Lễ Chúa Kitô Vua
Chúa nhật cuối cùng năm phụng vụ, Giáo Hội cho chúng ta nghe bài Tin Mưng của Thánh Gioan, kể lại cuộc đối đáp của Chúa Kitô và Philatô. Đây là ngày chóp đỉnh của mùa thường niên, Giáo Hội muốn nhắc nhớ và đưa chúng ta -những người Kitô hữu- đến một chân lý duy nhất, triết lý tuyệt vời của Kitô Giáo, để rồi chúng ta sẽ nhìn thấy và chấp nhận giá trị siêu việt đó như là con đường một chiều của cuộc sống.
Trên thế gian này nói đến vua chúa là nói đến uy quyền, sự giàu sang…, các vị vua thường ví mình là “Thiên Tử”, con của Trời. Hôm nay chúng ta nói đến vị “Trời” đầy quyền uy đó. Một Ông Trời kỳ lạ, không ai hiểu nổi, một ông Vua có đến hai quốc gia, một Vương quốc không vũ khí, không binh mã. Một ông Vua Từ Ái lạ lùng, hành động của Ngài trí khôn loài người không nghĩ thấu. Chẳng hạn như khi chúng ta giận dữ với con cái mình, vì chúng sai phạm một điều gì đó quá nặng nề, dĩ nhiên chúng ta sẽ xử phạt chúng với hình phạt nặng nhất. Theo bạn thì cơn giận này sẽ kéo dài bao lâu ? Đến chừng nào thì bạn nguôi giận để rồi tha cho nó ? Mời các bạn đọc Sách Sáng Thế (3, 12-18) : sau khi nguyên tổ phạm tội, đáng lẽ Chúa tuyên phạt họ trước, rồi mới tha bằng cách hứa ban Đấng Cứu Thế. Nhưng thật lạ lùng khi Chúa tuyên phạt con rắn và hứa ban Đấng Cứu Thế, trước khi Ngài tuyên phạt Adam và Êvà. Có bao giờ chúng ta nghĩ rằng lại có kẻ nào đó làm được điều xem ra vô cùng nghịch lý này : tức là Chưa Phạt Mà Đã Tha không !
Ông Vua Chí Thánh của chúng ta đúng là một ông Vua của các vua, cao cả hơn mọi ông vua ở thế gian này. Vì Ngài không thiết lập vương quốc của mình bằng binh hùng, tướng mạnh, bằng vũ khí tối tân hay đảng này phái nọ, những thứ mà vua thế gian thường dùng. Nhưng Ngài thiết lập vương quốc của mình bằng Giao Ước Tình yêu. Ai chấp nhận giao ước này sẽ trở thành thần dân của Ngài, được đón nhận vào vương quốc của Ngài. Vì bản tính của Ngài là Tình Yêu, nên mọi hoạt động của Ngài đều ứ tràn tình yêu dành cho nhân loại. Ngài đã yêu thương chúng ta hết sức, nên nghĩ đến một phương pháp tuyệt diệu cho con cái mình, đó là thiết lập một vương quốc ngay trên dương thế này : Hội Thánh. Qua Hội Thánh này, thần dân của Ngài sẽ được tôi luyện, diễn tập các nhân đức, chuẩn bị đầy đủ để có thể trở thành công dân thực sự của Nước Trời.
Chúng ta không thể phủ nhận điều này : Chúa Kitô và Giáo hội là một, bởi vậy bất cứ việc làm nào tôn vinh Giáo hội, tức là tôn vinh Chúa Kitô; hành động nào làm cho khuôn mặt Giáo hội được rạng rỡ trước mắt nhân loại, cũng làm cho khuôn mặt của Chúa được tỏ hiện rõ ràng trong thế gian. Giáo Hội hấp dẫn được chúng ta nhờ Chân lý, mà Chân lý thì chỉ có một, nên nhiệm vụ loan truyền Chân lý là bổn phận của từng thành viên trong Giáo hội. Điều này đã được Chúa khẳng định với Philatô “Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng Tôi”.
Chúa Kitô là Vua, bởi vì Ngài là Thiên Chúa, là Đấng tạo dựng nên vũ trụ, đã ban cho chúng ta sự sống. Ngài là Đấng bảo đảm cho tương lai, vận mạng chúng ta. Vương quốc của Ngài không thuộc thế gian này, vì đó là vương quốc của ân sủng và của nhân đức. Hãy để Ngài thống trị linh hồn, trí khôn, ước muốn và tâm hồn mỗi người. Cuộc sống của chúng ta là con đường một chiều bước theo dấu chân Ngài, làm theo sự dạy bảo của Ngài -qua Giáo Hội là vương quốc của Ngài ở trần thế, là nơi chắc chắn chúng ta sẽ được ơn cứu độ-, ở trong Giáo Hội của Ngài chúng ta có thể rèn luyện, diễn tập và phát triển tất cả các nhân đức, những nhu cầu cho một công dân Nước Trời sau này.
Tóm lại, ngày lễ Chúa Kitô Vua hôm nay, thiết nghĩ mỗi người tín hữu chúng ta lưu ý, nhắc nhớ nhau ba điều : Thứ nhất /- “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”, Giáo Hội mong muốn không ai được sống bê bối, hãy sống đàng hoàng,vì chúng ta là con cái Hội Thánh, công dân nước Chúa. Ai đang lầm lỡ, lạc bước hãy ngừng lại, hãy quay về, vì cả hai vương quốc đang chờ đợi bạn. Thứ hai/- Luôn nhớ rằng mình thuộc về Thiên Chúa, Vị Chúa Tể càn khôn, Vua của các vua, vương quyền của Ngài luôn luôn hiện hữu trên mặt đất, chính Ngài cũng hiện diện thật sự trong Bí Tích Thánh Thể. Ngài là nơi chúng ta cậy trông và phó thác, cội nguồn của mọi nhân đức. Chúng ta hãy học tập nhân đức yêu thương không bờ bến của Ngài : yêu thương đến nỗi Chưa Phạt Đã Tha; trước khi tắt hơi trên thập giá, Ngài lại tha, cũng như xin cho nhân loại được tha một lần nữa. Thứ ba /- Là thành viên của Giáo Hội, chúng ta cố thực thi nhân đức bác ái, yêu thương; có nhiệm vụ đóng góp và làm cho Giáo Hội được phát triển về mọi mặt, phẫm cũng như lượng. Chúng ta phải luôn phục tùng, sống trung tín và xứng đáng với danh xưng là con cái Hội Thánh, công dân Nước Trời. Nếu “Con vua sẽ được làm vua”, ước gì chúng ta là con cái Chúa, rồi có ngày sẽ được gặp gỡ, chung sống thân mật với Ngài, như chính Ngài đã hứa nhiều lần.
Chúa nhật cuối cùng năm phụng vụ, Giáo Hội cho chúng ta nghe bài Tin Mưng của Thánh Gioan, kể lại cuộc đối đáp của Chúa Kitô và Philatô. Đây là ngày chóp đỉnh của mùa thường niên, Giáo Hội muốn nhắc nhớ và đưa chúng ta -những người Kitô hữu- đến một chân lý duy nhất, triết lý tuyệt vời của Kitô Giáo, để rồi chúng ta sẽ nhìn thấy và chấp nhận giá trị siêu việt đó như là con đường một chiều của cuộc sống.
Trên thế gian này nói đến vua chúa là nói đến uy quyền, sự giàu sang…, các vị vua thường ví mình là “Thiên Tử”, con của Trời. Hôm nay chúng ta nói đến vị “Trời” đầy quyền uy đó. Một Ông Trời kỳ lạ, không ai hiểu nổi, một ông Vua có đến hai quốc gia, một Vương quốc không vũ khí, không binh mã. Một ông Vua Từ Ái lạ lùng, hành động của Ngài trí khôn loài người không nghĩ thấu. Chẳng hạn như khi chúng ta giận dữ với con cái mình, vì chúng sai phạm một điều gì đó quá nặng nề, dĩ nhiên chúng ta sẽ xử phạt chúng với hình phạt nặng nhất. Theo bạn thì cơn giận này sẽ kéo dài bao lâu ? Đến chừng nào thì bạn nguôi giận để rồi tha cho nó ? Mời các bạn đọc Sách Sáng Thế (3, 12-18) : sau khi nguyên tổ phạm tội, đáng lẽ Chúa tuyên phạt họ trước, rồi mới tha bằng cách hứa ban Đấng Cứu Thế. Nhưng thật lạ lùng khi Chúa tuyên phạt con rắn và hứa ban Đấng Cứu Thế, trước khi Ngài tuyên phạt Adam và Êvà. Có bao giờ chúng ta nghĩ rằng lại có kẻ nào đó làm được điều xem ra vô cùng nghịch lý này : tức là Chưa Phạt Mà Đã Tha không !
Ông Vua Chí Thánh của chúng ta đúng là một ông Vua của các vua, cao cả hơn mọi ông vua ở thế gian này. Vì Ngài không thiết lập vương quốc của mình bằng binh hùng, tướng mạnh, bằng vũ khí tối tân hay đảng này phái nọ, những thứ mà vua thế gian thường dùng. Nhưng Ngài thiết lập vương quốc của mình bằng Giao Ước Tình yêu. Ai chấp nhận giao ước này sẽ trở thành thần dân của Ngài, được đón nhận vào vương quốc của Ngài. Vì bản tính của Ngài là Tình Yêu, nên mọi hoạt động của Ngài đều ứ tràn tình yêu dành cho nhân loại. Ngài đã yêu thương chúng ta hết sức, nên nghĩ đến một phương pháp tuyệt diệu cho con cái mình, đó là thiết lập một vương quốc ngay trên dương thế này : Hội Thánh. Qua Hội Thánh này, thần dân của Ngài sẽ được tôi luyện, diễn tập các nhân đức, chuẩn bị đầy đủ để có thể trở thành công dân thực sự của Nước Trời.
Chúng ta không thể phủ nhận điều này : Chúa Kitô và Giáo hội là một, bởi vậy bất cứ việc làm nào tôn vinh Giáo hội, tức là tôn vinh Chúa Kitô; hành động nào làm cho khuôn mặt Giáo hội được rạng rỡ trước mắt nhân loại, cũng làm cho khuôn mặt của Chúa được tỏ hiện rõ ràng trong thế gian. Giáo Hội hấp dẫn được chúng ta nhờ Chân lý, mà Chân lý thì chỉ có một, nên nhiệm vụ loan truyền Chân lý là bổn phận của từng thành viên trong Giáo hội. Điều này đã được Chúa khẳng định với Philatô “Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng Tôi”.
Chúa Kitô là Vua, bởi vì Ngài là Thiên Chúa, là Đấng tạo dựng nên vũ trụ, đã ban cho chúng ta sự sống. Ngài là Đấng bảo đảm cho tương lai, vận mạng chúng ta. Vương quốc của Ngài không thuộc thế gian này, vì đó là vương quốc của ân sủng và của nhân đức. Hãy để Ngài thống trị linh hồn, trí khôn, ước muốn và tâm hồn mỗi người. Cuộc sống của chúng ta là con đường một chiều bước theo dấu chân Ngài, làm theo sự dạy bảo của Ngài -qua Giáo Hội là vương quốc của Ngài ở trần thế, là nơi chắc chắn chúng ta sẽ được ơn cứu độ-, ở trong Giáo Hội của Ngài chúng ta có thể rèn luyện, diễn tập và phát triển tất cả các nhân đức, những nhu cầu cho một công dân Nước Trời sau này.
Tóm lại, ngày lễ Chúa Kitô Vua hôm nay, thiết nghĩ mỗi người tín hữu chúng ta lưu ý, nhắc nhớ nhau ba điều : Thứ nhất /- “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”, Giáo Hội mong muốn không ai được sống bê bối, hãy sống đàng hoàng,vì chúng ta là con cái Hội Thánh, công dân nước Chúa. Ai đang lầm lỡ, lạc bước hãy ngừng lại, hãy quay về, vì cả hai vương quốc đang chờ đợi bạn. Thứ hai/- Luôn nhớ rằng mình thuộc về Thiên Chúa, Vị Chúa Tể càn khôn, Vua của các vua, vương quyền của Ngài luôn luôn hiện hữu trên mặt đất, chính Ngài cũng hiện diện thật sự trong Bí Tích Thánh Thể. Ngài là nơi chúng ta cậy trông và phó thác, cội nguồn của mọi nhân đức. Chúng ta hãy học tập nhân đức yêu thương không bờ bến của Ngài : yêu thương đến nỗi Chưa Phạt Đã Tha; trước khi tắt hơi trên thập giá, Ngài lại tha, cũng như xin cho nhân loại được tha một lần nữa. Thứ ba /- Là thành viên của Giáo Hội, chúng ta cố thực thi nhân đức bác ái, yêu thương; có nhiệm vụ đóng góp và làm cho Giáo Hội được phát triển về mọi mặt, phẫm cũng như lượng. Chúng ta phải luôn phục tùng, sống trung tín và xứng đáng với danh xưng là con cái Hội Thánh, công dân Nước Trời. Nếu “Con vua sẽ được làm vua”, ước gì chúng ta là con cái Chúa, rồi có ngày sẽ được gặp gỡ, chung sống thân mật với Ngài, như chính Ngài đã hứa nhiều lần.