TIẾC, KHÔNG TIẾC VỨT ĐI CÁI TÂM
Uất kim hương hỏi Đấng tạo hóa:
- “Có phương pháp gì để bỏ đi buồn phiền lo nghĩ và tạp niệm trong lòng của chúng ta không?”
Đấng tạo hóa trả lời cách đơn giản:
- “Đem cái tâm vứt đi”.
Uất kim hương giật mình, hỏi:
- “Như vậy thì không còn tâm hồn nữa hay sao?”
Đấng tạo hóa cười:
- “Thì còn nó đâu để mà buồn phiền lo nghĩ và tạp niệm chứ!”
(Hạnh Lâm Tử)
Suy tư:
Đem cái tâm mà vứt đi thì con người chẳng khác gì người điên sống dở chết dở; đem cái tâm mà vứt đi thì con người sẽ trở thành con vật, và còn tội nghiệp hơn cả con vật nữa; đem cái tâm vứt đi khi chúng ta vẫn còn biết suy tư, biết chọn lựa, thì quả là chuyện không đơn giản; đem cái tâm vứt bỏ đi khi chúng ta không bị điên thì quả là không phải chuyện dễ...
Cuộc sống đầy lo âu, tiền ăn tiền mặc, tiền học phí cho con cái, tiền bảo hiểm và đủ thứ tiền phải lo; bị thất nghiệp, có việc thì sợ lo mất việc, rồi lại còn sợ bị bệnh.v.v… tất cả những điều ấy rất thực tế trong cuộc sống, làm sao mà không lo được chứ ?
Nhưng Đức Chúa Giê-su đã dạy chúng ta: “Hãy coi chim trời, chúng nó không gieo không gặt, mà cũng không chết đói, hoa huệ ngoài đồng, không dệt không thêu, mà áo cẩm bào của vua Sa-lô-mon cũng không đẹp bằng… (Mt 6, 25- 34), có nghĩa là: hãy phó thác mọi sự cho Thiên Chúa.
Người Ki-tô hữu biết phó thác cuộc sống mình cho Thiên Chúa, nghĩa là họ “biết” đem cái tâm của mình vứt đi, nhưng vứt vào vòng tay yêu thương và quan phòng của Thiên Chúa, thì có gì mà tiếc chứ, trái lại phải hân hoan vui mừng mới đứng chứ ?
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch và viết suy tư
----------------
http://nhantai.info
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai
| N2T |
Uất kim hương hỏi Đấng tạo hóa:
- “Có phương pháp gì để bỏ đi buồn phiền lo nghĩ và tạp niệm trong lòng của chúng ta không?”
Đấng tạo hóa trả lời cách đơn giản:
- “Đem cái tâm vứt đi”.
Uất kim hương giật mình, hỏi:
- “Như vậy thì không còn tâm hồn nữa hay sao?”
Đấng tạo hóa cười:
- “Thì còn nó đâu để mà buồn phiền lo nghĩ và tạp niệm chứ!”
(Hạnh Lâm Tử)
Suy tư:
Đem cái tâm mà vứt đi thì con người chẳng khác gì người điên sống dở chết dở; đem cái tâm mà vứt đi thì con người sẽ trở thành con vật, và còn tội nghiệp hơn cả con vật nữa; đem cái tâm vứt đi khi chúng ta vẫn còn biết suy tư, biết chọn lựa, thì quả là chuyện không đơn giản; đem cái tâm vứt bỏ đi khi chúng ta không bị điên thì quả là không phải chuyện dễ...
Cuộc sống đầy lo âu, tiền ăn tiền mặc, tiền học phí cho con cái, tiền bảo hiểm và đủ thứ tiền phải lo; bị thất nghiệp, có việc thì sợ lo mất việc, rồi lại còn sợ bị bệnh.v.v… tất cả những điều ấy rất thực tế trong cuộc sống, làm sao mà không lo được chứ ?
Nhưng Đức Chúa Giê-su đã dạy chúng ta: “Hãy coi chim trời, chúng nó không gieo không gặt, mà cũng không chết đói, hoa huệ ngoài đồng, không dệt không thêu, mà áo cẩm bào của vua Sa-lô-mon cũng không đẹp bằng… (Mt 6, 25- 34), có nghĩa là: hãy phó thác mọi sự cho Thiên Chúa.
Người Ki-tô hữu biết phó thác cuộc sống mình cho Thiên Chúa, nghĩa là họ “biết” đem cái tâm của mình vứt đi, nhưng vứt vào vòng tay yêu thương và quan phòng của Thiên Chúa, thì có gì mà tiếc chứ, trái lại phải hân hoan vui mừng mới đứng chứ ?
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch và viết suy tư
----------------
http://nhantai.info
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai