Thái thú Nam Dương là Trương Trung nói :

- "Tuổi già của tôi đã chí tận, giống như con chim tám trăm quan tiền, giá trị của sống và chết thì cũng tương đồng như nhau".

(Hài Cự lục)

Suy tư :

Giá trị của sự sống và chết -theo người đời- không thề nào giống nhau, bởi vì chết là hết, chết là không được hưởng thụ, không được gần gủi người thân thương, không được ăn uống, không được nhảy đầm hát karaôkê, không được đi uống cà phê ôm... tóm lại, chết là vĩnh viễn xa cách cuộc sống hồng trần, do đó mà không ai thích mình chết dù cho cuộc sống có gần đất xa trời.

Nhưng Chúa Giêsu đã đề cao giá trị của sự chết, chết là cửa ngõ để đi vào sự sống đời đời, và Ngài đã chết rồi Ngài đã sống lại, đó là một niềm tin, một xác tín và hi vọng duy nhất cho nhân loại. Ba mươi ba năm ngắn ngủi sống trong thân phận con người, Ngài đã làm cho cuộc sống của Ngài có giá trị muôn đời : sống và làm việc theo ý Cha trên trời, rao giảng một tin vui -tin vui cứu độ- cho nhân loại, và cuối cùng vì yêu nhân loại mà Ngài đã chết trên thập giá. Cái chết của Chúa Giêsu cũng có giá trị như cuộc sống của Ngài

Người Kitô hữu là những người có niềm tin, tin vào Chúa Giêsu Phục Sinh ; người Kitô hữu là người có niềm hi vọng, hi vọng vào sự phục sinh mai sau. Do đó mà cuộc sống của họ, dù sống dù chết cũng có giá trị ngang nhau : các thánh tử đạo đã chết, và cái chết của các ngài rất có giá trị và hữu ích cho các tín hữu còn sống ở đời này, máu các ngài đổ ra để hạt giống đức tin được nẩy mầm và lớn lên. Đúng là cái chết rất có giá trị.

Hôm nay, chúng ta cũng có cái chết mà giá trị không kém các vị tử đạo bao nhiêu, đó là chết cho cái tôi của mình : cái tôi dục vọng, cái tôi đam mê, cái tôi kiêu ngạo, cái tôi tham lam, cái tôi hiếu thắng...

Bởi vì khi chết đi là khi vui sống muôn đời (kinh Hoà bình của thánh Phanxicô khó nghèo). Chết và sống đúng là có giá trị ngang nhau.