NGƯỜI ĐA PHIỀN

Trầm Đồn Tử lên phố nghe đọc sách, lúc nghe đến Dương Văn Quảng bị vây khốn ở Liêu châu, trong không có lương thảo, ngoài thì không có binh cứu viện, ông ta mặt mày ủ rủ bèn thở dài.

Về đến nhà còn lẩm bẩm nói : “Có cách gì giúp ông ta giải vây chứ ?”- cuối cùng vì buồn mà sinh bệnh.

Người trong nhà khuuyên ông ta đi đây đi đó để giải khuây, nhưng ông ta nhìn thấy nhiều người đang vác tre đi trên đường, thì lại buồn bả nói : “Cây tre mà vót nhọn, người đi đường bị đâm nhằm thì làm sao ?” Thế là sau khi về nhà thì luôn lải nhải chuyện cây tre vót nhọn mà đâm, bệnh tình nặng thêm.

Người nhà vội vàng đi tìm mời một bà đồng đến, bà đồng làm bộ giở mánh khoé nói : “Tôi đã kiểm tra sổ sinh tử ở âm phủ, và viết lại là ông lần sau sẽ biến thành con gái, lấy một ông chồng tên là Ma Ha, rất là xấu xí”. Ông ta nghe như vậy càng thêm buồn bả, bệnh tình càng nặng thêm.

Bạn bè thân hữu đến an ủi, muốn ông ta thanh thoả. Ông ta nói : “Nếu muốn lòng tôi được thanh thoả, thì phải làm cho Dương Văn Quảng được giải vây, kêu những người vác tre về nhà, bắt Ma Ha phải li dị tôi mới được !!”

(Ứng hài lục)

Suy tư :

Người đa phiền thì khác với người nhiều chuyện, người nhiều chuyện thì khác với người nhiều việc, người nhiều việc thì khác với người có trách nhiệm...

Người đa phiền thì luôn âu sầu ủ rủ vì chuyện không đâu thế là tự mình làm khổ mình và gia đình; người nhiều chuyện thì không âu sầu ủ rủ nhưng gặp đâu nói đó, đem chuyện ông này nói qua chuyện bà nọ, thế là gây mất lòng mất bề người khác; người nhiều chuyện thì chuyện gì cũng xía vô, chuyện này xía vô một chút, chuyện kia xía vô một chút, và cuối cùng vì nhiều chuyện mà trở thành không có...chuyện gì để mà làm, thế là trở nên người lắm chuyện; người có trách nhiệm thì khi được giao cho việc gì thì họ tận tâm làm hết mình, nếu là bề trên thì họ biết nhìn đến những công việc được giao phó cho các thành viên mà không làm cho họ tự ái...

Thiên Chúa là người nhiều việc nhất, vừa bảo quản vũ trụ từng giây từng phút, vừa chăm lo cho con người cả hồn lẫn xác, nhưng không bao giờ Ngài làm cho con người mất đi cái tự do, chỉ có con người luôn “đa phiền” nên cứ oán trời trách người mà không nhìn thấy tình thương của Ngài trong vũ trụ này.