BAN ĐÊM ĐỘI MŨ VUA

Một hôm, Đường Huyền Tông ngồi trên lầu Cần Chánh nhìn thấy một người thợ vá mũ, bèn kêu lại hỏi : “Ta có một cái mũ thiên bình bị rách trên chóp, mày có thể sửa được không ?”

Trả lời : “Có thể”. Nói xong bèn dùng tay sửa mũ, sửa xong thì đưa mũ lên.

Huyền Tông nói : “Mũ của ta rất nhiều dùng không hết, tặng cho mày đó”. Ông thợ sửa mũ kinh khiếp, quỳ xuống dập đầu nói không dám nhận.

Huyền Tông cười nói : “Mày chỉ cần đợi lúc nửa đêm, đóng cửa lại, một mình đội chơi thôi, đừng để cho người khác thấy, thì không có gì là phiền phức cả !”

(Ngũ tạp tô)

Suy tư :

Cho dù nhà vua có cho phép chăng nữa thì cũng không ai dám mặc áo hay đội mũ của nhà vua đi...lang thang ngoài đường, mà nếu vào nửa đêm thì còn gì là hứng thú, không nhận là phải...

Thánh Thể và Lời Chúa là hai báu vật cao quý nhất của Thiên Chúa mà Ngài đã ban tặng cho loài người một cách nhưng không, Ngài không khuyên bảo chúng ta nên dùng vào ban đêm kẻo sợ người ta làm khó dễ, Ngài cũng không dạy chúng ta phải đón nhận nó trong bí mật, nhưng Thiên Chúa muốn chúng ta cử hành cách công khai, long trọng và vui vẻ trong tinh thần hiệp nhất và yêu thương.

Vui mừng hân hoan đi đón nhận Thánh Thể và thực hành Lời Chúa trong cuộc sống, là chúng ta công khai mang trên mình áo hoàng bào của dân thánh, đội trên đầu mũ triều thiên của dân được tuyển chọn và là dấu chỉ của người được cứu độ.

Không ai đội vương miện vào lúc nửa khuya, cũng không ai mặc áo hoàng bào đi trong đêm tối, chỉ có những người sống trong đêm tối của tội lỗi mới làm như thế.