Chúa Nhật V THƯỜNG NIÊN - A
Isaia 58: 7-10; T.vịnh 112; 1 Côrintô 2: 1-5; Matthêu 5: 13-16

HÃY NÊN MUỐI CHO ĐỜI VÀ ÁNH SÁNG CHO TRẦN GIAN

Trong năm phụng vụ này, Tin Mừng theo thánh Mátthêu là trọng điểm. Chúng ta khởi đi bằng việc nghe các bài đọc vào mùa Vọng: Sự sinh hạ của Đức Kitô, Ba Vua, ông Gioan Tẩy Giả rao giảng, Đức Giêsu chịu phép rửa tại sông Giođan, kêu gọi những môn đệ tiên khởi, khai mạc sứ vụ của Đức Giêsu về việc rao giảng và chữa lành bệnh tật ở Galilê. Nhằm đưa vào những lời lẽ mang tính trần thế, trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta phải “bắt tay vào việc cần làm” – khi chịu phép rửa là chúng ta đã đáp trả lời mời gọi.

Tuần vừa qua là lễ Dâng Con vào đền thờ. Nếu lễ này không thay thế Chúa Nhật IV thường niên, thì chúng ta đã được nghe những bài đọc khai mạc của Bài giảng trên Núi – tức là các mối phúc. Bài đọc tuần này theo ngay sau các mối phúc. Thật là ngại ngùng khi chúng ta đã không được nghe những lời chúc phúc và những lời hứa khởi đầu Bài Giảng, vì những lời này cho đám đông biết rằng họ có thể nếm nghiệm những phần thưởng của cương vị người môn đệ ngay trong đời sống hiện tại. Mỗi mối phúc bắt đầu bằng cách nói: “Phúc thay...”, và bảo đảm cho các môn đệ Đức Giêsu về những phúc lành là thuộc về họ ngay bây giờ, và chờ đợi sự hoàn tất vào thời sau hết. Sứ điệp của Đức Giêsu, mà các môn đệ là người có phúc rồi, tiếp diễn trong bài đọc hôm nay. Một lần nữa, Người nói ở thì hiện tại: “Anh em là muối cho đời... Anh em là ánh sáng thế gian”.

Ngày nay, khi bước vào nhà thờ hay một cơ sở tôn giáo nào, chúng ta thấy khá phổ biến “Bản Báo Cáo Sứ vụ” của cộng đoàn được niêm yết đập vào mắt. Thường bản báo cáo như thế này là kết quả của cuộc đối thoại mang tính cầu nguyện do cộng đoàn mô tả về đặc tính và sứ vụ trong ánh sáng Tin Mừng.

Một trang Web chuyên đề (entrepeneur.com) đưa ra những hướng dẫn về việc soạn thảo bản báo cáo sứ vụ. Trang web cho biết rằng việc nối kết bản báo cáo sứ vụ với nhân viên còn quan trọng hơn là khách hàng. Tôi đoán đó là lý do tại sao tôi đọc quá nhiều bản báo cáo sứ vụ trên các bảng thông tin giáo xứ, và thật có giá trị cho những suy tư qua việc tham dự việc thờ phượng. Theo ngôn ngữ của mô hình kinh doanh, bản báo cáo sứ vụ có ý nghĩa cho “các nhân viên” hơn là “khách hàng”.

Tại một giáo xứ nọ, một số nhân viên văn phòng đã cho tôi biết cha xứ đã soạn thảo và phát hành bản báo cáo mà không cần tham khảo các thành viên, hội đồng giáo xứ hay giáo dân nào. Một phụ nữ nói rằng: “Vì chúng con không có dữ liệu gì cả, thì làm sao chúng con có thể nhận diện bản báo cáo và thực hành theo bản báo cáo sứ vụ đó? Bản báo cáo đó không phải của chúng con, nó là của cha xứ. Ngài không nên làm như thế!”

Bà ta có lý. Nhưng Đức Giêsu thì có quyền hạn đó. Bởi lẽ, bản báo cáo sứ vụ của Người dành cho chúng ta, những môn đệ của Người, hợp với đòi hỏi của bản báo cáo, tập trung và dễ dàng nhớ bản tóm tắt công việc của chúng ta. Ngay cả những người không đọc Kinh Thánh nhiều cũng có thể trích dẫn giáo huấn ngày hôm nay: “Anh em là muốn cho đời... Anh em là ánh sáng cho trần gian”.

Thế nên, hãy bỏ qua yếu tố ngôn ngữ, vì chúng ta, những Kitô hữu nên “bắt tay vào việc cần làm”. Chúng ta phải là chứng nhân cho thế gian. Đức Giêsu bắt đầu mô tả công việc cho các môn đệ bằng việc sử dụng hai hình ảnh. Chúng ta phải tác động thế giới bằng cách đưa muối và ánh sáng tác động vào môi trường. Muối làm gia vị cho thức ăn, và trong thế giới của Đức Giêsu, muối còn được dùng để bảo quản. Nó giữ cho thức ăn khỏi bị hư hoại. Ánh sáng xua tan hoặc đẩy lui bóng đêm. Ngay cả một que diêm cháy sáng cũng có thể được nhìn thấy ở khoảng cách xa trong đêm đen. Chẳng mất công nhiều để có được một sự ảnh hưởng tốt và bất ngờ khi thiếu ánh sáng.

Hình ảnh muối là một cảnh báo. “Nhưng muối mà nhạt đi... nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi”. Người Kitô hữu không đơn thuần có thể cùng tồn tại và sống hài hoà. Chúng ta phải thay đổi những gì cần thiết. Hãy nhớ câu nói rằng: “Nếu người Kitô hữu làm sự ác, thì chẳng phải người ta có bằng chứng để kết án chúng ta sao?” Vì thế, lời cảnh báo của Đức Giêsu rằng muối có thể mất tác dụng làm gia vị cho thức ăn và nó sẽ bị ném ra ngoài. Chúng ta được sai vào thế gian để thay đổi nó – chứ không chỉ để sống.

Đức Giêsu bảo các môn đệ rằng dù họ chỉ có ít người, nhưng họ là muối. Điều nguy hiểm cho Giáo Hội là, ở trong thế gian, những môn đệ như chúng ta có thể theo cách thế gian và đánh mất “vị mặn” cho những người quanh ta. Khi đó, Giáo Hội thành vô dụng.

Các môn đệ phải biết đưa ra sự thiện hảo cho thế gian bằng cách chu cấp những gì biết bảo vệ, dưỡng nuôi và tôn tạo cuộc sống, đồng thời chống lại những hạn chế hoặc những gì phá hủy cuộc sống. Biết bao lần các môn đệ không thể để cho những điều tiếp tục diễn ra như: sao lãng với người nghèo, phá hủy sự sống trong lòng mẹ, ngược đãi với người di dân, bạo hành với phụ nữ, quân đội mất kiểm soát... Đối với những vị thế này hay những vị thế khác của các hiện trạng nêu trên, “các môn đệ ướp mặn” phải là những tác nhân của sự thay đổi. Nếu tất cả chúng ta chẳng đem lại ơn ích nhiều cho thân phận con người, thì lúc đó Đức Giêsu có lý khi Người cho rằng, chúng ta là muối thiếu vị mặn và vô dụng đối với những mục đích của Người.

Khi nghe biết sứ vụ đầy thách đố mà Đức Giêsu trao phó, chúng ta có thể cảm nhận điều mà những môn đệ tiên khởi đã cảm nhận – tức là chúng ta không đủ tầm mức và tầm ảnh hưởng để tác động thế gian và chống lại các quyền lực “vận hành thế gian”. Xét về cá nhân chúng ta, điều đó đúng. Nhưng hãy nhớ rằng chúng ta không dựa trên bản thân mình. Đức Giêsu bắt đầu bài giảng bằng lời nhắc nhớ về những phúc lành của Thiên Chúa ở đây và ngay bây giờ.

Những lời chúc lành đó làm cho chúng ta liên kết với Thiên Chúa, và liên kết với cộng đoàn những người tin. Vì Đức Giêsu, chúng ta được làm cho nên công chính với Thiên Chúa. Bây giờ, chúng ta được mời gọi để phản chiếu sự công chính đó trong các tương quan với tha nhân. Hoặc trong những hình ảnh Đức Giêsu đã sử dụng, chúng ta phải là muối cho đời và ánh sáng cho trần gian.

Trong Thánh Lễ này, qua Lời và Bí tích, chúng ta một lần nữa được Thiên Chúa tạo thành và canh tân. Chúng ta là người có phúc và những môn đệ của Đức Giêsu mà Thiên Chúa chúc phúc và Đức Giêsu sai đi. Cùng với ân sủng Thiên Chúa, chúng ta nỗ lực để sống lệnh truyền Tin Mừng mà Đức Giêsu đã thực hiện bằng sự sống, sự chết và sự phục sinh của Người.

Chuyển ngữ: A.E. Học viện Đaminh Gòvấp



5th SUNDAY IN ORDINARY TIME (A)
Isaiah 58: 7-10; Psalm 112; I Corinthians 2: 1-5; Matthew 5: 13-16


The gospel of Matthew has been our focus during this liturgical year. We began hearing passages from it in Advent: the birth of Christ, the Magi, John the Baptist’s preaching, Jesus’ baptism in the Jordan, the call of the first followers and the beginning of Jesus’ preaching and healing in Galilee. To put it in secular terms, in today’s gospel we are "getting down to business" – our response to the call we baptized have received.

Last week was the feast of the Presentation of the Lord. Had it been not replaced the Fourth Sunday in Ordinary Time, we would have heard the opening lines of the Sermon on the Mount – the Beatitudes. Our text this week follows immediately after the Beatitudes. It’s a shame we didn’t get to hear the blessings and the promises that opened the Sermon, for they tell the listening crowd that they can already experience the rewards of discipleship in this present life. Each beatitude begins, "Blessed are...," and assures Jesus’ followers of the blessings that are theirs now and which await fulfillment at the end time. Jesus’ message, that his disciples are already beatitude people, continues in today’s passage. He speaks again in the present tense, "You are the salt of the earth....You are the light of the world."

It is very common these days, upon entering a church or religious institution, to see the community’s "Mission Statement" prominently posted. Usually, such a statement is the result of a prayerful dialogue by the community to arrive at a description of its identity and mission in the light of the Gospel.

One business webpage (entrepeneur.com) gives guidelines for composing a mission statement. It says that it is more important to communicate the mission statement to employees than to customers. I guess that is why I read so many mission statements on the covers of parish bulletins, available for reflections by those attending worship. In the words of the business model, the mission statement is meant more for "employees" than the "customers."

At one parish some members of the staff told me the pastor composed and published the statement without consulting members of the staff, parish council or parishioners. A woman said, "Since we didn’t have any input, how can we identify with and fulfill that mission statement? It’s not ours, it’s his. He shouldn’t have done that!"

She was right. But Jesus has that authority. Jesus’ mission statement to us, his followers, fits the requirement of a brief, focused and easily remembered summary of our task. Even those who don’t read much scripture can quote today’s teaching, "You are salt of the earth....You are light of the world."

So, excuse the language, but we Christian need to "get down to business." We are to be witnesses to the world. Jesus begins to describe the task for his disciples by using two images. We are to affect the world the way salt and light affect their environments. Salt seasons food, and in Jesus’ world, it was used as a preservative. It kept food from spoiling. Light removes or pushes the darkness back. Even one lighted match can be seen at a distance on a dark night. It doesn’t take much to have a surprising good effect when light is lacking.

With the salt image comes a warning. "But if salt loses its taste...it is no longer good for anything but to be thrown out and trampled underfoot." Christians cannot merely co-exist and comfortably fit in. We must change what needs changing. Remember the saying, "If it were a crime to be a Christian, would they have any evidence to convict you?" Hence, Jesus’ warning that salt can lose its capacity to season the food it is in and should be thrown out. We are sent on mission into the world to change it – not merely to live in it.

Jesus tells his disciples that, though they are only few in number, they are salt. The danger for the church is that, being in the world, we disciples can take on worldly ways and lose our "saltiness" to flavor those around us. Then the church is useless. (Cf. "Quotable" below)

Disciples are to draw out goodness in the world by supporting what protects, nourishes and enhances life, while rejecting what limits or destroys it. There are times when disciples can’t let things continue as they are: neglect of the poor, destruction of life in the womb, mistreatment of immigrants, violence against women, an unbridled military, etc. For these and other positions of the status quo, "salty disciples" are to be agents of change. If we cannot bring about more humane conditions for all, then Jesus is right, we are salt without flavor and useless for his purposes.

As we hear the challenging mission Jesus gives us we can feel what those first disciples must have felt – we are not large or influential enough to affect the world and resist the powers that "run the world’s business." On our own, that’s true. But remember we are not on our own. Jesus began his sermon with a reminder of God’s blessings here and now.

Those blessing keep us united to God and to the community of believers. Because of Jesus we have been set right with God. Now we are called to reflect that righteousness in our relations with others. Or, in the images Jesus used, we are to be salt of the earth and light of the world.

At this Eucharist, through Word and Sacrament, we are again formed and reformed by God. We are the beatitude people and followers of Jesus whom God blesses and Jesus sends on mission. We strive, with God’s grace, to live out the gospel mission statement Jesus has enfleshed by his life, death and resurrection.