KHẮC PHỤC SỢ HÃI
Ca Mị là một con mèo rất nhát gan, những đứa bạn chơi cùng nó lúc nhỏ bây giờ đều đã bắt đầu học bắt chuột, nhưng Ca Mị ban đêm cũng không dám ra khỏi nhà !
- “Mẹ, mẹ đi với con nhé, trời tối rồi con sợ !” Ca Mị thường nói như thế với mẹ mình.
Mẹ nó rất nôn nóng nói:
- “Ái dà, nhát gan như thế thì làm sao được chứ ? Họ hàng nhà mèo chúng ta sinh hoạt trong đem tối con ạ.”
Mèo anh rất thông minh nên nghĩ ra một cách, nói:
- “Không sao cả, chuyện này để con giải quyết.” Mèo anh bèn đem kế hoạch nói cho mọi người biết.
Đêm hôm ấy, Ca Mị chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên...
- “Ca Mị, nhanh, nhanh lên !” mèo anh nhảy xông vào lớn tiếng nói tiếp: “Bạn của em đang bắt đầu dạ hội kia kìa, nhanh, đi nhanh lên !”
Ca Mị nói:
- “Nhưng ngoài kia trời tối om, em không dám đi.”
- “Đừng lo, em chỉ cần nhìn thấy ánh sáng chớp lòe, thì đó chính là cặp đồng tử mắt của chúng ta phát ra tín hiệu, không nên sợ.”
Ca Mị nhát gan nên thoái thoát rất lâu, cuối cùng thì cũng quyết định xuất phát.
- “Í, đây là cái gì ?” Ca Mị bị ánh sáng của con đom đóm dọa sợ hãi.
- “Nhất định đây là tín hiệu của các bạn, chớp nơi kia chớp nơi nọ chính là con mắt của các bạn.”
Ca Mị biển thành người can đảm tiếp tục tiến lên phía trước.
- “Meo meo, nơi đó có ánh chớp, mình nghĩ nhất đình là có bạn núp trên cây.” Ca Mị cười cười nói thầm, thật ra đó chỉ là những giọt sương nhỏ lấp lánh dưới ánh trăng, nó rảo quanh một vòng nhưng ngay cả một người bạn cũng không thấy, Ca Mị nghĩ thầm:
- “Có lẽ mình đến trễ, đáng lý nên đến sớm mới phải.”
Ca Mị có chút nghi ngờ nên quay mình đi về, nhưng vừa vào đến cửa thì thấy trong nhà có mặt đầy đủ những bạn bè, mèo anh lấy một cành hoa tươi tặng cho Ca Mị, nói:
- “Chúc mừng em đã thành công khắc phục nỗi sợ hãi trong cuộc chiến đấu này, em trở thành một chú mèo rất dũng cảm rồi đó.”
Suy tư:
Trẻ em thường hay sợ hãi nếu không có người lớn bên cạnh, nhưng nếu có cha mẹ nó đi cùng thì dù đi vào chốn hiểm nguy thì chúng nó cũng đi vì có cha mẹ, tất cả đều dựa vào cha mẹ mình.
Tuy nhiên, dạy dỗ con cái không phải lúc nào cũng kè kè một bên con, nhưng có những lúc cần phải buông tay ra để chúng nó tự đi tự làm, có như thế trẻ em mới có thể tự tin vào bản thân mình.
Cũng có một lúc nào đó Thiên Chúa buông tay ra để cho chúng ta tự bước đi một mình, Ngài buông tay không có nghĩa là bỏ mặc chúng ta, nhưng Ngài vẫn luôn ở bên ta, chỉ cần chúng ta kêu lên là Ngài đưa tay ra nâng đỡ ủi an.
Thời nay có những cha mẹ bỏ mặc con cái tự do sinh hoạt lấy cớ là để cho chúng nó tự lập, nhưng nếu không chỉ bảo dạy dỗ thì sẽ có sự phản tác dụng giáo dục, trái lại có những cha mẹ thì không rời con cái nửa bước, làm gì cũng chỉ đạo chúng nó mà không để cho chúng nó tự suy nghĩ, tự hành động, chẳng khác gì nuôi gà trong ống tre...
Buông tay ra trong sự yêu thương và hoài bảo là làm cho trẻ em trưởng thành trong lứa tuổi của chúng nó.
Lời cho phụ huynh:
Khi con cái đối diện với sợ hãi, điều cần thiết không phải là tiếng trách mắng, mà là sự khuyến khích yêu thương và sự đồng hành nhẫn nại của quý vị.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch và viết suy tư
----------------
http://nhantai.info
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai
| N2T |
Ca Mị là một con mèo rất nhát gan, những đứa bạn chơi cùng nó lúc nhỏ bây giờ đều đã bắt đầu học bắt chuột, nhưng Ca Mị ban đêm cũng không dám ra khỏi nhà !
- “Mẹ, mẹ đi với con nhé, trời tối rồi con sợ !” Ca Mị thường nói như thế với mẹ mình.
Mẹ nó rất nôn nóng nói:
- “Ái dà, nhát gan như thế thì làm sao được chứ ? Họ hàng nhà mèo chúng ta sinh hoạt trong đem tối con ạ.”
Mèo anh rất thông minh nên nghĩ ra một cách, nói:
- “Không sao cả, chuyện này để con giải quyết.” Mèo anh bèn đem kế hoạch nói cho mọi người biết.
Đêm hôm ấy, Ca Mị chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên...
- “Ca Mị, nhanh, nhanh lên !” mèo anh nhảy xông vào lớn tiếng nói tiếp: “Bạn của em đang bắt đầu dạ hội kia kìa, nhanh, đi nhanh lên !”
Ca Mị nói:
- “Nhưng ngoài kia trời tối om, em không dám đi.”
- “Đừng lo, em chỉ cần nhìn thấy ánh sáng chớp lòe, thì đó chính là cặp đồng tử mắt của chúng ta phát ra tín hiệu, không nên sợ.”
Ca Mị nhát gan nên thoái thoát rất lâu, cuối cùng thì cũng quyết định xuất phát.
- “Í, đây là cái gì ?” Ca Mị bị ánh sáng của con đom đóm dọa sợ hãi.
- “Nhất định đây là tín hiệu của các bạn, chớp nơi kia chớp nơi nọ chính là con mắt của các bạn.”
Ca Mị biển thành người can đảm tiếp tục tiến lên phía trước.
- “Meo meo, nơi đó có ánh chớp, mình nghĩ nhất đình là có bạn núp trên cây.” Ca Mị cười cười nói thầm, thật ra đó chỉ là những giọt sương nhỏ lấp lánh dưới ánh trăng, nó rảo quanh một vòng nhưng ngay cả một người bạn cũng không thấy, Ca Mị nghĩ thầm:
- “Có lẽ mình đến trễ, đáng lý nên đến sớm mới phải.”
Ca Mị có chút nghi ngờ nên quay mình đi về, nhưng vừa vào đến cửa thì thấy trong nhà có mặt đầy đủ những bạn bè, mèo anh lấy một cành hoa tươi tặng cho Ca Mị, nói:
- “Chúc mừng em đã thành công khắc phục nỗi sợ hãi trong cuộc chiến đấu này, em trở thành một chú mèo rất dũng cảm rồi đó.”
Suy tư:
Trẻ em thường hay sợ hãi nếu không có người lớn bên cạnh, nhưng nếu có cha mẹ nó đi cùng thì dù đi vào chốn hiểm nguy thì chúng nó cũng đi vì có cha mẹ, tất cả đều dựa vào cha mẹ mình.
Tuy nhiên, dạy dỗ con cái không phải lúc nào cũng kè kè một bên con, nhưng có những lúc cần phải buông tay ra để chúng nó tự đi tự làm, có như thế trẻ em mới có thể tự tin vào bản thân mình.
Cũng có một lúc nào đó Thiên Chúa buông tay ra để cho chúng ta tự bước đi một mình, Ngài buông tay không có nghĩa là bỏ mặc chúng ta, nhưng Ngài vẫn luôn ở bên ta, chỉ cần chúng ta kêu lên là Ngài đưa tay ra nâng đỡ ủi an.
Thời nay có những cha mẹ bỏ mặc con cái tự do sinh hoạt lấy cớ là để cho chúng nó tự lập, nhưng nếu không chỉ bảo dạy dỗ thì sẽ có sự phản tác dụng giáo dục, trái lại có những cha mẹ thì không rời con cái nửa bước, làm gì cũng chỉ đạo chúng nó mà không để cho chúng nó tự suy nghĩ, tự hành động, chẳng khác gì nuôi gà trong ống tre...
Buông tay ra trong sự yêu thương và hoài bảo là làm cho trẻ em trưởng thành trong lứa tuổi của chúng nó.
Lời cho phụ huynh:
Khi con cái đối diện với sợ hãi, điều cần thiết không phải là tiếng trách mắng, mà là sự khuyến khích yêu thương và sự đồng hành nhẫn nại của quý vị.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch và viết suy tư
----------------
http://nhantai.info
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai