NGƯỜI ĐI ĐƯỜNG GIẢNG BÀI
Hai người trên đường đi chửi nhau : “Anh có tâm lừa dảo”. - “Anh là kẻ không hiểu đạo trời !”...
Có ông thầy giáo nọ nghe như vậy thì nói với học trò : “Các con nghe kìa, hai người này giảng bài mà lại giảng rất hay nữa đó !”
Học trò không hiểu, nói : “Hai người ấy chửi nhau, sao lại nói là giảng bài ?”
Thầy giáo trả lời : “Các con có thấy không, hai người ấy lúc thì nói “đạo trời” lúc thì nói “tâm”, đó không phải giảng bài thì là giảng gì chứ ?”
Học trò vẫn không hiểu, lại hỏi : “Thì là giảng bài, nhưng việc gì mà phải chửi nhau đến đỏ mặt tía tai như thế ?”
Thầy giáo nói : “Các con coi, những người giảng dạy thời nay, có ai giảng mà ngôn hành đều nhất trí như thế không ???”
(Ứng hài lục)
Suy tư :
Ý tứ của ông thầy giáo trên đây rất sâu, học trò làm sao hiểu được !
Lúc chúng ta chửi nhau thì ngôn hành rất ăn khớp : miệng nói tay chỉ chọt xỉa xói.
Khi chúng ta đánh nhau thì ngôn hành cũng rất đúng điệu : miệng hầm hè tay đấm chân đá.
Khi chúng ta lừa dối mị dân (anh em) thì ngôn hành và tâm cũng rất hợp nhau : miệng nói lời ngon ngọt, tay vỗ vai ra vẽ thân thiện, nhưng lòng thì đầy âm mưu...
Nếu khi chúng ta giảng dạy về Tin Mừng mà ngôn hành hiệp nhất thì có rất nhiều người tin vào Chúa; nếu khi chúng ta đi khuyên bảo người nguội lạnh đức tin đi lễ nhà thờ, mà chồng con của chúng ta sống đạo tốt lành thì chắc chắn lời của chúng ta được mọi người đón nhận...
Thế gian còn có rất nhiều người chưa nhận biết Chúa Giêsu, bởi vì vẫn còn có người Kitô hữu ngôn hành bất nhất không phù hợp với tinh thần Phúc Âm của Chúa Giêsu...
Hai người trên đường đi chửi nhau : “Anh có tâm lừa dảo”. - “Anh là kẻ không hiểu đạo trời !”...
Có ông thầy giáo nọ nghe như vậy thì nói với học trò : “Các con nghe kìa, hai người này giảng bài mà lại giảng rất hay nữa đó !”
Học trò không hiểu, nói : “Hai người ấy chửi nhau, sao lại nói là giảng bài ?”
Thầy giáo trả lời : “Các con có thấy không, hai người ấy lúc thì nói “đạo trời” lúc thì nói “tâm”, đó không phải giảng bài thì là giảng gì chứ ?”
Học trò vẫn không hiểu, lại hỏi : “Thì là giảng bài, nhưng việc gì mà phải chửi nhau đến đỏ mặt tía tai như thế ?”
Thầy giáo nói : “Các con coi, những người giảng dạy thời nay, có ai giảng mà ngôn hành đều nhất trí như thế không ???”
(Ứng hài lục)
Suy tư :
Ý tứ của ông thầy giáo trên đây rất sâu, học trò làm sao hiểu được !
Lúc chúng ta chửi nhau thì ngôn hành rất ăn khớp : miệng nói tay chỉ chọt xỉa xói.
Khi chúng ta đánh nhau thì ngôn hành cũng rất đúng điệu : miệng hầm hè tay đấm chân đá.
Khi chúng ta lừa dối mị dân (anh em) thì ngôn hành và tâm cũng rất hợp nhau : miệng nói lời ngon ngọt, tay vỗ vai ra vẽ thân thiện, nhưng lòng thì đầy âm mưu...
Nếu khi chúng ta giảng dạy về Tin Mừng mà ngôn hành hiệp nhất thì có rất nhiều người tin vào Chúa; nếu khi chúng ta đi khuyên bảo người nguội lạnh đức tin đi lễ nhà thờ, mà chồng con của chúng ta sống đạo tốt lành thì chắc chắn lời của chúng ta được mọi người đón nhận...
Thế gian còn có rất nhiều người chưa nhận biết Chúa Giêsu, bởi vì vẫn còn có người Kitô hữu ngôn hành bất nhất không phù hợp với tinh thần Phúc Âm của Chúa Giêsu...