Đặng Ngải có tật nói lắp (nói cà lăm), lúc nói tên của mình, thì thường hay nói "ngải ngải" không ngừng, có một lần Tấn Văn công chế nhạo ông ta :
- "Ngải ngải là mấy ngải ?"
Đặng Ngải trả lời rất khéo léo :
- "Phượng a, phượng a vốn dĩ là một chim phượng hoàng !"
(Hài Cự lục)
Suy tư :
Nói "cà lăm" không phải là một tội, nó chỉ là một khuyết tật mà thôi, nó sẽ là một tội lớn khi chúng ta đem cái "cà lăm" của người anh em, chị em ra nhạo cười.
Có người mang tật nói lắp nhưng đầu óc rất minh mẫn, sáng suốt, đời sống đạo đức thánh thiện ; trái lại có người ăn nói rất trôi chảy, khi nói thì có văn có hoa, nhưng tâm hồn thì bị bệnh "cà lăm" : họ nói năng không ngay thật, ưa nói dối, thích ba hoa nói xấu người khác, thích tranh biện với mọi người để ra vẻ ta đây là người có khoa ăn nói...
Tật nói lắp nơi thân xác và bệnh nói "cà lăm" trong tâm hồn, nếu đem lên bàn cân "của lòng thương xót" mà cân, thì bệnh "cà lăm" trong tâm hồn đúng là nặng hơn, cần phải chữa trị ngay không chậm trể.
- "Ngải ngải là mấy ngải ?"
Đặng Ngải trả lời rất khéo léo :
- "Phượng a, phượng a vốn dĩ là một chim phượng hoàng !"
(Hài Cự lục)
Suy tư :
Nói "cà lăm" không phải là một tội, nó chỉ là một khuyết tật mà thôi, nó sẽ là một tội lớn khi chúng ta đem cái "cà lăm" của người anh em, chị em ra nhạo cười.
Có người mang tật nói lắp nhưng đầu óc rất minh mẫn, sáng suốt, đời sống đạo đức thánh thiện ; trái lại có người ăn nói rất trôi chảy, khi nói thì có văn có hoa, nhưng tâm hồn thì bị bệnh "cà lăm" : họ nói năng không ngay thật, ưa nói dối, thích ba hoa nói xấu người khác, thích tranh biện với mọi người để ra vẻ ta đây là người có khoa ăn nói...
Tật nói lắp nơi thân xác và bệnh nói "cà lăm" trong tâm hồn, nếu đem lên bàn cân "của lòng thương xót" mà cân, thì bệnh "cà lăm" trong tâm hồn đúng là nặng hơn, cần phải chữa trị ngay không chậm trể.