Chúa Nhật 22 Thường Niên
Mt 16,21-27
I. TÌM HIỂU LỜI CHÚA
Ý CHÍNH : TIÊN BÁO CUỘC THƯƠNG KHÓ LẦN THỨ NHẤT.
Bài Tin Mừng hôm nay gồm hai ý chính :
- Ý thứ nhất (c 21-23) : Sau khi Phê-rô công khai tuyên xưng đức tin Thầy là Đấng Ki-tô Con Thiên Chúa, Đức Giê-su bắt đầu tiết lộ rằng : Rồi đây, Người sẽ vâng theo ý định của Chúa Cha, là đi lên Giê-ru-sa-lem để chịu đau khổ và bị giết chết, rồi ngày thứ ba sẽ sống lại. Vì quá nhiệt tình, nên Phê-rô theo cảm nghĩ riêng đã vô tình cản lối của Thầy. Ong đã bị Đức Giê-su quở trách là Xa-tan, tức là tên cám dỗ, và buộc ông phải lui lại phía sau là vị trí dành cho môn đệ.
- Ý thứ hai (c 24-27) : Đức Giê-su công bố điều kiện để theo làm môn đệ của Người là phải từ bỏ mình và vác thập gía mình mà theo. Người khôn ngoan phải biết sống cuộc sống hiện tại như thế nào, để khi chết đi sẽ được Chúa đón nhận vào cuộc sống đời đời. Ngoài con đường khổ giá này, không còn đường nào khác có thể đưa chúng ta về Trời. Trong cuộc chung thẩm, Đức Giê-su trong vai trò Thẩm Phán, sẽ xét xử mỗi người dựa trên thái độ của họ có đối với những người đói khát nghèo khổ là hiện thân của Người.
CHÚ THÍCH :
- (c 21) Từ lúc đó, Đức Giê-su Ki-Tô bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết ; Người phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thương tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại.
+ Từ lúc đó : Kiểu nói nhấn mạnh đến giai đoạn mới trong cuộc đời Đức Giê-su, bắt đầu từ lời tuyên xưng đức tin của Si-mon Phê-rô : Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.
+ Người phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ : Đức Giê-su mặc khải lần thứ nhất về mầu nhiệm khổ nạn và phục sinh của Người tại Giê-ru-sa-lem, tức núi thánh Xi-on của Chúa, như Thánh Kinh đã tiên báo (x Tv 2,6). Việc loan báo ba lần cuộc thương khó là để đánh dấu từng chặng đường tiến về Gie-ru-sa-lem, và cũng để chuẩn bị cho môn đệ có thể đương đầu với sự khủng hoảng tinh thần do việc Người chịu khổ nạn gây ra.
- (c 22) Ong Phê-rô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người : Xin Thiên Chúa thương đừng để Người gặp phải chuyện ấy ! (c 23) nhưng Đức Giê-su quay lại bảo ông Phê-rô : Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy ! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người. :
+ Ong Phê-rô liền kéo riêng Người ra : Vì chịu ảnh hưởng của quan niệmThiên Sai theo chủ dân tộc cực đoan của dân Do Thái, nên Phê-rô đã kéo riêng Người ra để yêu cầu Người đừng chịu thua trước kẻ thù như vậy.
+ Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy ! : Câu này có thể được quảng diễn là ; Vì Thầy là Đấng Ki-tô, nên Thầy sẽ chẳng bị bắt bớ giết hại như vậy đâu.
+ Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy ! : Chữ Xa-tan theo nguyên nghĩa là tên cám dỗ, kẻ cản trở. Ở đây lời can ngăn của Phê-rô gợi lại cơn cám dỗ của Xa-tan đối với nguyên tổ A-dam E-và xưa (x St 3,4-5), và sự cám dỗ của nó với Đức Giê-su nơi hoang địa, và bị Người xua đuổi : Xa-tan kia, xéo đi ! (Mt 4,10). Ở đây Đức Giê-su chỉ buộc Phê-rô lui lại vị trí của môn đệ, là người phải đi sau và theo đúng con đường của Thầy (x Mt 16,24 ; Ga 21,22b).
+ Anh cản lối Thầy : hay Anh làm cớ cho Thầy vấp phạm. Cớ vấp phạm là chướng ngại vật, một cái bẫy (x Tv 124,7), một hòn đá cản đường , làm cho người ta vấp ngã (x Is 8,14-15; Rm 9,32-33). Vì quá nhiệt tâm với Thầy và theo cảm tính tự nhiên, Phê-rô đã vô tình cản lối Thầy khi yêu cầu người làm trái ngược chương trình cứu độ mà Chúa Cha đã định, là phải qua đau khổ rồi mới vào vinh quang 9x Lc 24,26). Phê-rô vừa được Thầy khen là có phúc vì có một đức tin mặc khải, và được đặt làm tảng đá vững chắc, làm nền móng, trên đó Hội Thánh được xây dựng, thì giờ đây, ông lại bị Thầy quở trách và coi là viên đá gây cho Thầy bị vấp ngã !
+ Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người : Tương tự như lời tuyên dấm của Đức Chúa trong sách I-sai-a : Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường lôi các ngươi không phải là đường lối của ta. Trời cao hơn đất chừng nào, thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi, và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi chừng ấy (Is 55,8-9).
- (c 24) Rồi Đức Giê-su nói với môn đệ : Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo :
+ Theo Thầy : là tự nguyên trở thành môn đệ của Thầy, cộng tác vào việc xây dựng Nước Trời. Vì Người luôn tôn trọng quyền tự do của mỗi người.
+ Từ bỏ chính mình : Muốn theo Chúa thì phải từ bỏ những trở ngại bên ngoài, như tình thân gia đình ruột thịt và sự cản trở của tội lỗi và các thói xấu nơi bản thân mình.
+ vác thập giá mình mà theo : Theo Chúa còn phải chấp nhận những đòi hỏi của Tin Mừng, chịu đựng những vất vả, các tai ương và cả những bách hại do việc đi theo Chúa mang lại.
- (c 25) Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất. Còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy :
+ Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất : Mạng sống có hai nghĩa : Một là mạng sống thể xác ở đời này. Hai là sự sống linh hồn vĩnh cửu ở đời sau. Đây là lời tuyên bố có tính nghịch lý kiểu Do thái, dựa trên lòng tin vào một đời sống mới vĩnh hằng sau khi chết. Ai muốn cứu mạng sống bằng việc bỏ đạo để khỏi bị giết mạng sống thân xác, thì sẽ bị mất sự sống linh hồn thiêng liêng đời sau.
+ Còn ai liều mạng sống mình vì Thầy , thì sẽ tìm được mạng sống ấy : Người khôn là người biết chọn cách sống ở đời tạm này thế nào, để sau khi chết sẽ được sống thực sự và mãi mãi. Đức Giê-su đưa ra một con đường đưa tới sự sống vĩnh cửu là phải hy sinh chịu thiệt thòi, sẵn sàng mất mạng sống ở đời tạm này. Ngoài đường này ra , không có con đường nào khác.
- (c 26) Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì ? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình ? :
Câu này lập lại tư tưởng của câu trên và nói lại cho rõ hơn.
- (c 27) Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm :
+ Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người : Giá trị của cuộc sống thực sự chỉ tỏ hiện trong cuộc chung thẩm vào ngày tận thế.
+ Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm : Sự thưởng phạt công minh là động cơ khiến người ta sẵn sàng bỏ mình và vác thập giá mình mà theo Chúa ngay ở đời này. Đức Giê-su quả quyết chính Người sẽ ngự đến vào ngày tận thế để làm thẩm phán xét xử mọi người tùy theo các việc họ đã làm hay không làm cho Người khi còn sống.
II. HỌC SỐNG LỜI CHÚA :
LỜI CHÚA : Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo (Mt 16,24).
CÂU CHUYỆN :
a - SỨC MẠNH CỦA CÂY THÁNH GIÁ :
Một người đàn bà đạo đức kia đã được chết bình an trong Chúa như sau :
Bà ta bị bệnh ung thư ngực rất đau đớn nhưng lại sợ đau không dám mổ khối u. Đến khi nó phát triển nhanh thì bà mới bằng lòng mổ, hy vọng kéo dài tuổi thọ thêm một thời gian nữa. Bà ta có một cậu con trai ở tuổi thanh niên. Nhưng trái với mẹ, anh này khô khan việc đạo, đã bỏ không đến nhà thờ từ lâu. Hôm ấy, trước khi vào phòng giải phẫu, bà yêu cầu cho con trai được chứng kiến mẹ bị giải phẫu và đã được bệnh viện chấp thuận. Thời đó, vì chưa phát minh ra thuốc tê, nên bệnh nhân phải trải qua những cơn đau đớn tột độ khi bị mổ xẻ. Nhưng bà mẹ này đã can đảm cắn răng chịu đựng sự đau đớn. Đến khi con dao mổ đụng đến dây thần kinh thì bà oăn mình và kêu to ; Chúa ơi cứu con !. Thấy cảnh mẹ bị đau đớn như vậy, anh con trai đã thốt lên lời phàn nàn xúc phạm đến Chúa. Nghe vậy, bà liền nghiêm khắc nói với con : Hãy câm miệng lại ngay ! Con đang làm cho mẹ phải đau đớn nhiều hơn mấy ông bác sĩ này nhiều. Con có biết không ? Con đã sỉ nhục chính Đấng đã ban sức mạnh và niềm an ủi cho mẹ đó. Nói rồi , bà mở bàn tay ra cho con trai thấy một cây thánh giá nhỏ mà bà ta đã nắm chặt suốt từ đầu đến giờ. Cây thánh giá đó chính là thứ thuốc gây mê có khả năng làm dịu đi cơn đau khủng khiếp của bà.
Sau mấy tháng quằn quại trong sự đau đớn, bà đã yên nghỉ trong Chúa. Trước lúc lâm chung, bà đã trao cây thánh giá cho con trai và dặn rằng : Con ơi ! Hãy giữ lấy cây thánh giá này, là vật đã giúp mẹ chịu đựng biết bao gian nan và đau khổ trong suốt cuộc đời của mẹ. Hy vọng rằng nhờ cây thánh giá này, con cũng sẽ tìm thấy niềm an ủi và cậy trông khi gặp phải những sự thử thách sau này. Anh con trai rất xúc động trước đức tin và tình thương của mẹ dành cho mình. Từ ngày đó anh luôn đeo cây thánh giá kia, để nhắc nhở anh nhớ đến người mẹ thân yêu, và cũng là vật hộ mệnh giúp anh can đảm vượt qua đau khổ và sóng gió trong cuộc đời.
b -THEO CHÚA VÌ LÒNG MẾN HƠN LÀ VỤ LỢI :
Thánh ĐÔNG BỐT-CÔ (Don Bosco) lần kia đã thuật lại câu chuyện tưởng tượng, để dạy các học sinh biết quảng đại theo Chúa như sau :
Một hôm Đức Giê-su bảo hai môn đệ thân tín trong nhóm Mười Hai hãy theo Người lên quảnúi cao. Người dặn họ mang theo mỗi người một hòn đá. Ong thứ nhất quen tính toán hơn thiệt nên chỉ đem một viên nhỏ bằng nắm tay cho nhẹ. Còn ông thứ hai do lòng mến Thầy thúc đẩy nên quảng đại ôm theo một hòn đá to bằng đầu người. Vì vừa leo dốc vất vả, lại vừa phải ôm theo hòn đá to nặng, nên ông thứ hai leo đến chậm hơn và ngồi bệt xuống mặt đất, hơi thở hổn hển vì quá mệt mỏi. Bấy giờ ông thứ nhất mới lên tiếng : Này anh bạn, sao anh lại tốn công vác theo một hòn đá to thế kia làm chi ? Cứ như tôi đây, chỉ cần mang một viên đá nhỏ có phải hay hơn không ? Sau đó tới giờ ăn trưa, Đức Giê-su bảo cả hai ngồi xuống. Người ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng và biến hai hòn đá kia trở thành bánh ăn. Khi ấy người thứ nhất chỉ được ăn một cái bánh nhỏ bằng nắm tay, nên ăn xong vẫn còn thấy đói. May mà được người thứ hai chia thêm cho một miếng bánh từ cái bánh thật to ăn còn dư.
Sau đó ít lâu, Đức Giê-su lại bảo hai ông theo Người lên núi cao như hôm trước, và mỗi người cũng phải mang theo một hòn đá. Rút kinh nghiệm lần trước, môn đệ thứ nhất suy tính và đã mang theo một hòn đá to hơn người thứ hai. Đến nơi ông ta cũng ngồi thở hổn hển và chờ đợi Đức Giê-su sẽ biến cục đá thành bánh ăn như lần trước. Nhưng Người chỉ ra lệnh : Nào bây giờ mỗi anh hãy ngồi trên hòn đá của mình. Không phải lúc nào Thầy cũng biến đá thành bánh ăn đâu. Rồi Người quay sang nói riêng với ông thứ nhất rằng : Con hãy nhớ ; Lòng quảng đại thực sự phải phát xuất từ tình yêu, chứ không phải do sự tính toán thiệt hơn đâu nhé.
c- MẦU NHIỆM ĐAU KHỔ :
Ơ-DEN Ô-RƠ-VÍCH (Eugene Orowitz) là một học sinh năm thứ năm của một trường trung học ở tiểu bang NIU-DƠ-SI (New Jersey) Hoa Kỳ . Cậu ta có thân hình gầy ốm và chỉ cân nặng không đầy 45 ki-lô. Một hôm học sinh trong lớp có giờ tập ném lao. Sau khi nghe giáo viên hướng dẫn xong, học sinh lần lượt phải thực tập ném lao lần đầu tiên. Mỗi cây lao dài khoảng 2 thước. Các học sinh trung bình chỉ ném xa được khoảng từ 25 đến 27 thước. Bấy giờ giáo viên đòi Ơ-den ném lao. Cậu phải làm trước những cặp mắt khinh dể của bạn bè về thân hình gầy ốm của cậu. Đáp lại, Ơ-den mím môi im lặng và quyết tâm phải ném lao đi thật xa. Sau khi chạy lấy đà , cậu đã phóng mạnh cây lao về phía trước và nó đã vượt xa tới 50 mét, gấp đôi các bạn khác. Trước kết quả bất ngờ này, bao nhiêu nụ cười khinh dể và những tiếng nói chế diễu đột nhiên im bặt và Ơ-den được giáo viên hết lời khen ngợi. Từ đó, biết khả năng của mình, mỗi ngày Ơ-den đều dành ra 6 giờ đến bãi đất trống phía sau nhà để tập phóng lao. Chỉ sau mấy tháng khổ luyện, Ơ-den đã nâng tầm ném lao của cậu lên 62 thước, thánh tích mà không một học sinh trung học nào khác trong cả nước đã đạt được. Sau đó, cậu còn dành được học bổng và được tuyển thẳng vào một trường đại học danh tiếng ở Nam Ca-li-phóc-ni-a (South California). Từ đây, anh sinh viên Ơ-den được khuyến khích tập luyện để chuẩn bị thi Ô-lym-pic quốc tế. Nhưng rồi một điều không may đã xảy ra ; Một hômtrong một lần ném lao, Ơ-den đã bị tê bại tay và phải vào bệnh viện điều trị vì bị đứt dây thần kinh vai. Thế là chấm dứt phóng lao, chấm dứt học bổng và cũng chất dứt luôn mọi ước mơ của Ơ-den ! Ơ-den buộc lòng phải bỏ đại học và trở thành nhân viên bảo vệ một kho chứa hàng. Rồi một hôm, anh tình cờ gặp được một nghệ sĩ đạo diễn của một đoàn kịch hát rong. Ong đạo diễn cho Ơ-den diễn thử và thấy anh có năng khiếu nên đã thâu nhận làm thành viên của đoàn. Nhận thấy nghề diễn viên hợp với sở thích, nên Ơ-den xin ghi danh theo học khóa đào tạo cấp tốc tại trường kịch nghệ. Sau đó, Ơ-den đã diễn vai một cậu bé hồn nhiên vui tính trong một vở kịch rất thành công, được mời diễn đi diễn lại nhiều lần ở khắp nơi trong suốt thời gian dài 14 năm trời. Từ thành công bước đầu đó, Ơ-den đã trở thành một đạo diễn thay cho ông thầy cũ về hưu để tiếp tục điều khiển trọn cả chương trình tạp kỹ. Chương trình này được khán giả mến mộ và được báo chí hết lời ca ngợi. Từ một diễn viên, Ơ-den Ô-rơ-vích đã hóa thân thành một đạo diễn xuất sắc. Đó là đạo diễn Mai-kôn Len-đơn (Michael Landon ). Chính ông đã thuật lại câu chuyện về cuộc đời mình như đã nói trên. Nhờ bị tai nạn đứt dây thần kinh vai lúc đó bị coi như một thảm kịch, nhưng nó lại là một khúc quanh của cuộc đời. Nó giúp ông tìm thấy một nghề mới phù hợp và vượt xa mọi ước mơ của ông. Như vậy : Đau khổ tuy khó hiểu, nhưng sẽ ngày càng trở nên dễ hiểu hơn sau này. Còn chúng ta, mỗi khi gặp đau khổ trái ý, thay vì kêu trách Chúa, chúng ta hãy khiêm tốn cầu xin và cậy trông phó thác vào tình thương của Chúa Cha, Đấng hằng quan phòng và luôn muốn chúng ta được hạnh phúc.
3 ) SUY NIỆM:
a- ĐỨC GIÊ-SU, TÔI TRUNG ĐAU KHỔ VÀ NGƯỜI CON HIẾU THẢO CỦA THIÊN CHÚA :
Theo Tin Mừng Mát-thêu, Sau khi Si-mon Phê-rô tuyên xưng đức tin, Đức Giê-su bắt đầu hé mở con đường cứu thế của Người : Người sắp phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết và ngày thứ ba sẽ sống lại (Mt 16,21). Hầu ứng nghiệm lời tuyên sấm của Ngôn Sứ I-sai-a về Người tôi trung đau khổ của Đức Chúa (x Is 42,1-4.7). Nghe Thầy tiết lộ điều đó thì Phê-rô, một người vừa tuyên xưng đức tin, đã lập tức phản đối mạnh mẽ. Ong kéo riêng Người ra và can Người rằng : Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy !. Đức Giê-su liền quở mắng ông: Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy ! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người (Mt 16,22-23). Đức Giê-su đã phản ứng mạnh mẽ trước tư tưởng của Phê-rô. Người đã xua đuổi ông như đuổi Xa-tan cám dỗ trước đây : Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy !. Phê-rô đã quên vị trí đi sau Thầy của người môn đệ. Ong không ngờ mình lại trở nên viên đá gây vấp ngã cho Thầy. Tư tưởng của Phê-rô tuy rất người, nhưng không phải là tư tưởng của Thiên Chúa. Sau này ông đã từng bước hiểu ra, và sẵn sàng đi con đường thập giá để cùng chết và sống lại với Thầy.
b- ĐIỀU KIỆN ĐỂ TRỞ THÀNH MÔN ĐỆ CỦA CHÚA :
Sau đó, Đức Giê-su nói : Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo (Mt 16,24). Qua đó, ta thấy điều kiện để đi theo làm môn đệ là phải sẵn sàng hy sinh : hy sinh từ bỏ mình, hy sinh vác thập giá mình và hy sinh đi sau Người. Người không ép buộc, nhưng chỉ mời gọi người ta theo làm môn đệ Người. Người cũng không bảo người ta phải tìm kiếm thập giá, nhưng là vui lòng vác cây thập giá mà mình phải mang. Đức Giê-su cho biết đau khổ không phải là một sự đày đọa con người khiến họ phải cam tâm chịu đựng, nhưng chính là một phương thế hữu hiệu để giúp họ nên thánh. Mỗi người đều mang thập giá khác nhau và ngày nào có sự khốn khó của ngày đó. Ai trong chúng ta cũng đều mang nơi mình một sự đau khổ về tinh thần hay thể xác được coi như thập giá. Ước gì nhờ được khổ đau thanh luyện, mà chúng ta sẽ ngày một kết hiệp mật thiết và nên giống Đức Giê-su hơn.
c- CÙNG ĐI LÊN GIÊ-RU-SA-LEM VỚI ĐỨC GIÊ-SU :
Các tín hữu là những người say mê được sự sống vĩnh cửu, nên sẵn sàng chấp nhận những mất mát tạm thời như : mất công sức, mất tiền của, mất thời giờ, mất tương lai và cả mất mạng sống ở đời này nữa. Nhưng chúng ta tin rằng : cuối cùng chúng ta sẽ được Chúa ban lại những điều ta đành bị mất vì danh Người. Đó là sự mất mát tạm thời để sẽ được lại mãi mãi. Các thánh tử đạo vì ham sống, nên sẵn sàng đổi mọi vinh hoa, giàu sang, quyền lực, và chịu mọi cực hình đau khổ, vác thập giá mình hằng ngày mà chịu chết vì Chúa để được sống lại với Người.
Nếu chúng ta là một thanh niên có mơ ước vào đại học, nhưng rồi bị thi rớt, thì ta đừng vội nản lòng. Hãy cứ chấp nhận vác cây thập giá đó để theo chân Đức Giê-su. Người có thể dẫn chúng ta đến một cuộc sống mới tốt đẹp hơn và thích hợp hơn. Nếu ta là người đã có tuổi từng mơ ước giàu sang, mong có một gia đình hạnh phúc, nhưng rồi thực tế đã bị thất bại, thì ta cũng đừng thất vọng. Vì Thiên Chúa có thể rút từ sự dữ ra sự lành mưu ích cho ta là con cái Người. Nhất là ta phải tín thác trọn vẹn cuộc đời trong tay Thiên Chúa Cha, Đấng chỉ muốn những điều tốt lành cho chúng ta như lời Đức Giê-su : Vậy nếu anh em là những kẻ xấu, mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha trên trời, Người sẽ ban Thánh Thần cho những kẻ xin Người (Lc 11,13).
4) THẢO LUẬN :
1) Muốn trở thành môn đệ Đức Giê-su thì đòi người ta phải hy sinh từ bỏ. Vậy cụ thể bạn phải từ bỏ những gì ? Bạn cũng phải vác thập giá mình hằng ngày là vác những gánh nặng nào ? Bạn phải đi theo Đức Giê-su cách nào trong hoàn cảnh hiện tại của bạn ? -
2) Gặp một người đau khổ đang chán sống, bạn sẽ khuyên họ thế nào để họ phấn khởi vui sống ?
III. HIỆP SỐNG NGUYỆN CẦU
LẠY CHÚA GIÊ-SU. Qua bài Tin Mừng hôm nay, chúng con nhận biết Chúa thật bình tĩnh trước đau khổ thập giá. Chúa đã sẵn sàng nhận phần thua thiệt để cho nhân loại chúng con được cứu độ. Ngày nay, chúng con cũng rất mến phục sự hy sinh quên mình của một số nữ tu. Các chị đã tận hiến đời mình đi theo Chúa và chấp nhận phục vụ Chúa nơi những người đau khổ bất hạnh và bị bỏ rơi. Các chị sống gần những bệnh nhân mắc chứng bệnh nan y như HIV-AIDS, ung thư hay phung cùi. Các chị tình nguyện phục vụ nuôi dạy các trẻ em bụi đời mồ côi bất hạnh, những cô gái bị lợi dụng, hoặc giúp đỡ an ủi những người khuyết tật : mù què câm điếc bại liệt, những cụ già neo đơn không nơi nương tựa
LẠY CHÚA. Nhìn lại mình, chúng con thật xấu hổ khi thấy chúng con chỉ biết nghĩ đến mình, và bịt tai nhắm mắt trước những mảnh đời bất hạnh. Hôm nay, xin Chúa giúp chúng con sống theo lời dạy của Chúa là bỏ mình : bỏ đi những lo toan ích kỷ, để luôn sống cho Chúa và cho tha nhân. Xin cho chúng con biết chấp nhận những tai nạn rủi ro gặp phải, và sẵn sàng vác thập giá Chúa trao mà theo chân Chúa. Chúng con hy vọng sẽ được Chúa liệt vào hàng tôi trung và là môn đệ tốt lành trung tín của Chúa , khi đứng trước tòa phán xét sau này và sẽ được hạnh phúc với Chúa trên Nước Trời muôn đời.
X) HIỆP CÙNG MẸ MA-RI-A. -Đ) XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON.
LẠY MẸ MA-RI-A. Xưa Mẹ đã theo con thân yêu là Đức Giê-su trong cuộc khổ nạn, và Mẹ đã trở thành một trong những môn đệ trung thành nhất khi đứng dưới chân thập giá để chứng kiến giờ phút hấp hối của Chúa, và để được Chúa trối trăn làm mẹ của Gio-an là đại diện của loài người chúng con.
LẠY MẸ. Xin cho chúng con hôm nay cũng biết noi gương Mẹ : Luôn chấp nhận đau khổ như người con hiếu thảo, sẵn sàng xin vâng thánh ý Thiên Chúa. Xin cho chúng con năng hiệp cùng Mẹ để suy niệm chặng đàng thánh giá , lần hạt Mân Côi miệng đọc lòng suy, theo mười lăm mầu nhiệm kinh Mân Côi, như Mẹ đã ra lệnh cho ba trẻ em ở làng Pha-ti-ma nước Bồ đào nha vào năm 1917. Đó chính là những phương thế hữu hiệu giúp chúng con cải thiện đời sống và tôn sùng yêu mến trái tim Mẹ để kết hiệp với Mẹ yêu mến Chúa Giê-su. Nhờ đó, sau này chúng con sẽ cùng được hưởng hạnh phúc thiên đàng với Mẹ.
X) HIỆP CÙNG MẸ MA-RI-A. - Đ) XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON.