CON CÒ DIỆC TRẮNG TỰ THẮT NÚT
N2T

Con cò diệc trắng bị bệnh, cơm nước chẳng màng nghĩ tới, hơi thở yếu ớt suy nhược, không ngớt than vãn :
- “Khổ quá, quá khổ, có ai đến cứu giúp tôi với.”
Cú mèo nói với Đấng tạo hóa cứu giúp nó, Ngài kiểm tra một hồi rồi thở dài nói:
- “Nó không có bệnh tật gì cả, chỉ là đem cái tâm của mình buộc chặt mà thôi”.
Cú mèo nói:
- “Như vậy thì mau giúp nó nới lỏng ra ạ!”
Đấng tạo hóa nói:
- “Chính nó tự thắt mình đấy, nó không tự tháo ra thì không ai có thể giúp được ?”
(Hạnh Lâm Tử)

Suy tư:
Con người ta khi làm một chuyện gì trái với lương tâm thì thường bị mặc cảm giày vò, hoặc vì cảm thấy mình thua thiệt với chúng bạn nhiều quá mà sinh ra mặc cảm, luôn thu mình trong cái vỏ mặc cảm thua thiệt –giống như con ốc thu mình trong cái vỏ cứng- và mặc cảm này càng ngày càng lớn không thể thu hẹp trong tâm hồn đựơc nữa, nên khi có cơ hội là bùng nổ ghê gớm (như hận đời, chán đời, và có thể đi đến giết người hay tự tử…)
Tự mình giam mình trong cái vỏ mặc cảm thì cũng giống như tự mình ngồi tù, tự mình giam mình trong bốn bức tường của mặc cảm, rồi yếm thế, rồi chán đời, mất luôn nguồn sinh khí của tuổi trẻ, chẳng khác gì để phí tuổi thanh xuân trong nhà tù.
Không một bác sĩ nào có thể chữa lành cho chúng ta cái bệnh tự ti mặc cảm, các bác sĩ chuyên về khoa tâm lý trị liệu, cũng chỉ đưa ra phương pháp để giúp chúng ta mà thôi, còn trị liệu là do chúng ta tự chữa lấy.
Nếu chúng ta không tự mình chữa cho mình, thì không ai có thể giúp được chúng ta.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch và viết suy tư

--------------
http://nhantai.info
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai