CÂN NHẮC THÊM NƯỚC

Một anh học trò giàu và một anh học trò nghèo cả hai là người hàng xóm của nhau.

Một hôm, cả hai người ngồi trước cửa trò chuyện tiêu khiển. Vợ của anh học trò giàu sai đứa con đến nói : “Đồ nấu trong nồi đã nấu chín rồi, bây giờ làm sao ?”

Anh học trò giàu nói : “Coi tình trạng thế nào mà thêm nước vào”. Té ra là họ đang chuẩn bị làm thịt cừu non, tiện cho việc dùng rượu.

Một lúc sau, vợ anh học trò nhà nghèo cũng sai đứa con đến báo cáo : “Thức ăn trong nồi nấu chín rồi, bây giờ làm sao ?”

Anh học trò nghèo cũng nói : “Coi tình huống mà thêm nước vào”.

Con trai vỗ tay cười nói : “Như vậy biến thành thức ăn của ngựa sao ?”

(Hài ngữ)

Suy tư :

Người ta thường có lời giải quyết vấn đề nan giải như sau : “Coi tình trạng như thế nào mà xử lí ?”

Coi tức là nhìn thấy, nhìn thấy mới cân nhắc xử lí, không nhìn thấy thì không thể nào xử lí được.

Có người xử lí theo cửa quyền, tức là chỉ nghe báo cáo mà xử lí, cho nên có một vài “công trình thế kỉ” xuống cấp sau một tháng sử dụng; có người xử lí theo kiểu tình cảm đặc quyền, cho nên có những dự án mới khởi công chưa đến ba tháng thì vật tư thiếu phải đợi và công nhân thất nghiệp ngồi chơi xơi nước...mà sống. “Coi tình huống” và “nghe tình huống” thì không giống nhau, cho nên có thể nói : “coi tình huống” thì sống mà “nghe tình huống” thì chết vậy.

Đời sống của người Kitô hữu thì luôn luôn “coi tình huống” : khi gặp sự việc xảy ra ngoài ý muốn thì họ coi tình huống này có phù hợp với tinh thần Phúc Âm không; khi gặp sự vui thì họ coi tình huống này là ý Chúa muốn cái gì nơi họ; khi gặp chống đối và bách hại thì họ coi tình huống này thật có Thiên Chúa đồng hành với họ nên họ an vui đi theo...tình huống mà không sợ hãi hay thất vọng.

Coi tình huống cũng là một cách nhìn nhận Thiên Chúa đang hoạt động trong vũ trụ, nơi con người anh em chị em, nơi mọi sự việc của con người, cho nên có thể nói : biết coi tình huống là làm cho đức tin của mình ngày càng lớn lên vậy.