LỄ CHÚA HIỄN LINH - A-
Isaia 60: 1-6; T.vịnh 72; Êphêsô 3: 2-3a, 5-6; Mátthêu 2: 1-12

HÃY TRỞ NÊN NGÔI SAO CHỈ ĐƯỜNG

Khi cử hành Thánh Lễ như ngày Lễ Chúa Hiển Linh hôm nay, chúng ta không chỉ đơn thuần nhìn về những sự kiện đức tin trong quá khứ, mà còn định hình hiện tại cho hành trình của mình trên đường đạt đến ơn cứu độ. Trong khi điều ta đang kỷ niệm là những sự kiện thuộc về quá khứ, thì những sự kiện này theo thời gian đã trở nên siêu việt. Hôm nay, nhờ trải nghiệm những sự kiện này, chúng ta có được cơ hội để chia sẻ thực tế về ngày lễ.

Thời gian lịch sử được mô tả qua việc lật lại các trang niên lịch (hoặc một ngày mới xuất hiện trên màn hình khi bạn mở máy vi tính lên). Thời gian lịch sử có những kiểu cách và quy luật của nó. Đối với lịch sử của người tín hữu là linh thiêng, vì trong diễn tiến của nó, chúng ta khám phá ra kế hoạch Thiên Chúa được thực hiện qua những sự kiện mang tính con người. Lịch sử trở nên linh thánh đối với ta khi Thiên Chúa can thiệp vì lợi ích của ta. Chúng ta đã được nghe trong suốt mùa Giáng Sinh này, ví dụ như, Đức Giêsu đã sinh ra vào “thời vua Hêrôđê trị vì” (Mt 2,1). Thiên Chúa đã đi vào lịch sử của chúng ta trong một thời gian rất cụ thể.

Giờ đây, chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên mới, “những ngày cuối cùng”, kỷ nguyên này sẽ đi đến tận cùng của lịch sử. Đây không chỉ là một giai đoạn theo thứ tự thời gian mà ta đánh dấu trên niên lịch của mình: Kinh Thánh gọi đây là “lúc thuận tiện”, “hôm nay” là ngày của Thiên Chúa. Giờ đây, dưới sự hướng dẫn của Thần Khí, nếu để mắt trông coi, ta sẽ thấy kế hoạch Thiên Chúa cứu độ đang được thực hiện. Chúng ta có thể hỏi: “Ngày gì vậy?” Người có lòng tin sẽ trả lời: “Hôm nay là ngày Lễ Hiển Linh, “ngày của Thiên Chúa”. “Hôm nay” là ngày của Thiên Chúa, đây là ngày Người biểu lộ cho ta thêm một lần nữa. Ngày lễ hôm nay không giống như năm trước, nó đã đổi mới rồi, vì chúng ta đã thay đổi và còn thay đổi nhiều hơn nữa. Thiên Chúa đang thực hiện những điều mới mẻ trong chúng ta. Đây là một “thời gian thuận tiện” (“kairos”) cho mỗi người. Hôm nay, nhân ngày Lễ Hiển Linh, chúng ta được mời gọi tỉnh thức về việc Thiên Chúa tỏ mình. Thiên Chúa đã hoạt động trong quá khứ, nhưng Người vẫn tỉnh thức và sống động trong hiện tại của chúng ta.

Hiển Linh có nghĩa là “sự hiện ra”, “sự biểu lộ”. Chúng ta quan sát các nhà đạo sĩ từ phương đông dõi theo vì sao để đến nhà của Đức Kitô. Các nhà đạo sĩ đại diện cho tất cả các dân tộc, những người nhờ việc rao giảng Tin Mừng mà tới gặp được nhà của Đức Kitô, bao gồm cả chính chúng ta nữa. Chúng ta không chỉ nhìn về một thời gian đã qua, mà còn công bố “ngày của Thiên Chúa”. Hôm nay, ngày lễ này bày tỏ điều gì cho ta? Để hiểu được điều đó, như thường lệ, chúng ta hãy trở lại với Kinh Thánh đã được nghe hôm nay.

Lời tiên tri của ngôn sứ Isaia là một viên ngọc thơ mộng. Ngoài những gì được hứa hẹn, còn cách nào khác nữa để truyền đạt điều gì chưa xảy ra? Những người đã phải chịu đựng sống một thời gian dài trong bóng tối. Họ và chúng ta không thể phát sinh ánh sáng cần thiết để trông thấy và nhận ra con đường của mình. Thiên Chúa mới là nguồn ánh sáng đó. Vì thế, khi Thiên Chúa đến cứu độ chúng ta, tựa như nguồn ánh sáng đến thế gian vậy. “Trước cảnh đó, mặt mày ngươi rạng rỡ...” Một dân tộc đã từng sống trong bóng tối của thất bại sẽ trông thấy ánh sáng, và vinh quang Thiên Chúa sẽ chiếu tỏa trên họ. Cảnh lưu đày sẽ chuyển từ nô lệ sang Giêrusalem. Khi họ đến đó và kiến thiết lại thành phố đã bị phá hủy, họ sẽ hỏi: “Điều này có thể xảy ra thế nào?” Ngôn sứ Isaia liền trả lời cho họ rằng: “Vinh quang Thiên Chúa chiếu tỏa trên ngươi…” Làm thế nào khác để có thể xảy ra một sự chuyển hướng như thế?

Đây là những lời người ta nói sau một thời gian bệnh tật kéo dài và suy nhược: “Nếu không có sự trợ giúp của Thiên Chúa, tôi không bao giờ có được như ngày hôm nay.” Hoặc là, sau khi được phục hồi, một người nghiện ngập có thể nói như thế này: “Thiên Chúa đã giúp tôi bỏ đi thói quen ấy vì Người đã gởi đến cho tôi những người yêu thương tôi bằng một ‘tình yêu bất khuất. ” Những người biết quan sát sẽ dõi theo những thay đổi, và lắng nghe các lời chứng của các chứng nhân như thế có thể kết luận rằng: Thiên Chúa đã thực hiện lời ngôn sứ Isaia đã hứa. “Kìa bóng tối bao trùm mặt đất… còn trên ngươi, Đức Chúa như bình minh chiếu tỏa, vinh quang Người xuất hiện trên ngươi.”

Trong Đức Kitô, ánh sáng được hứa ban đã chiếu tỏa nơi bóng tối. Hành trình của các nhà đạo sĩ tượng trưng cho các dân ngoại được lôi cuốn đến với ánh sáng, đến với sự hiển linh của Thiên Chúa chúng ta. “… Tất cả những người từ Sơva kéo đến, đều mang theo vàng với trầm hương, và loan truyền lời ca tụng Đức Chúa.”

Có những lời ngôn sứ nói về Đấng Mêsia và các câu chuyện kể thời thơ ấu hướng chúng ta đến với Đức Giêsu. Chỉ có tác giả Mátthêu mới thuật lại cho chúng ta về các nhà đạo sĩ. Ta có thể dựng lên những câu chuyện ly kỳ, các tấm thiệp thánh thiêng và những vở kịch lãng mạn ở trường học, và kể những câu chuyện tỉ mỉ về sự kiện này. Nhưng sau đó là tin vui cho chúng ta, và đó chính là những gì thánh Mátthêu muốn nói với chúng ta.

Ngôi sao mà các nhà đạo sĩ dõi theo không phải là do chính họ làm ra. Điều này là một lời nhắc nhở rằng chúng ta cần được hướng dẫn thiêng liêng để tìm thấy nơi Đức Kitô cư ngụ trong cuộc sống của mình. Những ánh sáng rực rỡ trong mùa Giáng Sinh thương mại vừa qua có thể làm cho chúng ta bị mờ quáng và sao lãng khi kiếm tìm Đấng Mêsia. Cũng như các nhà đạo sĩ, chúng ta cần có một vì sao để dẫn lối đến với nơi Đức Kitô hiển linh. Thánh Mátthêu không cho ta hay là khi các nhà đạo sĩ vào trong nhà thì ngôi sao vẫn tiếp tục hướng dẫn họ. Thánh sử cũng không cho ta biết rằng ánh sáng bên ngoài mà họ có trước đây đã được thay bằng ánh sáng bên trong để có thể hướng dẫn cuộc đời còn lại của họ hay không. Sự lựa chọn ấy là do họ và cũng là của mỗi chúng ta.

Lấy lại lời của ngôn sứ Mikha, thánh Mátthêu nhấn mạnh sự nhỏ bé của Belem. Nhỏ bé thôi, nhưng nơi đây lại có một sứ vụ trọng đại. “Vì ngươi là nơi vị lãnh tụ chăn dắt Israel dân ta sẽ ra đời.” Nào có ai sẽ hay biết về Belem nếu Đức Kitô không sinh ra ở nơi đó? Dân sẽ tìm thấy sự giải thoát ở nơi đâu? Vua Hêrôđê chỉ quan tâm đến việc siết chặt kiểm soát quyền lực. Các tư tế và kinh sư, những người đã trả lời cho câu hỏi của vua Hêrôđê, lại không làm theo điều họ biết. Họ chỉ ở yên một chỗ. Chúng ta có thể trích dẫn Kinh Thánh và trả lời cho những câu hỏi về Thiên Chúa mà các trẻ em đặt ra, nhưng cuộc đời của ta cần phải phản ánh những sự thật mà ta nói ra nữa. Chúng ta cần sẵn sàng rời bỏ nơi ở hiện nay và dõi bước theo ánh sáng mà Thiên Chúa vẫn tiếp tục ban cho chúng ta.

Chúng ta không biết nhiều điều về các nhà đạo sĩ như: chủng tộc, nguyên quán, tôn giáo v.v… Họ có phải là những vị vua hay không? Hay là những nhà thông thái tôn giáo? Có bao nhiêu vị? Tên của họ là: Melchior, Caspar và Balthasar đã không hề thay đổi trải qua nhiều thế kỷ. Điều chúng ta biết là Thiên Chúa không chỉ dành riêng cho một số người mà thôi. Dân chúng từ tận cùng trái đất sẽ tập hợp lại theo danh xưng của mình; Và đó là điều mà ngôn sứ Isaia đã hứa: “Chư dân sẽ đi về phía ánh sáng của ngươi, vua chúa hướng về ánh bình minh của ngươi mà tiến bước”, và đó cũng là điều Đức Giêsu đã hoàn trọn.

Điều này có phải là sứ vụ của chúng ta hay không? Để làm cho danh của Đức Giêsu được biết đến trên toàn thế giới, cụ thể là trong gia đình, ở trường học, nơi làm việc, hay những khu vui chơi…, ngôn sứ Isaia, Mikha và tất cả Kinh Thánh chúng ta nghe đều công bố trong sự tôn kính, hướng đến việc làm cách nào và nơi đâu có thể tìm thấy Thiên Chúa. Cuộc sống của chúng ta phải trở thành một ngôi sao sáng hầu giúp mọi người tìm thấy con đường của họ để băng qua bóng tối và đến được với ánh sáng của Đức Kitô.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã là một ngôi sao chỉ đường cho Giáo Hội và thế giới trong mùa Giáng Sinh này. Ngài dẫn đường cho chúng ta, đòi hỏi chúng ta là một Giáo Hội quan tâm đến chư dân trong bóng tối của nghèo đói, áp bức, chiến tranh và bệnh tật. Ngài yêu cầu chúng ta dõi bước theo vì sao dẫn đưa ta đến nơi Đức Kitô sống, giữa những người ở ngoài, những người sinh ra nơi chuồng bò, sống trên đường phố, người đang chạy trốn những cuộc nội chiến và chịu đàn áp bởi những chính quyền tàn bạo.

Thánh Mátthêu không hề quan tâm đến việc cung cấp cho chúng ta một bản lộ trình về những chuyến đi của các nhà đạo sĩ. Vì thế, chúng ta tìm kiếm ý nghĩa cho bản thân mình khi ngài nói với ta rằng các nhà đạo sĩ “đã đi lối khác mà về xứ mình”. Dường như ngài cho thấy rằng, giống như các nhà đạo sĩ, một khi đã được diện kiến Đấng Cứu Thế thì chúng ta cũng cần dâng lên Người sự tôn kính, như chúng ta đang cử hành trong phụng vụ đây. Nhưng khi ta trở về với cuộc sống của mình thì cũng cần phản ánh sự thay đổi phát sinh do kết quả từ cuộc gặp gỡ ấy. Chúng ta cần phải “ra đi… theo một lối khác”. Cuộc hành trình của chúng ta được tái lập bởi Đấng ta đã được trông thấy.

Chúng ta đã có kinh nghiệm về Tin Mừng của Đức Kitô trực tiếp vào ngày lễ kỷ niệm Chúa Hiển Linh hôm nay. Đây không phải là “trở lại sau đó”; nhưng là “ở đây và ngay lúc này”, chúng ta sẽ làm cách nào đây để phản ánh ánh sáng đã chiếu tỏa trên ta trong cuộc sống hằng ngày? Sáng nay, khi cộng đoàn anh em Đa Minh nguyện Kinh Phụng Vụ, chúng tôi dâng lên lời cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa, Chúa là cội nguồn ánh sáng vĩnh cửu, xin cho cuộc sống của chúng con làm chứng cho ánh sáng ấy”. Thế quý vị có nghĩ rằng điều đó giống như một bản tóm tắt hay đối với ngày lễ hôm nay không?

Chuyển ngữ: Anh em HV Đaminh Vò Vấp


EPIPHANY OF THE LORD -
Isaiah 60: 1-6; Psalm 72; Ephesians 3: 2-3a, 5-6; Matthew 2: 1-12

When we celebrate feasts, like today’s Epiphany, we are not merely looking back to some faith event in the past. Rather, these feasts give present shape to our journey on our way to salvation. While what we celebrate are past events, they transcend time. We experience them today and so have an opportunity to share in the reality of the feast.

Historical time is characterized by the turning of calendar pages (or a new date appearing on our screens when we turn on the computer). Historical time has its patterns, it’s laws. For the believer history is sacred because in its unfolding, we discover the plan of God working through human events. History becomes sacred for us when God intervenes on our behalf. We heard during the Christmas season, for example, that Jesus was born "during the reign of King Herod" (Mt 2:1). God entered our history at a very specific time.

Now we are living in a new time, "the last days," that will go to the end of history. This isn’t merely a chronological period we mark off on our calendars: the scriptures name it as a "favorable time" – the "today" of our God. Now, guided by the Spirit, God’s plan for our salvation is unfolding, if we have eyes to see it. We can ask, "What day is it?" The person of faith answers, "Today is the feast of the Epiphany, "the day of the Lord." This is the "today" of our God when God is again made manifest to us. Today’s feast is not the same as last year’s, it is new because we have changed – and more. God is doing something new in us. This is a "favorable time" ("kairos") for each of us. On this Epiphany we are called to be watchful today for the Lord’s unfolding. God was at work in the past, but God is also awake and active in our present.

Epiphany means "showing forth," "manifestation." We observe the Magi from the east following the star to the home of Christ. The Magi represent all peoples, who through the preaching of the gospel, have found a home in Christ – including ourselves. We don’t merely look back to a past time, but proclaim this "day of the Lord." And what does this feast present to us today? For that, as usual, we turn to the scriptures given us this day.

Isaiah’s prophecy is a poetic gem. How else to convey what is not yet, but what is promised? The people have suffered a long time in darkness. They, and we, cannot produce the light we need to see and find our way. God is that light. So, when God comes to save us, it will be as light. "Then you shall be radiant at what you see...." A people who once lived in the darkness of the defeat will see the light, the glory of the Lord, shining upon them. The exiles will return from slavery to Jerusalem. When they arrive there and rebuild the destroyed city they will ask, "How was this possible?" Isaiah provides a response for them, "the glory of the Lord shines upon you...." How else could such a turnabout have happened?

Which is what people say after a long, debilitating illness: "I never could have gotten through it without God’s help." Or, what a recovering addict might say, "God helped me kick the habit because God sent me people who loved me with ‘tough love.’" Onlookers, who observe the changes and hear the testimonies of such witnesses, might conclude that God has done what Isaiah promised. "See darkness covers the earth... but upon you the Lord shines and over you appears God’s glory."

In Christ the promised light has shown in the darkness. The journey of the Magi symbolizes the Gentiles being drawn to the light – the epiphany of our God. "... all from Sheba shall come bearing gold and frankincense and proclaiming the praises of the Lord."

There were prophecies about the Messiah and these infancy narratives focus them on Jesus. Only Matthew tells us about the Magi. We can make up quaint stories, holy cards and school plays which romanticize and tell elaborate tales about them. But it’s the good news we are after and that’s what Matthew wants to tell us.

That star the Magi followed wasn’t of their own doing. It’s a reminder that we need divine guidance to find where Christ is in our lives. The bright lights of the commercial Christmas we just passed through can blind and distract us from seeing the Messiah. Like the Magi we need a star to take us to where Christ is revealed. Matthew doesn’t tell us that when the Magi set off for home the star continued to guide them. The outside light they previously had, was replaced by the interior light that would guide the rest of their lives – or not. The choice was theirs and the choice is ours as well.

Drawing from the prophet Micah, Matthew emphasizes the smallness of Bethlehem. Small it was, but it had an important mission. "From you shall come a ruler, who is to shepherd my people Israel." Who would have ever heard of Bethlehem if Christ were not born there? Where shall the people look to find deliverance? Herod is only interested in holding tightly to the reins of power. Those priests and scribes, who gave Herod the answer to his question, didn’t follow through on what they knew. They stayed in place. We can quote scripture and answer the questions about God our children put to us, but our lives need to reflect the truths we speak. We need to be willing to get up from the place we are presently and follow the light God continues to offer us.

We don’t know much about the Magi: their race, nation of origin, religion etc. Were they kings? Religious sages? How many were there? Their names – Melchior, Caspar and Balthasar didn’t evolve till many centuries later. What we do know is that the Lord is not restricted to just some people. People from the ends of the earth would gather together in his name; that’s what Isaiah promised, "Nation shall walk by your light and kings by your shining radiance" – and that’s what Jesus fulfilled.

Isn’t that our mission as well? To make the name of Jesus known throughout the world, our world of home, school, work, play etc. Isaiah and Micah, and all the scriptures we hear proclaimed in worship, point to how and where our God is to be found. Our lives are to be a shining star that will help people find their way through the darkness to the light of Christ.

Pope Francis has been a guiding star for the church and the world this Christmas time. He guides our way, challenging us to be a church who sees people in the darkness of poverty, oppression, war and sickness. He challenges us to follow the star that leads us where Christ lives – among outsiders, those born in stables, living on the streets, fleeing civil strive and pushed around by harsh governments.

Matthew isn’t interested in giving us a road map of the Magi’s travels. So we look for meaning for ourselves when he tells us that the Magi "departed for their country by another way." He seems to suggest that, like the Magi, once we have seen the Savior we too need to give him homage, as we are doing at this liturgy. But when we depart our lives should reflect the change that results from that encounter. We need to, "depart… by another way." Our journey re-routed by the One we have seen.

We have experienced the good news of Christ firsthand at our Epiphany celebration today. It isn’t about " back then;" it’s about "right here and now" – how will we reflect in our daily lives the light that has shone upon us. This morning, as our Dominican community chanted the Divine Office, we offered this petition, "You are the source of everlasting light, may our lives give witness to that light." That seems like a good summary of this feast, don’t you think?