CN I Mùa Vọng : Vọng là chờ. Vọng là mong

Nếu dịch từ tiếng latinh chính hiệu, Mùa mà chúng ta đang đặt chân vào là Mùa Đến, mùa Chúa đến (Adventus). Thế nhưng không hiểu sao mà cha ông ta đã dịch Mùa Đến bằng một chữ thi vị hơn: Mùa Vọng. Vọng là chờ. Vọng là mong.

Vọng là chờ

Có lẽ chịu ảnh hưởng Văn chương bình dân Việt Nam thường ghi lại những câu chuyện đợi chờ, như mẹ chờ con đứng ngoài đầu ngõ, người yêu chờ người yêu đến, vợ bồng con chờ chồng đi chinh chiến về, chờ mãi đã biến thành tượng đá mang tên hòn vọng phu…, mà danh từ nhà Đạo ta có tên mùa Vọng. Vọng là chờ là đợi.

Kiên nhẫn chờ đợi vốn là cái đặc tính của người Việt Nam. Có người còn chơi chữ (Việt), đời là đợi. Sống là chờ. Đêm đợi sáng để có ngày mới, sáng chờ chiều để có giờ nghỉ. Ngày đợi tháng để được lãnh lương, tháng đợi năm để có áo mới.

Nếu dân Việt ta xem đời là đợi, sống là vọng, là chờ, thì lịch sử Dân thánh được ghi trong sách Cựu ước là một câu chuyện đợi chờ. Mùa Vọng là mùa chờ đợi, 4 tuần Mùa Vọng nhắc lại cho loài người 4 ngàn năm dân Chúa trong Cựu ước mong đợi Đấng Cứu thế. Dân chúng trong Cựu Ước mong đợi Đấng Cứu thế đến lần thứ nhất trong lịch sử loài người. Còn người Kitô hữu chúng ta mong đợi Chúa đến lần thứ 2.

Cả hai ý nghĩa của Mùa Vọng: 3 tuần đầu chờ Chúa đến nói chung, và 1 tuần cuối từ 17-24.12 chờ kỷ niệm ngày Chúa đến rõ ràng trong lịch sử, lẽ ra đều phải mang màu hồng, màu xanh lá, bởi vì là chờ Chúa chứ không phải đợi quỉ; chờ kỷ niệm sự kiện vui (Noel), chứ không phải đợi tưởng nhớ biến cố buồn, như 11-9-2001, sập Trung Tâm Thương Mại Thế giới ở New York hoặc 29-10-2002 cháy Trung Tâm Thương Mại Quốc tế tại Saigon, thì chờ còn mang ý nghĩa mong.

Vọng là mong.

Vọng là ước mong. Như đại hỉ quá vọng 大喜過望 mừng quá ước mong, thất vọng 失望 mất sự mong ước, tuyệt vọng 絕望 hết đường ước mong, v.v. Cho nên ta có thể gọi thẳng tên : Vọng là hy vọng. Mùa Vọng là mùa hy vọng.

Người ta nói rằng bao lâu còn sống thì còn hy vọng.

Tuy nhiên, đúng hơn phải nói : bao lâu còn hy vọng thì còn sống.

- Hy vọng là sức mạnh

- Nó chiếu sáng những trái tim chán chường

- Nó kích thích ý muốn sinh tồn

- Nó là trợ tá đắc lực cho các bác sĩ. Quả vậy bệnh nhân nào tràn trề hy vọng, bệnh nhân đó sống dễ hơn người chỉ bệnh một chút mà đã thất vọng.

Bao lâu còn hy vọng thì bấy lâu không tình huống nào là bất khả.

Nếu về đời sống thể lý mà hy vọng đã là nguồn nuôi sống (bao lâu còn hy vọng là còn sống) thì đời sống tâm linh lại càng cần hy vọng đến mức nào. Mùa Vọng là thời gian cho chúng ta hy vọng. Và Đức Kitô chính là hy vọng của chúng ta. (x Flor McCarthy)

Cha Charles de Foucauld có để lại mấy giòng sau đây. Đọc kỹ, ta sẽ thấy phấn khởi tâm hồn và lấy lại được niềm tin, nhất là những lúc hầu như thất vọng:

“Dù con xấu xa, dù con tội lỗi, con cũng trông cậy vững chắc rằng con sẽ được lên trời. Chúa cấm con thất vọng về điều đó”.

“Dù con bội bạc cách mấy, khô khan cách mấy, hèn nhát cách mấy, lợi dụng ơn Chúa cách mấy. Chúa cũng vẫn bắt con phải hy vọng được sống đời đời dưới chân Chúa trong tình thương và sự thánh thiện”.

“Chúa cấm con ngã lòng trước sự khốn nạn của con. Chúa không cho con nói: “Tôi không thể đi tới được, đường lên trời khó khăn quá, tôi phải thụt lùi và trở xuống chỗ thấp”.

“Trước những sa ngã trở đi trở lại của con, Chúa lại cấm không cho con nói: “Tôi không hề sửa mình được, tôi không có sức để nên thánh, tôi không xứng đáng để vào thiên đàng...”

“Vậy Chúa muốn con phải trông cậy Chúa luôn, hy vọng vào Ngài.”

Bộ phim “con người không phải là thiên thần” thuật chuyện hai tù nhân đã từng giết người cướp của. Họ bị kết án tử hình.

Thế rồi ngày kia, một người tử tội khác đang được chuẩn bị mang lên ghế điện, bỗng cướp súng hạ sát một số viên canh ngục rồi cưỡng bức hai tù nhân kia cùng chạy trốn.

Sau một đêm đào tẩu giữa núi rừng phủ đầy tuyết, hai tù nhân kia tìm đến một ngôi làng. Một lão bà đã lầm tưởng họ là hai linh mục nổi tiếng trong vùng. Bất đắc dĩ họ đành giả dạng đội lốt linh mục và được một tu viện gần đó đón tiếp.

Trong khi ấy tử tội đã cướp súng giết các viên cai ngục để trốn thoát nay đã bị bắt lại.

Hôm ấy là một ngày rước kiệu trọng thể do tu viện nói trên tổ chức. Nhờ lớp áo nhà tu, một trong hai tên tù đã lẻn vào nhà giam giải thoát cho kẻ vừa bị bắt lại. Thế rồi hắn ta cùng được mặc áo dòng và nép mình trong chiếc kiệu lớn mang tượng Ðức Mẹ.

Bỗng giữa những tiếng cầu kinh sốt sắng của mọi người, hắn xuất hiện và giơ súng uy hiếp đám đông. Một em bé gái trong đám rước bị hắn bắt làm con tin. Ðang khi mọi người ngồi xụp xuống ẩn núp vì sợ hãi, thì một trong hai linh mục giả nhào tới giải thoát em bé gái. Cuộc xô xát làm cho tên tù hung hãn kia thiệt mạng. Còn em bé và tượng Ðức Mẹ thì văng xuống giòng sông giá buốt.

Không chút do dự, linh mục giả thứ hai nhào ngay xuống giòng sông và cứu sống em bé. Mở mắt nhìn vị ân nhân, em bỗng nhận ra ông ta chính là người tù vượt ngục mà hình ảnh được dán đầy trong phố.

Sau đó, một trong hai tù nhân ấy tiếp tục sống đời tu trì trong tu viện, còn người đã cứu sống em bé, thì làm lại cuộc đời, tái hôn với người mẹ góa của em.

Câu chuyện phim mang tựa đề "Chúng ta không phải là thiên thần" trên đây muốn nói rằng: Thiên thần một lần vấp ngã là vĩnh viễn trầm luân. Con người không phải là thiên thần, nên dầu vấp ngã có chồng chất vẫn còn cơ may trỗi dậy và làm lại cuộc đời.

Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về con người. Sau mỗi lần ta vấp ngã, Thiên Chúa vẫn ban cho ta một tia sáng hy vọng, mời gọi ta đứng lên và tiếp tục tiến bước.

Ngài mời gọi ta nhìn lên cái chết của Con Ngài trên thập giá. Loài người xem đó là tận cùng của số kiếp, nhưng Thiên Chúa lại coi đó như khởi đầu của nguồn ơn cứu độ. Mùa nào cũng là mùa vọng, mùa hy vọng.

Mùa Vọng là mùa của đợi chờ:

Không phải đợi chờ trong mỏi mòn, day dứt khôn nguôi nhưng là đợi chờ trong niềm hy vọng.

Không phải đợi chờ mà không làm gì cả, nhưng là làm việc trong đợi chờ.

Không phải đợi chờ một ai đó, nhưng là đợi chờ chính Con Thiên Chúa.

Chờ đợi như thế chính là tỉnh thức, là sẵn sàng, là mở đường về tới Nước Trời.

Chờ đợi như thế chính là chung tay xây dựng một thế giới công bằng và yêu thương, an vui và hạnh phúc, nhưng trước hết hãy xây dựng gia đình mình hạnh phúc, như thế là ta thực thi lời kêu gọi của các giám mục Việt Nam, lấy năm 2014 làm năm “tân Phúc-Âm-Hoá gia đình”.

Sông chờ đợi như thế thì ngày Chúa đến không còn là bất ngờ đáng sợ, nhưng lại là bất ngờ niềm vui, vui vì Chúa chúng ta đã toàn thắng vinh quang.

Lm. Anphong Nguyễn Công Minh, ofm