Chuyện nhân gian kể rằng: Có ba người bộ hành, bạn chí thân với nhau, trên đường đi tìm hạnh phúc, bất chợt nghe tiếng la thất thanh của vị đạo sĩ từ trong núi chạy ra: Chết! Chết! Chết! Tôi đã gặp thần chết! Ba người bộ hành trên yêu cầu vị đạo sĩ dẫn mình vào hang để xem thần chết. Vào huyệt đá sâu, vị đạo sĩ chỉ cho ba người thấy một kho vàng chôn dấu. Vị đạo sĩ lại kêu to: Thần chết! Thần chết! Thần chết! rồi bỏ chạy.

Ba người quá đỗi bàng hoàng vì kho vàng quá lớn. Họ cùng nhau hối hả đào. Nhưng cần phải có lương thực ăn hầu đủ sức mà tiếp tục đào chứ. Một người tình nguyện đi mua thức ăn. Nhưng bất hạnh thay, khi ông ta đi mua thức ăn thì hai người ỏ lại tìm cách giết ông. Quả nhiên, khi mang thức ăn về, ông đã bị giết như kế hoạch và số vàng ấy được chia đôi và cho vào bao cẩn thận. Bấy giờ hai người cùng nhau ăn trước khi xuống núi. Nhưng không ngờ trong thức ăn ấy đã có thuốc độc của gã đàn ông kia muốn số vàng ấy thuộc trọn về riêng mình.

Vị đạo sĩ trên đã thấy thần chết vì ông có khả năng đề kháng lòng tham của mình. Còn ba người lữ hành trên không có khả năng cảm nghiệm những điều vui khác như tình bạn, lòng trung thành, sự độ lượng mà chỉ thấy có một hạnh phúc duy nhất là tiền.

Vàng bạc hoặc của cải tự nó không phải là xấu, tự nó không phải là con đường buồn rầu. Phải chăng tất cả đều tự lòng mình mà ra cả.

Người thanh niên mà Mác-cô tường thuật trong Phúc âm hôm nay sa sầm nét mặt và bước đi buồn rầu vì anh ta tự chọn cho mình một trái tim không tiếp nhận những vẻ đẹp khác. Anh đã đứng khựng tại chỗ với những thành quả anh đang có, là đã giữ trọn lề luật Môisen và nhiều tài sản. Anh đã từ chối lời mời gọi của Đức Giêsu, tiến thêm lên một bước nữa, là chia sẻ những gì anh có với người nghèo khó. Bước thứ hai nầy mới thực sự quan trọng, nó mới bảo đảm gia nghiệp đời đời của anh, nó mới thoả mãn được câu hỏi mà anh đã đặt ra.

Trong dụ ngôn ông nhà giàu và anh Lazarô (Lc 16: 19-31). Ông nhà giàu mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình.. . Nhưng mà tiền của ông, ông xài chứ ông có lấy của ai đâu. Phúc âm không hề nói ông đã làm điều gì sai trái cả, vậy tại sao ông phải xuống hoả ngục?

Thưa tại vì ông không chia sẻ với anh Lazarô đói rách, bệnh hoạn đang nằm trước cửa nhà ông kia kìa.

Lại thêm một ông nhà giàu nữa, mà Luca, đoạn 12, câu 16-20 đã viết: Ông tự nhủ mình rằng:Hồn tôi ơi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm, thôi cứ nghỉ ngơi ăn uống vui chơi cho thoả thích. Đời như thế nầy quá ư đầy đủ, không còn ước mơ hạnh phúc nào khác nữa. Thiên Chúa bảo: Đồ ngu, nội đêm nay, ta đòi mạng ngươi thì của cải của ngươi sẽ về tay ai?

Hôm nay, tôi cũng xin đặt lại câu hỏi với Đức Giêsu:

-Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?

Đức Giêsu đưa mắt âu yếm nhìn tôi như xưa đã nhìn người thanh niên trong Phúc âm và bảo:

-Con có giữ trọn 10 điều răn ĐCT cùng 6 điều răn Hội thánh không?

-Lạy Chúa, tất cả những điều đó con đã giữ trọn từ khuya

Mộy lần nữa Chúa lại âu yếm nhìn tôi:

-Con đừng quên anh Lazarô, không tên không tuổi, đói rách, bệnh hoạn đang nằm ngay trước cửa nhà con.

Lazarô đây là hình ảnh tất cả những ai nghèo khó về phần hồn cũng như phần xác.

Anh Lazarô hàng xóm của tôi có khi không thiếu tiền bạc hoặc đói thức ăn, nhưng anh thiếu tình bạn, anh đói tình thương, anh cần sự độ lượng và tha thứ, anh cần sự nâng đở tinh thần. . . Và như Phêrô đã nói với người ăn xin tại cửa Đẹp: Vàng bạc thì tôi không có, nhưng cái tôi có tôi xin cho anh đây: Ấy là Đức Giêsu Kitô với quyền năng của Người (Act 3: 4)

Thánh Francis Assisi, Mẹ Chân phước Theresa Calcuta, vị đạo sĩ trong câu chuyện trên là những mẩu gương cho chúng ta soi và bắt chước.

Chúng ta sẽ không sợ cái cảnh ngồi trên lưng con lạc đà chui qua lỗ kim không lọt. Vì Chúa ơ đâu ta sẽ ơ đấy với Người. Vì ta là môn đệ của Người nếu ta biết sống chia sẻ như lời Chúa đã dạy.

Trên bia mộ trong một nghĩa trang kia có khắc mấy giòng chữ sau đây cũng đáng cho chúng ta suy nghỉ:

Những gì tôi có, nay đã thuộc về người khác.

Những gì tôi đã mua sắm, nay người khác hưởng dùng.

Những gì tôi đã cho đi, nay thuộc về tôi.

Lạy Mẹ Maria, trong tháng Mân côi kính Mẹ, xin cho chúng con tâm hồn rộng mở để đón nhận và thực thi sứ điệp tình thương của Con Mẹ.

Amen. /.