Chúa Nhật II PHỤC SINH A
(Chúa Nhật VỀ LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA)
Cv 2: 42-47; Tv 117; 1 Phêrô 1: 3-9; Gioan 20: 19-31


HÂN HOAN ĐÓN NHẬN ƠN THÁNH LINH VÀ ƠN HOÀ GIẢI TRONG CHÚA PHỤC SINH

Trong một lớp triết lý ở đại học, tựa đề thảo luận hôm đó là: "Con người khác con vật như thế nào?" Sinh viên trong lớp trả lời là con người biết làm các dung cụ. Thế mà trước đây Jane Wood và các nhà khảo cứu tìm hiểu hành động của loài vật đã tìm ra là các loài vật cũng biết làm dụng cụ. Vừa rồi tôi có xem một phim tài liệu về một con khỉ vót một cành để làm dụng cụ. Con khỉ dùng dụng cụ đó để chọt vào ổ kiến, rồi đem cành vót ra dính đầy kiến. ăn kiến xong con khỉ lại thọt vào ổ kiến vài lần nữa để ăn thỏa thê. Con khỉ đó cũng làm dụng cụ đấy chứ.

Có sinh viên trong lớp nói con người biết cười khác với loài vật. Cách đây it lâu có một báo ở Nữu ước trình bày ở trang bìa hình các hành khách nhét hành lý trên khoang phía trên chỗ các hành khách ngồi. Một hành khách cố nhét vào khoang một cái xe. Việc đấy làm chúng ta mĩm cười.

Để chuyện này cho các triết gia tìm kết quả về việc gì làm con người khác loài vật. Nhưng, ngoài việc con người có thể cười, tôi có thể thêm vào đó là con người có thể bị xúc phạm, và có thể xúc phạm đến người khác. Loài vật có thể gây vết thương cho nhau. Nhưng loài người chúng ta gây vết thương, và đôi khi chịu đựng vết thương suốt đời. Chúng ta có trí nhớ những lúc hạnh phúc, và vui tươi, nhưng chúng ta cũng có thể nhớ những xúc phạm đến chúng ta và những xúc phạm chúng ta làm cho người khác.

Tàn bạo đã xãy đến cho chúng ta, và lời nói đã xúc phạm chúng ta như một lưỡi dao sắc bén bằng đá. Thường khi lời nói xúc phạm làm chúng ta đau đớn hơn vết thương về thể chất. Có lần hai người nói với nhau "tôi yêu bạn". Một luật sư về ly dị đã nói với tôi là bà ta cũng đã nghe những lời nói sắc bén và hung dữ mỗi khi hai người yêu nhau rồi xúc phạm nhau.

Hãy đếm các vết thương từ nhiều nguồn đến. Thí dụ như: Thế giới đã dạy chúng ta cạnh tranh nhau, luôn cố gắng thắng cuộc trong khi bàn cãi, trong thể thao, và nơi sở làm. Vince Lombardi tóm tắt điều một số chúng ta đã học là: "thắng cuộc không phải là tất cả mọi sự - nhưng chỉ là một sự việc thôi". Chúng ta đã được dạy bảo là vẽ đẹp tuyệt vời có thể ảnh hưởng trí óc chúng ta. Bao nhiêu bạn học cùng trường, hay các bạn lúc còn trẻ mắt phải bệnh nhịn ăn để thân hình giống như các người mẫu họ thấy trên báo chí hay trên truyền hình?

Chúng ta là con người nên chúng ta có thể cười về những chuyện khôi hài hay. Những lúc chúng ta cùng nhau ăn uống, chúng ta thường cười đùa với nhau. Nhưng lúc đó các vết thương xúc phạm được giữ kín trong lòng không để người nào biết đến, và ngay cả chúng ta cũng không muốn nghĩ đến. Dù vậy chúng ta cũng liên kết các xúc phạm với nhau, để cùng chia sẽ qua giọt nước mắt.

Cộng đoàn trong phúc âm đã gặp xúc phạm. Trong một thời gian họ được bay lên chín tầng mây cao. Họ đã được sống gần một thầy giảng tuyệt vời, và một người chữa bệnh và dạy dỗ giỏi. Có thể người đó là Vua dân Israel! Hay hơn nữa là Đấng Mêsia. Nhưng khi họ trông thấy sự dữ đánh bại người đó, hy vọng họ tan rã, mơ ước họ bị phá hũy, và họ bị xúc phạm. Và còn những vết thương khác nữa: họ nhớ đến việc họ đã phản bội người mà họ đã tuyên xưng là họ sẽ theo cho đến chết. Bao nhiêu lời hứa không giữ được.

Có một điều mà họ nhớ là: việc Chúa Giêsu đã dạy họ làm. Chúa Giêsu đã lập một cộng đoàn chung quanh Ngài và theo ý Ngài. Bởi thế, các người bị xúc phạm họp lại với nhau đủ để trở lại một cộng đoàn, một cộng đoàn sợ hãi, nhưng là một cộng đoàn, trong phòng đóng cửa kín. Trong cộng đoàn bị xúc phạm, bị thất bại, với bao ước muốn bị phá tan đó, Chúa Giêsu đã đến với lời nói tha thứ và chữa lành: "chào anh em. Bình an cho anh em".

Trong Kinh Thánh khi nào Chúa Giêsu chúc bình an, lúc đó không phải là sự thường, không phải là lời chúc của "người chia bình an" trong những thập niên 60. Khi Chúa Giêsu chúc bình an, lời nói của Ngài đem bình an thật sự đến, đem sự tha thứ, chữa lành, và sự đổi mới. Lời nói của Chúa Giêsu làm ra việc Ngài nói. Điểm chính cho các môn đệ là khi Chúa Giêsu tỏ các vết thương trên thân hình Ngài. Câu chuyện này không nói đến việc Ngài hỏi bánh và cá. Chúa Giêsu làm cho các môn đệ tin là Ngài đã sống lại và ăn. Chính các vết thương trên thân hình Chúa Giêsu làm cho họ tin đó là Ngài.

Thiên Chúa ở với chúng ta mãi mãi, không phải chỉ để dùng bữa ăn, và trò chuyện vài câu. Thiên Chúa cũng như chúng ta biết nỗi khổ khi có người thân thương qua đời. Ngài biết nỗi khổ khi lời hứa không giữ, và khi chương trình bị thất bại. Chúa Giêsu đã chịu vết thương mà mọi người nghĩ là đã kết thúc đời Ngài, vết thương của sự thất bại. Nhưng Chúa Giêsu đã thắng tất cả. Nhưng, trong câu chuyện hôm nay chúng ta được nhắc nhở là Chúa Giêsu không bao giờ quên các vết thương của Ngài, và Ngài cũng không quên các vết thương của chúng ta.

Cũng như các môn đệ, hôm nay chúng ta cùng nhau họp lại cộng đoàn. Chúng ta đem các xúc phạm trong đời sống chúng ta, các thất bại trong đời sống làm môn đệ mà Chúa Giêsu đã kêu gọi chúng ta. Nhưng, không những chúng ta đem các vết thương cùng các phần tử thương yêu đã bị xúc phạm, những người đau đớn và những người chiến đấu. Chúng ta cũng họp cùng với các người trên thế giới bị đau khổ như ở Syria, ở Ukraine, ở Trung Đông, những người bị hàng giáo sĩ xúc phạm, những người Do thái bị bắn ở Kansas, những người bi nạn vì trận bom nổ ở Boston năm vừa qua v.v.

Thật là niềm an ủi cho chúng ta vì chúng ta biết Chúa Giêsu cùng chia sẽ thân phận với chúng ta. Nhưng, còn hơn thế nữa, Chúa Giêsu đã thổi hơi Thần Khí Ngài cho chúng ta. Hôm nay chúng ta cùng nhau cầu nguyện như một cộng đoàn. Chúng ta sẽ đặt của lễ trên bàn thờ. Của lễ thay mặt cho chúng ta. Bây giờ chúng ta cùng nhau cầu xin Chúa Thánh Thần ngự xuống trên lễ vật chúng ta dâng và thánh hóa lễ vật đó. Nhưng, chúng ta cũng xin Chúa Thánh Thần thổi hơi chữa lành và tha thứ cho chúng ta và cho toàn thế giới. Chúng ta xin ơn tha thứ cho các vêt thương mà chúng ta đã bị xúc phạm và chúng xin được ơn từ từ quên và tha thứ cho kẻ khác.

Các bài đọc trong mùa Phục Sinh bắt đầu giống nhau "ngày thứ nhất trong tuần”. Thí dụ như trong tuần tới sẽ nói về các môn đệ lên đường đi Emmaus vào "ngày thứ nhất trong tuần", Thường thì các phúc âm không đá động đến ngày giờ. Các câu chuyện bắt đầu "sau khi Chúa Giêsu đi". "Sáng sớm Chúa Giêsu vào Đền Thờ" v. v. Chúng ta, người thời nay thích hỏi: "Ngày nào trong tuần?", "Năm nào?","Giờ nào?". Nếu chúng ta muốn biết các chi tiết như thế trong các câu chuyện, chúng ta sẽ bất mãn. Và hình như các tác giả phúc âm nói "đó không phải là điểm chính".

Mặc dù chi tiết trong các bài sách trong mùa Phục Sinh có vẽ lộn xộn (Có hai hay một thiên thần ngồi nơi mồ? Bà Maria Magđala đi một mình hay đi với các phụ nữ khác?) Chúng ta được biết là "ngày thứ nhất trong tuần". Không phải là ngày sau ngày Sabat, không phải là ngày Chúa Nhật, nhưng là "ngày thứ nhất trong tuần". Các tác giả Kinh Thánh không viết những ngày lộn xộn, nhưng họ quyết định viết đúng ngày. Họ muốn nói đến ngày thứ nhất Thiên Chúa tạo dựng ánh sáng. Bởi thế khi thánh Gioan nói ngày Chúa Giêsu hiện ra "vào chiều ngày thứ nhất trong tuần". Bây giờ ánh sáng Thiên Chúa đã chiếu tỏa vào bóng tối của ngôi mồ, chúng ta không còn phải sợ hãi sự chết nữa.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP



2nd SUNDAY OF EASTER (A) - (OR SUNDAY OF DIVINE MERCY)
Acts 2: 42-47; Psalm 118; 1 Peter 1: 3-9; John 20: 19-31


In a college philosophy course the topic of the day was, "What distinguishes humans from animals?" The answer the class came up with was that humans are tool makers. Well that was before Jane Good all and subsequent researchers in animal behavior noted that animals are toolmakers too. I saw a documentary recently about a chimp trimming and then using a thin twig as a tool. He poked it down an anthill and withdrew it covered with ants, which he ate, then he repeated working with the twig for more – delicious – well at least for a chimp. That chimp certainly looked like a toolmaker to me.

Someone in the class said that the ability to laugh distinguished us from animals because we can see contrasts. There was a "New Yorker" magazine cover a while back that showed passengers on an airplane stuffing luggage into the overhead compartments. One passenger was stuffing a car into the compartment! See, we chuckle and a chimp just continues eating ants off its twig.

I’ll leave it to the philosophers to draw their conclusions about what distinguishes us humans. But, besides the ability to laugh at humor, I would add what marks us as humans is the vulnerability to be wounded and the ability to inflict wounds. Animals can hurt and scar one another, but we humans inflict and bear wounds — sometimes through our whole lives. We have a memory of happiness and joyful moments; but we can also trace through our memories the hurts inflicted on us and the ones we have put on others.

Physical violence has been done against us and words have been hurled at us like sharp edged stones. Often the hurtful words have been more painful and lasting than the physical hurts. At one time two people said, "I love you" to one another. A divorce lawyer told me about the intense and cruel words she heard the same two, once-loving people, hurl at each other in court.

Count the wounds and their various sources. For example, the world has taught us to compete against others – always striving to win in arguments, sports and at work. Vince Lombardi summed up, what some of us have learned, "Winning isn’t everything – it’s the only thing." We have also been taught standards of beauty which influence impressionable minds. How many school mates or young friends have eating disorders in a frantic attempt to match the models they see in magazines and on television?

As humans we have in common the ability to laugh at a good joke. Laughter draws us together over pizza and beer. But our wounds can leave us hiding behind locked doors, afraid to let anyone into those painful places we don’t want others to see, or even look at ourselves. Yet, we can be united by our wounds, for we share the same tears.

The community in the gospel had its wounds. For a while they were on cloud nine, riding high. They were the people closest to an exciting preacher, healer and reformer. Maybe he was even the king of Israel! Finally, the Messiah! But then they saw the evil that defeated him, crushed their hopes, destroyed their dreams and left them wounded. There were other wounds as well: the memory of their betrayal of the one they said they would follow to their death. Promises made and broken.

There was one thing they remembered; something Jesus did and taught them to do. He formed a community around him and his vision. So, the wounded, hurting individuals pulled themselves together enough to come back into the community – a fearful locked-up community, but a community nevertheless. It was into this hurting, defeated and disillusioned community that Jesus came with his words of forgiveness and healing: "Shalom," "Peace be with you."

In the scriptures, when Jesus offers peace, it is not a casual greeting, not the common "Peace man," of the 60's. When Jesus bids peace, his word brings the reality it announces – forgiveness, healing, and restoration. His word does what it says. The key for the disciples was when he showed them his wounds. This story doesn’t have him asking for bread or fish. He is not convincing them he is alive by eating. His wounds convince them who he is.

God is with us all the way; not just to share a meal and have a friendly chat. God, like us, knows the death of loved ones, broken promises and failed projects. Jesus suffered wounds that everyone said had finished him off; wounds that were defeating – yet he triumphed over them. But from today’s narrative we are reminded that Jesus never forgot his wounds – nor does he forget ours.

Like the disciples we gather back in community today. We bring the hurting parts of our lives and our failures to live as the disciples Jesus has called us to be. But not only our wounds, we bring the hurting parts of those we love, our sick and struggling ones. We also gather conscious of the world’s suffering – think Syria, Ukraine, the Middle East, our poor, those violated by clergy, the victims of the anti-Jewish shootings in Kansas, the wounded who just gathered to commemerate last year’s Boston Marathon attack, etc.

It is comforting to know that Jesus shares our lot. But more than that, he breathes his Spirit into us. We pray together as his community today. We will place the gifts on the altar. They represent us, as we are now. We will invoke the Holy Spirit to come upon them, to transform them. But also we ask the Spirit to breathe healing and forgiveness in us and our wounded world. We ask forgiveness for all the wounds we have inflicted and ask for the ability, little by little, to let go and forgive others.

The Easter readings have similar beginnings, "on the first day of the week." For example, next week Luke will tell us about the Emmaus disciples who were traveling on "the first day of the week." The gospels usually aren’t that fussy about days and hours of the day. Stories frequently begin, "After that Jesus went to...." "Early in the morning Jesus entered the Temple." Etc. We moderns want to ask, "What day of the week?" "What year? "At what hour?" If we are looking for that kind of precision in the stories we are almost always frustrated. It’s as if the gospel writer is saying, "That’s not the point."

But these Easter readings, despite the fact that the details get confusing (Were there two angels or one at the tomb? Did Mary Magdalene go alone, or with two other women?) we are told, it was "the first day of the week." Not just the day after the Sabbath, not just Sunday. But, it’s the "first day of the week." The biblical writers haven’t just become less ambiguous about dates and decided to be more precise. They are alluding to the first day of creation when God created light. So, John tells us today that Jesus appeared, "On the evening of that first day of the week." Now God’s light has pierced the darkness of the tomb, we need fear death’s finality no longer.