Lễ Chúa Kitô Vua
Ga 18,33-37
Thưa quý vị,
Có một điểm buồn trong lịch sử nhân loại là lòng tham của vua chúa trần gian. Họ chẳng bao giờ vừa lòng với giới hạn của mình về đất đai, về ảnh hưởng chính trị. Họ đánh đấm nhau liên miên để giành giật chủ quyền, lợi lộc. Thành thử hàng nhiều triệu sinh linh bị giết chết hoặc lâm cảnh điêu đứng, đúng như nhà thơ Nguyễn Du đã viết: “Đống xương vô định đã cao bằng đầu”. Lòng tham vô đáy của con người thúc đẩy các lãnh chúa, vua quan tổ chức những cuộc xâm lược, trả thù lên đến hàng trăm năm, tiêu tốn cạn kiệt tài nguyên quốc gia để tranh hùng, xưng bá. Những cuộc chinh phục quân sự, những âm mưu chính trị độc ác với những mục tiêu chiếm hữu nhiều đất đai, lãnh thổ hơn, thu phục nhiều thần dân, lá cờ ngạo nghễ tung bay trên đất nước người khác, bất chấp ý muốn và quyền lợi của đối thủ: chiến lợi phẩm thuộc về kẻ chiến thắng (To the victor belong the spoils). Hiệu lệnh của các vua chúa xưa nay là vậy.
Cho nên tiêu đề của ngày lễ hôm nay có lẽ làm phiền lòng nhiều người. Nhân dân thế giới đã quá ngán ngẩm với những kẻ cầm quyền đồi bại. Tuy nhiên khi quan Philatô hỏi thì Chúa Giêsu xác nhận mình là vua và nước Ngài không thuộc về thế gian này. Vừa nghe thấy từ “vua” vị thái thú Rôma giật mình, bụng dạ nghi ngờ người tù đối diện, ông vội vàng hỏi dồn: “Thực ông là vua ư?” Đoán được ý nghĩ của quan muốn điều tra mình về chính trị, Chúa Giêsu trả lời cho quan yên lòng: “Chính ngài nói rằng tôi là vua. Tôi đã sinh ra và đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng cho sự thật”. Ngài không từ chối mình là vua, nhưng từ ngữ “vua” theo nghĩa khác, nghĩa làm chứng cho sự thật chứ không phải chính trị giả dối. Quan chỉ nghe người ta đồn thổi về Ngài, còn sự thật ra sao thì quan đâu có tường. Nếu Ngài có các bề tôi trung thành, nếu Ngài là vua thì do dân chúng chấp nhận Ngài như Người rao giảng và sống đúng sự thật. Việc đó chẳng nguy hiểm gì cho địa vị của quan. Những ai nói và làm theo sự thật, thì chấp nhận sự thật Ngài rao giảng và thuộc về vương quốc của Ngài. Xin đừng nhầm lẫn hai lĩnh vực vương quyền! Chẳng biết thái thú Philatô hiểu được quan điểm của Chúa Giêsu không?
Đó là chuyện riêng cá nhân ông quan, còn chúng ta ngày nay thì sao? Chúng ta liên minh với ai? Quyền bính nào? Cái gì trị vì chúng ta? Mỗi ngày chúng ta phục vụ ai? Sống cho cái gì? Chúng ta bái lạy bàn thờ nào? Đây là những nội dung cần bàn bạc! Chúng ta đã tôn phong điều chi lên ngôi để cai trị mình, quỳ gối thờ phượng ai? Tiền bạc, sắc dục, địa vị, quyền bính, cờ bạc, tiện nghi,… ? Ngay cả các linh mục, tu sĩ nam nữ cũng không tránh khỏi sai lầm trong những lãnh vực này. Đúng ra, xưng tụng Đức Kitô là vua, chúng ta phải giữ vững đường lối của Ngài trên biển đời trần gian. Triều đại Ngài hệ tại điều chi? Thánh Phaolô trả lời rõ ràng từ 2000 năm nay: “Không phải là chuyện ăn chuyện uống, nhưng là công chính, bình an và hoan lạc trong Thánh Thần” (Rm 14,17), tức là ở đâu người ta sống sự thật, thì ở đó là vương quốc của Ngài, tâm hồn và địa dư. Ngoài ra chỉ là dối trá chính trị. Xin nhớ trong phúc âm thánh Gioan từ “thế gian” có nghĩa đặc biệt, gần như đối nghịch với vương triều Thiên Chúa. Những gì thuộc thế gian là giả trá và tối tăm, khước từ sự thật và ánh sáng. Những ai lựa chọn thế gian là quyết định sống ngoài ơn thánh Thiên Chúa ban qua Đức Kitô. Do đó, tinh thần của ngày lễ hôm nay kêu gọi mọi người từ bỏ não trạng xâm lược, thành kiến, cạnh tranh, bất công mà thế gian ưa chuộng, để chấp nhận con đường chân lý Đức Kitô Vua đã khai mở: “Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu nước tôi thuộc chốn này, thuộc hạ của tôi đã chiến đấu, không để tôi bị nộp cho người Do Thái”. Hiện thời trên thế giới nhan nhản những cuộc chém giết nhau: chiến tranh ý thức hệ, sắc tộc, tôn giáo, chiến tranh giành giật đất đai, biên giới, tài nguyên, thị trường. Chẳng phải đường lối Thiên Chúa nếu chúng ta cứ tiến hành cướp bóc, hù doạ, chiếm đoạt của nhau như vậy. Chúa Giêsu chỉ có thể làm vua, nếu thần dân sống hoà thuận, thương yêu, nhường nhịn nhau. Đường lối của Ngài là thế này: Nuôi dưỡng kẻ đói nghèo, chăm sóc cô nhi quả phụ, băng bó những vết thương thể xác cũng như tinh thần, không xây dựng võ khí, không chế tạo bom thông minh (smart bombs). Chịu trách nhiệm cao về an toàn, sức khoẻ, tính mạng của nhau, không ôm bom tự sát, không khủng bố, trả thù. Tóm lại chỉ có yêu thương bác ái, thực hiện những điều tốt lành cho nhau. Một quả bom nguyên tử trong tay người con Chúa không nguy hiểm bằng thanh sắt nhỏ trong tay kẻ đâm thuê chém mướn.
Chúa Giêsu làm vua, Ngài thâu nhận thần dân không phải bằng hù doạ hay cưỡng ép như kiểu thế gian. Chúng ta nhận ra sự thật nơi Ngài và bị thu hút bởi sự thật đó, mời Ngài ngự trị trong linh hồn. Sự thật luôn luôn có sức mạnh vô địch, không cưỡng lại được. Chỉ điên khùng mới từ chối sự thật. Bởi nó là của ăn cho trí khôn, đúng như âm thanh là lương thực của thính giác, ánh sáng của con mắt và thức ăn của dạ dày. Bởi vậy còn nhiều đường hướng khác người ta đến với Chúa Giêsu. Thí dụ như chán chường, thất vọng, giữ đạo theo thói quen, nghi ngờ, lạnh nhạt, chưa thực tâm tìm kiếm Chúa. Những nếp sống ấy không phải là đường lối Tin Mừng, cần chỉnh đốn, đổi thay. Con đường sự thật là độc nhất để chúng ta đến với Chúa như Ngài nói với Philatô: “Ai đứng về phe sự thật thì nghe tiếng tôi”.
Bài đọc hai trích sách Khải Huyền, nhắc nhở các tín hữu Đức Kitô là thủ lãnh duy nhất và chân thật của vũ trụ. “Ngài là trưởng tử trong số những người từ cõi chết sống lại. Là Alpha và Omega, là Đấng hiện có, đã có và đang đến, là Đấng toàn năng.” Những lời này phản ánh hình ảnh “Con Người” trong sách tiên tri Daniel. Các tín hữu tiên khởi tìm thấy nơi Đức Kitô ứng nghiệm đầy đủ lời vị tiên tri loan báo: “Kìa Người ngự đến giữa đám mây ai nấy sẽ thấy Người, cả những kẻ đã đâm Người. Mọi dân trên mặt đất sẽ đấm ngực than khóc khi thấy Người. Đúng thế!Amen!”. Vì vậy những kẻ đang cầm quyền trên mặt đất sẽ bị tiêu diệt. Mọi người phải chết, mọi quyền bính tiêu tan, mọi vẻ hào nhoáng sẽ lu mờ. Chỉ có Đấng chịu đóng đinh, qua cái chết trỗi dậy, sẽ không bao giờ chết nữa, Ngài sống muôn đời. Thủ lãnh thế gian tranh thủ quyền bính là để thống trị, duy Chúa Giêsu để yêu thương đến thí mạng sống mình vì chúng ta.
Do đó, thánh Gioan khích lệ các tín hữu trông lên hình ảnh “Con Người” sẽ đến, mà kiên trì chờ đợi. Bất chấp những điều tồi tệ trong xã hội hiện thời: Chiến tranh, nghèo khổ, đói khát, dịch bệnh, thiên tai, bão lụt, bất công, lạm dụng quyền bính, dối trá lừa đảo. Mọi sự rồi sẽ có ngày thay đổi nên tốt hơn. Vua Giêsu sẽ trở lại. Đấng là khởi thuỷ và tận cùng sẽ ngự trị trong vinh quang và an bình. Chúng ta vững tâm tin tưởng vào đường lối Chúa Kitô, tiếp tục thi hành sứ vụ rao giảng và làm tốt công việc hàng ngày. Đó chính là dấu ấn môn đệ trung thành của Chúa trong cuộc sống và phân biệt chúng ta khỏi dòng giống gian tà. Xin đừng quên ý chính của bài đọc hai hôm nay, thánh Gioan nhắn nhủ rằng, bằng máu Ngài, Đức Kitô đã thu thập chúng ta thành một vương quốc và hàng tư tế để phụng sự Thiên Chúa là Cha của Người. Nghĩa là từ nay không phải chỉ bậc tư tế thượng phẩm hay những kẻ được tuyển chọn đặc biệt mới có quyền tiến gần Thượng Đế để dâng lễ vật và tế phẩm, mà mọi tín hữu đều là những tư tế trong nước Thiên Chúa. Công đồng Vatican II đã xác nhận điều này. Mọi tín hữu đều có chức tư tế trong Giáo Hội, có quyền dâng lên Thiên Chúa phẩm vật dâng hiến. Do đó, thánh lễ không phải của riêng ai mà của toàn thể Hội Thánh. Không được dâng lễ tuỳ tiện nhưng phải nhân danh Giáo Hội Chúa Kitô. Ngoài ra những công việc lành thánh, những cố gắng lao nhọc, trong gia đình, nơi làm việc, học đường, bạn bè đều là những lễ tế thánh thiện dâng tiến Đức Chúa Trời. Hiệu quả của nếp sống, những công việc chúng ta đang thực hiện hàng ngày phải biểu lộ được Thiên Chúa đang hiện diện giữa thế giới.
Khi đọc kinh “Lạy Cha” chúng ta lớn tiếng: “Xin cho nước Cha trị đến” chẳng phải chúng ta chỉ liên tưởng đến ngày cánh chung, khi Chúa ngự đến lần thứ hai. Mà ngay bây giờ, lúc này và tại đây. Thế thì phải giải trình làm sao ở Phi Châu, những lính trẻ con 14 tuổi đã được dạy cho biết kỹ thuật chém giết, hành hạ người khác? Chắc chắn đó là một tội ác, một sự dữ ghê tởm! Tuy nhiên còn nhiều thể loại xấu xa khác nữa mà người ta cố tình làm ngơ, thậm chí cổ võ, tuyên truyền như giết người êm dịu, phá thai, ngừa thai nhân tạo, làm cạn kiệt tài nguyên trái đất, gây độc môi trường, dùng bạo lực giải quyết tranh chấp, tiêu tốn tiền bạc vào chiến tranh, hận thù, thay vì mua thức ăn cho người nghèo đói, thuốc uống cho kẻ bệnh tật. Bản liệt kê dài vô tận. Những điều này chắc chắn không phải là ý Chúa muốn cho thế gian. Chúng chính là cạm bẫy của Satan cướp bóc linh hồn nhân loại. Làm sao tôi dám khẳng định như vậy? Bởi lẽ Đức Kitô rao giảng con đường khác hẳn: Con đường yêu thương bác ái. Bằng lời rao giảng và hành động, Ngài mặc khải lãnh địa và quyền bính của mình, khác hẳn với những điều mà chúng ta kinh nghiệm trên thế giới hôm nay.
Cho nên lời của Chúa Giêsu trong Tin Mừng: “Nước tôi không thuộc về chốn này”, luôn nhắc nhớ chúng ta phải biết sống thế nào cho phù hợp với tôn chỉ của nước đó. Nó cật vấn lương tâm mỗi người đã hành động ra sao trước tôn nhan Vua muôn thuở? Liệu lời nói, việc làm của chúng ta phản ánh tâm tình phục tùng nước Chúa? Liệu chúng ta xứng đáng là thần dân của một vương quốc tư tế thánh thiện? Trước bàn thờ Thánh Thể hôm nay, chúng ta khấn xin Chúa, một lần nữa tuôn đổ tinh thần của Ngài vào linh hồn mình. Ngõ hầu có thể vững tâm kêu cầu: “Xin cho nước Cha mau ngự đến”. Amen.
Raymond E. Brown : Thái thú Philatô xem ra không hiểu ý nghĩa từ “vương quốc” mà Chúa Giêsu nói với ông. Theo thói quen ông nghĩ ngay tới tham vọng chính trị. Vì vậy ông cưỡng ép Chúa phải thú nhận mình là vua. Chúa không từ chối tước vị đó, nhưng trong nghĩa khác hẳn. Ngài đến thế gian để làm chứng cho sự thật, sự thật về Thiên Chúa và nhân loại. Ngài là vua. Nhưng chỉ những ai thuộc về sự thật mới hiểu được vương quốc của Ngài. Đấy là lý do Ngài bị trao nộp cho Philatô. Ngài là Vua Chân Lý đem bằng chứng tố cáo thế gian.
Ga 18,33-37
Thưa quý vị,
Có một điểm buồn trong lịch sử nhân loại là lòng tham của vua chúa trần gian. Họ chẳng bao giờ vừa lòng với giới hạn của mình về đất đai, về ảnh hưởng chính trị. Họ đánh đấm nhau liên miên để giành giật chủ quyền, lợi lộc. Thành thử hàng nhiều triệu sinh linh bị giết chết hoặc lâm cảnh điêu đứng, đúng như nhà thơ Nguyễn Du đã viết: “Đống xương vô định đã cao bằng đầu”. Lòng tham vô đáy của con người thúc đẩy các lãnh chúa, vua quan tổ chức những cuộc xâm lược, trả thù lên đến hàng trăm năm, tiêu tốn cạn kiệt tài nguyên quốc gia để tranh hùng, xưng bá. Những cuộc chinh phục quân sự, những âm mưu chính trị độc ác với những mục tiêu chiếm hữu nhiều đất đai, lãnh thổ hơn, thu phục nhiều thần dân, lá cờ ngạo nghễ tung bay trên đất nước người khác, bất chấp ý muốn và quyền lợi của đối thủ: chiến lợi phẩm thuộc về kẻ chiến thắng (To the victor belong the spoils). Hiệu lệnh của các vua chúa xưa nay là vậy.
Cho nên tiêu đề của ngày lễ hôm nay có lẽ làm phiền lòng nhiều người. Nhân dân thế giới đã quá ngán ngẩm với những kẻ cầm quyền đồi bại. Tuy nhiên khi quan Philatô hỏi thì Chúa Giêsu xác nhận mình là vua và nước Ngài không thuộc về thế gian này. Vừa nghe thấy từ “vua” vị thái thú Rôma giật mình, bụng dạ nghi ngờ người tù đối diện, ông vội vàng hỏi dồn: “Thực ông là vua ư?” Đoán được ý nghĩ của quan muốn điều tra mình về chính trị, Chúa Giêsu trả lời cho quan yên lòng: “Chính ngài nói rằng tôi là vua. Tôi đã sinh ra và đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng cho sự thật”. Ngài không từ chối mình là vua, nhưng từ ngữ “vua” theo nghĩa khác, nghĩa làm chứng cho sự thật chứ không phải chính trị giả dối. Quan chỉ nghe người ta đồn thổi về Ngài, còn sự thật ra sao thì quan đâu có tường. Nếu Ngài có các bề tôi trung thành, nếu Ngài là vua thì do dân chúng chấp nhận Ngài như Người rao giảng và sống đúng sự thật. Việc đó chẳng nguy hiểm gì cho địa vị của quan. Những ai nói và làm theo sự thật, thì chấp nhận sự thật Ngài rao giảng và thuộc về vương quốc của Ngài. Xin đừng nhầm lẫn hai lĩnh vực vương quyền! Chẳng biết thái thú Philatô hiểu được quan điểm của Chúa Giêsu không?
Đó là chuyện riêng cá nhân ông quan, còn chúng ta ngày nay thì sao? Chúng ta liên minh với ai? Quyền bính nào? Cái gì trị vì chúng ta? Mỗi ngày chúng ta phục vụ ai? Sống cho cái gì? Chúng ta bái lạy bàn thờ nào? Đây là những nội dung cần bàn bạc! Chúng ta đã tôn phong điều chi lên ngôi để cai trị mình, quỳ gối thờ phượng ai? Tiền bạc, sắc dục, địa vị, quyền bính, cờ bạc, tiện nghi,… ? Ngay cả các linh mục, tu sĩ nam nữ cũng không tránh khỏi sai lầm trong những lãnh vực này. Đúng ra, xưng tụng Đức Kitô là vua, chúng ta phải giữ vững đường lối của Ngài trên biển đời trần gian. Triều đại Ngài hệ tại điều chi? Thánh Phaolô trả lời rõ ràng từ 2000 năm nay: “Không phải là chuyện ăn chuyện uống, nhưng là công chính, bình an và hoan lạc trong Thánh Thần” (Rm 14,17), tức là ở đâu người ta sống sự thật, thì ở đó là vương quốc của Ngài, tâm hồn và địa dư. Ngoài ra chỉ là dối trá chính trị. Xin nhớ trong phúc âm thánh Gioan từ “thế gian” có nghĩa đặc biệt, gần như đối nghịch với vương triều Thiên Chúa. Những gì thuộc thế gian là giả trá và tối tăm, khước từ sự thật và ánh sáng. Những ai lựa chọn thế gian là quyết định sống ngoài ơn thánh Thiên Chúa ban qua Đức Kitô. Do đó, tinh thần của ngày lễ hôm nay kêu gọi mọi người từ bỏ não trạng xâm lược, thành kiến, cạnh tranh, bất công mà thế gian ưa chuộng, để chấp nhận con đường chân lý Đức Kitô Vua đã khai mở: “Nước tôi không thuộc về thế gian này. Nếu nước tôi thuộc chốn này, thuộc hạ của tôi đã chiến đấu, không để tôi bị nộp cho người Do Thái”. Hiện thời trên thế giới nhan nhản những cuộc chém giết nhau: chiến tranh ý thức hệ, sắc tộc, tôn giáo, chiến tranh giành giật đất đai, biên giới, tài nguyên, thị trường. Chẳng phải đường lối Thiên Chúa nếu chúng ta cứ tiến hành cướp bóc, hù doạ, chiếm đoạt của nhau như vậy. Chúa Giêsu chỉ có thể làm vua, nếu thần dân sống hoà thuận, thương yêu, nhường nhịn nhau. Đường lối của Ngài là thế này: Nuôi dưỡng kẻ đói nghèo, chăm sóc cô nhi quả phụ, băng bó những vết thương thể xác cũng như tinh thần, không xây dựng võ khí, không chế tạo bom thông minh (smart bombs). Chịu trách nhiệm cao về an toàn, sức khoẻ, tính mạng của nhau, không ôm bom tự sát, không khủng bố, trả thù. Tóm lại chỉ có yêu thương bác ái, thực hiện những điều tốt lành cho nhau. Một quả bom nguyên tử trong tay người con Chúa không nguy hiểm bằng thanh sắt nhỏ trong tay kẻ đâm thuê chém mướn.
Chúa Giêsu làm vua, Ngài thâu nhận thần dân không phải bằng hù doạ hay cưỡng ép như kiểu thế gian. Chúng ta nhận ra sự thật nơi Ngài và bị thu hút bởi sự thật đó, mời Ngài ngự trị trong linh hồn. Sự thật luôn luôn có sức mạnh vô địch, không cưỡng lại được. Chỉ điên khùng mới từ chối sự thật. Bởi nó là của ăn cho trí khôn, đúng như âm thanh là lương thực của thính giác, ánh sáng của con mắt và thức ăn của dạ dày. Bởi vậy còn nhiều đường hướng khác người ta đến với Chúa Giêsu. Thí dụ như chán chường, thất vọng, giữ đạo theo thói quen, nghi ngờ, lạnh nhạt, chưa thực tâm tìm kiếm Chúa. Những nếp sống ấy không phải là đường lối Tin Mừng, cần chỉnh đốn, đổi thay. Con đường sự thật là độc nhất để chúng ta đến với Chúa như Ngài nói với Philatô: “Ai đứng về phe sự thật thì nghe tiếng tôi”.
Bài đọc hai trích sách Khải Huyền, nhắc nhở các tín hữu Đức Kitô là thủ lãnh duy nhất và chân thật của vũ trụ. “Ngài là trưởng tử trong số những người từ cõi chết sống lại. Là Alpha và Omega, là Đấng hiện có, đã có và đang đến, là Đấng toàn năng.” Những lời này phản ánh hình ảnh “Con Người” trong sách tiên tri Daniel. Các tín hữu tiên khởi tìm thấy nơi Đức Kitô ứng nghiệm đầy đủ lời vị tiên tri loan báo: “Kìa Người ngự đến giữa đám mây ai nấy sẽ thấy Người, cả những kẻ đã đâm Người. Mọi dân trên mặt đất sẽ đấm ngực than khóc khi thấy Người. Đúng thế!Amen!”. Vì vậy những kẻ đang cầm quyền trên mặt đất sẽ bị tiêu diệt. Mọi người phải chết, mọi quyền bính tiêu tan, mọi vẻ hào nhoáng sẽ lu mờ. Chỉ có Đấng chịu đóng đinh, qua cái chết trỗi dậy, sẽ không bao giờ chết nữa, Ngài sống muôn đời. Thủ lãnh thế gian tranh thủ quyền bính là để thống trị, duy Chúa Giêsu để yêu thương đến thí mạng sống mình vì chúng ta.
Do đó, thánh Gioan khích lệ các tín hữu trông lên hình ảnh “Con Người” sẽ đến, mà kiên trì chờ đợi. Bất chấp những điều tồi tệ trong xã hội hiện thời: Chiến tranh, nghèo khổ, đói khát, dịch bệnh, thiên tai, bão lụt, bất công, lạm dụng quyền bính, dối trá lừa đảo. Mọi sự rồi sẽ có ngày thay đổi nên tốt hơn. Vua Giêsu sẽ trở lại. Đấng là khởi thuỷ và tận cùng sẽ ngự trị trong vinh quang và an bình. Chúng ta vững tâm tin tưởng vào đường lối Chúa Kitô, tiếp tục thi hành sứ vụ rao giảng và làm tốt công việc hàng ngày. Đó chính là dấu ấn môn đệ trung thành của Chúa trong cuộc sống và phân biệt chúng ta khỏi dòng giống gian tà. Xin đừng quên ý chính của bài đọc hai hôm nay, thánh Gioan nhắn nhủ rằng, bằng máu Ngài, Đức Kitô đã thu thập chúng ta thành một vương quốc và hàng tư tế để phụng sự Thiên Chúa là Cha của Người. Nghĩa là từ nay không phải chỉ bậc tư tế thượng phẩm hay những kẻ được tuyển chọn đặc biệt mới có quyền tiến gần Thượng Đế để dâng lễ vật và tế phẩm, mà mọi tín hữu đều là những tư tế trong nước Thiên Chúa. Công đồng Vatican II đã xác nhận điều này. Mọi tín hữu đều có chức tư tế trong Giáo Hội, có quyền dâng lên Thiên Chúa phẩm vật dâng hiến. Do đó, thánh lễ không phải của riêng ai mà của toàn thể Hội Thánh. Không được dâng lễ tuỳ tiện nhưng phải nhân danh Giáo Hội Chúa Kitô. Ngoài ra những công việc lành thánh, những cố gắng lao nhọc, trong gia đình, nơi làm việc, học đường, bạn bè đều là những lễ tế thánh thiện dâng tiến Đức Chúa Trời. Hiệu quả của nếp sống, những công việc chúng ta đang thực hiện hàng ngày phải biểu lộ được Thiên Chúa đang hiện diện giữa thế giới.
Khi đọc kinh “Lạy Cha” chúng ta lớn tiếng: “Xin cho nước Cha trị đến” chẳng phải chúng ta chỉ liên tưởng đến ngày cánh chung, khi Chúa ngự đến lần thứ hai. Mà ngay bây giờ, lúc này và tại đây. Thế thì phải giải trình làm sao ở Phi Châu, những lính trẻ con 14 tuổi đã được dạy cho biết kỹ thuật chém giết, hành hạ người khác? Chắc chắn đó là một tội ác, một sự dữ ghê tởm! Tuy nhiên còn nhiều thể loại xấu xa khác nữa mà người ta cố tình làm ngơ, thậm chí cổ võ, tuyên truyền như giết người êm dịu, phá thai, ngừa thai nhân tạo, làm cạn kiệt tài nguyên trái đất, gây độc môi trường, dùng bạo lực giải quyết tranh chấp, tiêu tốn tiền bạc vào chiến tranh, hận thù, thay vì mua thức ăn cho người nghèo đói, thuốc uống cho kẻ bệnh tật. Bản liệt kê dài vô tận. Những điều này chắc chắn không phải là ý Chúa muốn cho thế gian. Chúng chính là cạm bẫy của Satan cướp bóc linh hồn nhân loại. Làm sao tôi dám khẳng định như vậy? Bởi lẽ Đức Kitô rao giảng con đường khác hẳn: Con đường yêu thương bác ái. Bằng lời rao giảng và hành động, Ngài mặc khải lãnh địa và quyền bính của mình, khác hẳn với những điều mà chúng ta kinh nghiệm trên thế giới hôm nay.
Cho nên lời của Chúa Giêsu trong Tin Mừng: “Nước tôi không thuộc về chốn này”, luôn nhắc nhớ chúng ta phải biết sống thế nào cho phù hợp với tôn chỉ của nước đó. Nó cật vấn lương tâm mỗi người đã hành động ra sao trước tôn nhan Vua muôn thuở? Liệu lời nói, việc làm của chúng ta phản ánh tâm tình phục tùng nước Chúa? Liệu chúng ta xứng đáng là thần dân của một vương quốc tư tế thánh thiện? Trước bàn thờ Thánh Thể hôm nay, chúng ta khấn xin Chúa, một lần nữa tuôn đổ tinh thần của Ngài vào linh hồn mình. Ngõ hầu có thể vững tâm kêu cầu: “Xin cho nước Cha mau ngự đến”. Amen.
Raymond E. Brown : Thái thú Philatô xem ra không hiểu ý nghĩa từ “vương quốc” mà Chúa Giêsu nói với ông. Theo thói quen ông nghĩ ngay tới tham vọng chính trị. Vì vậy ông cưỡng ép Chúa phải thú nhận mình là vua. Chúa không từ chối tước vị đó, nhưng trong nghĩa khác hẳn. Ngài đến thế gian để làm chứng cho sự thật, sự thật về Thiên Chúa và nhân loại. Ngài là vua. Nhưng chỉ những ai thuộc về sự thật mới hiểu được vương quốc của Ngài. Đấy là lý do Ngài bị trao nộp cho Philatô. Ngài là Vua Chân Lý đem bằng chứng tố cáo thế gian.