NGƯỜI MÙ TÉ CẦU
Có một người mù đi từ trên cái cầu gỗ bắt ngang khe suối nhỏ, vì không cẩn thận nên rơi xuống, lập tức hai bàn tay bấu lấy lan can cầu, rất là thận trọng căng thẳng, nắm chặt tay, anh ta nghĩ rằng nếu mà sẩy tay thì sẽ rơi xuống tận vực thẳm.
Người qua đường nói với anh ta : “Đừng sợ, thả hai tay ra phía dưới là mặt đất ấy mà !”- người mù vẫn không tin, càng nắm chặt tay và khóc lớn lên.
Qua một lúc lâu, sức lực yếu dần và sẩy tay rơi xuống trên mặt đất. Anh ta mới tự cười nhạo mình rằng : “Xì, biết sớm dưới chân là mặt đất, thì đâu có tự mình chuốc khổ lâu như vậy chứ ?!”
(Ứng hài lục)
Suy tư :
Người mù thì không thấy, cho nên họ rất hay nghi ngờ, cái nghi ngờ này cũng rất chính đáng vì họ không thấy đường đi, không thấy rõ cuộc sống thật của con người, và vì để được an toàn mà họ hồ nghi.
Chúng ta nói chuyện với người mù chưa chắc là họ tin, nhưng nếu chúng ta đến cầm tay dẫn họ qua đường, hay đỡ họ xuống đất thì họ tin chúng ta hơn.
Cuộc sống của người Kitô-hữu-bị-lầm-đường cũng như thế, họ như những người mù không nhìn thấy được lời khuyên bảo của chúng ta, không nhận ra được tinh thần của Tin Mừng khi chúng ta giảng dạy cho họ, nếu chúng ta không bắt tay thực hành tinh thần ấy.Có nhiều người trong chúng ta làm công tác tông đồ cứ than trách là người này nói họ không nghe, người kia nói họ không thích.v.v... nhưng có lúc nào chúng ta kiểm điểm lại cuộc sống của mình coi mình nói có phù hợp với việc mình làm không ???
Đừng trách người mù đa nghi, cũng đừng trách anh chị em nghi ngờ lời nói của mình, nhưng hãy xét mình coi xem sao, bởi vì có những lúc chúng ta cũng hồ nghi lời mình nói việc mình làm...
Có một người mù đi từ trên cái cầu gỗ bắt ngang khe suối nhỏ, vì không cẩn thận nên rơi xuống, lập tức hai bàn tay bấu lấy lan can cầu, rất là thận trọng căng thẳng, nắm chặt tay, anh ta nghĩ rằng nếu mà sẩy tay thì sẽ rơi xuống tận vực thẳm.
Người qua đường nói với anh ta : “Đừng sợ, thả hai tay ra phía dưới là mặt đất ấy mà !”- người mù vẫn không tin, càng nắm chặt tay và khóc lớn lên.
Qua một lúc lâu, sức lực yếu dần và sẩy tay rơi xuống trên mặt đất. Anh ta mới tự cười nhạo mình rằng : “Xì, biết sớm dưới chân là mặt đất, thì đâu có tự mình chuốc khổ lâu như vậy chứ ?!”
(Ứng hài lục)
Suy tư :
Người mù thì không thấy, cho nên họ rất hay nghi ngờ, cái nghi ngờ này cũng rất chính đáng vì họ không thấy đường đi, không thấy rõ cuộc sống thật của con người, và vì để được an toàn mà họ hồ nghi.
Chúng ta nói chuyện với người mù chưa chắc là họ tin, nhưng nếu chúng ta đến cầm tay dẫn họ qua đường, hay đỡ họ xuống đất thì họ tin chúng ta hơn.
Cuộc sống của người Kitô-hữu-bị-lầm-đường cũng như thế, họ như những người mù không nhìn thấy được lời khuyên bảo của chúng ta, không nhận ra được tinh thần của Tin Mừng khi chúng ta giảng dạy cho họ, nếu chúng ta không bắt tay thực hành tinh thần ấy.Có nhiều người trong chúng ta làm công tác tông đồ cứ than trách là người này nói họ không nghe, người kia nói họ không thích.v.v... nhưng có lúc nào chúng ta kiểm điểm lại cuộc sống của mình coi mình nói có phù hợp với việc mình làm không ???
Đừng trách người mù đa nghi, cũng đừng trách anh chị em nghi ngờ lời nói của mình, nhưng hãy xét mình coi xem sao, bởi vì có những lúc chúng ta cũng hồ nghi lời mình nói việc mình làm...