CON DƠI KHÔNG BIẾT BƠI LỘI
N2T

Con dơi phê phán mọi người hành động chậm chạp, phản ứng vụng về, nó cũng châm biếm chú thỏ mặc dù chạy nhảy rất nhanh, nhưng không hiểu cái gì là đo bằng sóng âm thanh và luồng không khí; nó kinh ngạc về sự mù tịt của con rùa đối với tri thức về thiên văn; nó càng không thể chịu đựng con gà trống có cánh mà lại ngay cả bay như thế nào cũng không biết. Nó lớn tiếng la lên:
- “Trời ạ! Tôi không chịu nỗi những người vô tri này”.
Một hôm, con dơi không cẩn thận và bị rơi xuống hồ nước và chết đuối.
Mặc dù nó hiểu biết thiên văn địa lý, nhưng đối với kỷ xảo bơi lội thì lại dốt đặc cán mai.
(Hạnh Lâm Tử)

Suy tư:
Ông bác sĩ giải phẫu giỏi nhất thành phố về quê chơi, không làm sao bắt được con cá lóc đang nhảy trong cái nơm dưới nước cho bằng bác nhà quê.
Các ông kỹ sư xây dựng biết bao nhiêu là công trình nổi tiếng, nhưng không biết làm sao để đở đẻ cho con trâu như chú bé chăn trâu.
Thế mới biết con người chúng ta không ai là thập toàn cả, anh giỏi thiên văn thì kẻ khác giỏi địa lý, chị hát hay thì có người khác đàn giỏi.v.v…
Vậy thì chúng ta lấy cớ gì mà nói: “Trời ạ! Tôi không chịu nỗi những người vô tri này” chứ ?
Thiên Chúa ban cho con người mỗi người một khả năng và tri thức không giống nhau, là để chúng ta làm đẹp vũ trụ này như ý muốn của Thiên Chúa; khả năng không giống nhau là để chúng ta bổ túc cho nhau, giúp đỡ lẫn nhau, chứ không phải để chê người này người nọ.
Cái đáng chê là chê sự thoả mãn, kiêu ngạo và lười biếng của chúng ta mà thôi.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch và viết suy tư

---------------
http://nhantai.info
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai