ANH EM TRANH CHIM NHẠN
Trước đây, có người nhìn thấy một con chim nhạn đang bay, thì chuẩn bị giương cung bắn, và nói : “Hạ một phát thì có đồ nấu ăn”.
Đứa em trai ra mặt phản đối, tranh phần nói : “Ngỗng nấu ăn ngon, nhưng nhạn nướng thì ăn ngon hơn”. Hai người to tiếng tranh cãi với nhau, bèn đi đến một lão tiền bối xin phân xử phải trái.
Lão tiền bối nói : “Vậy thì nấu một nửa, nướng một nửa”. Hai anh em rất là phấn khởi và đồng ý như vậy.
Nhưng lúc đi tìm nhạn để bắn, thì chim nhạn đã bay qua bên kia phương trời rồi !
(Ứng hài lục)
Suy tư :
Nấu để ăn hay nướng để ăn đều chưa quan trọng, cái quan trọng là có gì để nấu nướng hay không mà thôi.
Chim nhạn còn bay trên không trung mà đã giành nhau nấu hoặc nướng thịt nhạn thì đúng là...chuyện tiếu lâm.
Nhưng đáng cười hơn nữa là có một hai linh mục chưa được bài sai đi làm cha sở mà đã đánh tiếng về họ đạo là : tớ về đó là “nướng” ngay ông trưởng hành giáo cho về vườn, và “nấu” ngay bà trưởng ban lễ nghi cho về hưu để khỏi bép xép cái miệng, dẹp ngay cái ca đoàn lộn xộn yêu sách...
Có chim nhạn mới nấu nướng được, có bài sai làm cha sở mới “nấu nướng” được, bằng không thì chỉ là bày tỏ cái kiêu ngạo và ích kỉ của mình.
Chúa Giêsu có quyền “sinh sát” trong tay, nhưng Ngài chỉ sinh chứ không sát, dù kẻ đáng tội sát thì Ngài vẫn cố gắng sinh nó lại trong tình thương của Ngài, và như vậy Ngài đã trở nên mục tử nhân hậu của nhân loại và là mẫu gương hiền lành khiêm tốn cho chúng ta noi theo.
“Nấu và nướng” thì không quan trọng, nhưng cái quan trọng hơn là: nên có một tâm hồn bao dung và khiêm tốn trong cuộc sống của mình.
Trước đây, có người nhìn thấy một con chim nhạn đang bay, thì chuẩn bị giương cung bắn, và nói : “Hạ một phát thì có đồ nấu ăn”.
Đứa em trai ra mặt phản đối, tranh phần nói : “Ngỗng nấu ăn ngon, nhưng nhạn nướng thì ăn ngon hơn”. Hai người to tiếng tranh cãi với nhau, bèn đi đến một lão tiền bối xin phân xử phải trái.
Lão tiền bối nói : “Vậy thì nấu một nửa, nướng một nửa”. Hai anh em rất là phấn khởi và đồng ý như vậy.
Nhưng lúc đi tìm nhạn để bắn, thì chim nhạn đã bay qua bên kia phương trời rồi !
(Ứng hài lục)
Suy tư :
Nấu để ăn hay nướng để ăn đều chưa quan trọng, cái quan trọng là có gì để nấu nướng hay không mà thôi.
Chim nhạn còn bay trên không trung mà đã giành nhau nấu hoặc nướng thịt nhạn thì đúng là...chuyện tiếu lâm.
Nhưng đáng cười hơn nữa là có một hai linh mục chưa được bài sai đi làm cha sở mà đã đánh tiếng về họ đạo là : tớ về đó là “nướng” ngay ông trưởng hành giáo cho về vườn, và “nấu” ngay bà trưởng ban lễ nghi cho về hưu để khỏi bép xép cái miệng, dẹp ngay cái ca đoàn lộn xộn yêu sách...
Có chim nhạn mới nấu nướng được, có bài sai làm cha sở mới “nấu nướng” được, bằng không thì chỉ là bày tỏ cái kiêu ngạo và ích kỉ của mình.
Chúa Giêsu có quyền “sinh sát” trong tay, nhưng Ngài chỉ sinh chứ không sát, dù kẻ đáng tội sát thì Ngài vẫn cố gắng sinh nó lại trong tình thương của Ngài, và như vậy Ngài đã trở nên mục tử nhân hậu của nhân loại và là mẫu gương hiền lành khiêm tốn cho chúng ta noi theo.
“Nấu và nướng” thì không quan trọng, nhưng cái quan trọng hơn là: nên có một tâm hồn bao dung và khiêm tốn trong cuộc sống của mình.