CÁI ĐUÔI THẮT GÚT CỦA CON CHUỘT
N2T

Tiểu Lực và Tiểu Đông là hai con chuột hay quên ở trong đất nước chuột, là một đôi bạn thân không hề lìa nhau.
Tối nọ, Tiểu Lực gọi điện thoại cho Tiểu Đông:
- “A lô, có phải Tiểu Đông không, tớ nói cho cậu một chuyện rất quan trọng, đó là, đó là....chuyện gì nhỉ, tớ đột nhiên quên mất tiêu nghĩ không ra...”
Té ra, hay quên là chuyện thường ngày của chúng nó, chẳng hạn như: một hôm sau khi tan học, Tiểu Đông phấn chấn chạy đến tìm Tiểu Lực: “Tiểu Lực, tớ nghĩ...tớ nghĩ..., ái dà sao lại không nhớ gì cả nhỉ ?”
Đôi bạn thân này đều như thế, vẫn là đột nhiên quên mất những gì mình đang chuẩn bị làm.
Hôm nay được nghỉ học, bầu trời rất quang đãng, Tiểu Lực thay áo sạch sẽ: ”À, mau mau viết xuống kẻo chút nữa quên mất, hôm nay mình và Tiểu Đông đi chơi điện tử, ăn kem năm màu.”
Lúc ấy nó nhìn thấy cái đuôi của mình: “Đúng rồi, mình có thể thắt gút cái đuôi lại thành một ký hiệu, chơi điện tử xong thì thắt một gút, ăn kem xong lại thắt thêm một gút nữa, mình chỉ cần nhìn thấy hai cái gút này thì nhất định nhớ được.”
Tiểu Lực rất hài lòng bèn đi ra khỏi nhà, đến ngõ hẽm thì Tiểu Đông cũng vừa đến, trên đuôi của nó cũng thắt hai gút, Tiểu Lực vội vàng nói:
- “Tiểu Đông, tớ muốn tìm cậu cùng đi...đi...sao lại quên rồi nhỉ ?”
- “Tớ cũng muốn tìm cậu cùng đi...nhưng đi đâu nhỉ ?” Tiểu Đông cũng khẩn trương nói như thế.
- “Thôi thì đi đâu cũng được mà.”
Thế là hai con chuột cùng nhau đi chơi điện tử, ăn kem, mua truyện cổ tích và thuê xe đạp chạy vòng vòng, một ngày của chúng nó rất vui vẻ.
Trời sắp tối, Tiểu Lực nhìn thấy hai cái gút trên đuôi của mình thì nói: “Tớ nhớ ra rồi, đó là tớ muốn đi tìm cậu để đi chơi điện tử, ăn kem năm màu.”
Tiểu Đông cũng nhớ lại bèn nói:
- “Nơi đuôi của tớ cũng có hai gút là để nhắc nhở tớ đi tìm cậu cùng đi mua truyện cổ tích, đi đạp xe đạp.”
- “Ha ha, chúng ta thật là hay quên.”

Mặc dù chúng nó hay quên những việc phải làm nhưng rất phấn chấn vui vẻ, bởi vì những việc mà chúng nó chuẩn bị làm thì đều đã làm xong.

Suy tư:
Trẻ con thì rất hay quên, hôm nay nhắc nhở đến trường nhớ ngoan chăm, nhưng khi đến trường thì quên tất cả những lời dặn dò của cha mẹ.
Hay quên không phải là một bệnh lý của trẻ em, nhưng là vì ham chơi ham vui mà quên tất cả những lời dạy dỗ của cha mẹ, thầy cô, và có khi quên mất lời dạy của cha sở.
Chúng ta là những người lớn nhưng rất nhiều lần trong cuộc sống chúng ta quên mất Lời Chúa dạy: hôm nay xưng tội, ngày mai phạm tội; hôm nay đọc Lời Chúa, ngày mai quên mất tiêu; hôm nay dốc lòng không chửi rủa con cái, ngày mai chửi bạo hơn. Nhưng Thiên Chúa vẫn cứ yêu thương và chờ đợi chúng ta hối cải và nói lời xin lỗi.
Trẻ em rất hay quên, đó không phải là tật xấu, nhưng là vì chúng nó ham chơi hơn ham học, cho nên chúng ta- các phụ huynh- cần phải quan tâm hơn nữa, yêu thương hơn nữa và chấp nhận cái hay quên của trẻ em để dạy dỗ chúng nó, và nhất là để chúng nó có cuộc sống vui vẻ của tuôi thơ, như Thiên Chúa vẫn yêu thương và chấp nhận những yếu đuối của chúng ta vậy.

Lời cho phụ huynh:
Trẻ con có khí chất đơn sơ và chân thật, hiểu được sự yêu thương quan tâm và chấp nhận chúng nó, thì chúng nó vẫn có thể có cuộc sống vui vẻ.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch và viết suy tư

----------
http://nhantai.info
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai