi tha nhân, nhưng lại không nhìn thấy cái tội to lớn nơi bản thân của mình.
Thế là họ không biết xấu !
Đất Nam Kì ở trong khe núi thuộc Tần Thục, nước uống ở đây có mùi vị ngọt, nhưng chất đất thì rất xấu, người uống loại nước này thì sinh ra bệnh phù cổ, con cháu đời sau ở nơi ấy không ai là không bị bệnh phù cổ.
Họ nhìn thấy có người ở bên ngoài thôn đến, tức thì nam phụ lão ấu đều đến vây quanh quan sát, và lớn tiếng cười nhạo nói : “Thật kì quái, cái cổ của người này sao lại gầy nhỏ khô ráo như thế ? Không giống cái cổ của chúng ta chút nào cả !”.
Người ngoài thôn nói : “Cái vật nhô lên trên cổ của các người là loại bệnh tràng nhạc, các người lại không chịu tìm thuốc chữa trị, sao lại cho rằng cái cổ của tôi khô nhỏ chứ ?”
Người Nam Kì nghe xong thì cười to lên nói : “Tất cả chúng tôi ở nơi đây đều như thế này cả, làm gì mà phải đi bác sĩ chữa bệnh chứ ?”
Suốt đời họ không biết cái cổ của mình rất là xấu !
(Ứng hài lục)
Suy tư :
Người kiêu ngạo thì thường không thấy cái lỗi của mình, mà nếu có thấy thì cũng không thừa nhận, bởi vì cứ luôn cho mình là người có lí như người dân ở Nam Kì của Tần Thục có cái cổ to vậy.
Người ta thường dễ dàng chấp nhận và thông cảm cho người tội lỗi biết hối hận, hơn là người biết mình sai lỗi mà không chịu thừa nhận lỗi của mình.
Người bị bệnh cổ trướng thì không thấy được cái cổ của mình, nhưng có thể nhìn thấy cái cổ của người khác, mà người kiêu ngạo thì cũng như thế mà thôi : chỉ thấy cái khuyết điểm nhỏ không đáng kể nơi tha nhân, nhưng lại không nhìn thấy cái tội to lớn nơi bản thân của mình.
Thế là họ không biết xấu !