Chúa Nhật I VỌNG - A-
Isaia 2: 1-5; T,vịnh 122; Rôma 13: 11-14; Mátthêu 24: 37-44

ĐỨC GIÊSU KHÔNG PHẢI KẺ TRỘM ĐẾN ĐỂ LẤY CẮP

Mùa Vọng đã đến. Hai tuần đầu của mùa Vọng không hướng đến lễ Giáng Sinh – chưa phải lúc này. Vì hai tuần đầu mùa Vọng, chúng ta suy nghĩ về những hoàn cảnh cá nhân, đất nước và thế giới. Quá nhiều người đang bị tổn thương và chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau của họ, nhưng chúng ta hãy cùng nhau ngồi quây quần trên vạt áo của ông già Noel để đưa ra những ước muốn của mình. Tất nhiên, đây chưa phải là lúc những thành viên trong gia đình và nhóm bạn bè chúng ta gặp cảnh khốn cùng. Thời gian này lại không phải các gia đình trong giáo xứ, nơi tôi đang rao giảng hiện nay, nằm trong giai đoạn chưa khôi phục sau cơn bão cát cách đây hơn một năm. Đây cũng không phải là lúc tôi cầm tờ báo lên đọc từng mục ở trang bìa, để rồi nhìn vào bức tranh những người Syria đang đói, hay những người Philippines bị bão lớn tàn phá.

Vào thứ Sáu, ngày 25 tháng 10, nhật báo New York Times đã đăng lên trang nhất một bản tin khiến tôi ớn lạnh và đau buồn. Ở đầu bài báo là một bức hình được chụp từ bên trong một lò bánh mì Damascus. Bức hình cho thấy một vài ổ bánh mì mỏng dính, vài công nhân đang chăm chú nhìn qua những cửa sổ nhỏ hẹp, và dân chúng đang nhìn vào kho dự trữ bánh mì ít ỏi. Trẻ em và các bậc cha mẹ thì nơm nớp lo âu không biết liệu mình có lấy được chút bánh mì nào từ những kho dự trữ đang cạn kiệt đó không.

Bài báo còn giải thích rõ ràng những chi tiết ác nghiệt hơn nữa: “Có đến năm triệu người Syria là những người tị nạn trong chính đất nước của họ, đang sống cảnh “làm ngày nào xào ngày ấy” trong những toà nhà bỏ không, trường học, nhà thờ Hồi giáo, công viên và những ngôi nhà chật hẹp của những người bà con thân thuộc”. Những người khác bị mắc kẹt trong khu xóm của họ do sự xung đột, họ sợ phải lìa bỏ gia đình. Các nguồn cung cấp y tế thì thiếu thốn. Thêm vào đó, cuộc nội chiến dai dẳng đã khiến cho hai triệu người Syria phải rời bỏ đất nước của họ. Khi mùa đông đến, những khó khăn đó càng trở nên tồi tệ hơn.

Chúng ta cần có mùa Vọng trước khi chúng ta lồng vào những bài hát mừng Giáng Sinh. Chúng ta cần sự thực tế mùa Vọng kiểm thảo lại; thế gian đang đau đớn, và quá nhiều người có tương lai trông mờ mịt. Sẽ đến lúc mọi người đứng chung quanh hang đá Giáng Sinh và chiêm ngắm Ngôi lời nhập thể, niềm hy vọng của chúng ta, nhưng chưa phải lúc này.

Ngôn sứ Isaia là sứ giả khai mở mùa Vọng cho chúng ta. Cho dù cảnh tượng tối tăm và tinh thần chúng ta mệt mỏi, vị ngôn sứ vẫn đi cùng chúng ta lên ngọn núi cao để chúng ta có thể nhìn thấy rõ về hiện tại và tương lai của mình.

Ngôn sứ Isaia sống trong thời buổi hỗn loạn, rất giống với mỗi người chúng ta. Đất nước Israel (vương quốc phía Bắc) đã rơi vào tay những người Syria, và chẳng bao lâu nữa, miền Giuđa cũng chung số phận. Dân chúng đã đánh mất lòng tin vào Thiên Chúa và quay trở lại khối liên minh cùng với các dân tộc khác. Lúc này, ngôn sứ Isaia ra sức thuyết phục họ rằng, Thiên Chúa chính là sự an toàn đích thực của họ. Hôm nay, chúng ta lắng nghe về niềm hy vọng và sự an toàn mà ngôn sứ Isaia muốn diễn tả cho dân được biết. Giêrusalem sẽ là trung tâm về sự chỉ dẫn của Thiên Chúa, và là nơi quy tụ tất cả các dân tộc. Sẽ không còn chiến tranh nữa, “họ cũng sẽ thôi học nghề chinh chiến”.

Có ai lại không muốn hoà bình? Hoà bình là điều chúng ta cầu nguyện cho chính mình, cho gia đình và thế giới. Chúng ta mong muốn hoà bình, nhưng chúng ta có tạo cho những lời nói và hành động của mình mang lại hoà bình hay không? Chúng ta có thể đọc sách ngôn sứ Isaia hôm nay như một lời cầu nguyện: Cầu xin Thiên Chúa tạo cho tâm hồn chúng ta thành những lời của vị ngôn sứ, ngõ hầu chúng ta có thể vứt bỏ mọi gươm đao và giáo mác đang mang vác trên người. Ngôn sứ Isaia kêu gọi chúng ta chú ý thay đổi tâm hồn và hiến thân cho một lối sống mới.

Chúng ta mong muốn mọi chiến tranh ngừng lại. Liệu chúng ta có nhận ra mùa Vọng này rằng, mình có thể góp phần trong việc xây dựng vương quốc thái bình mà ngôn sứ Isaia đã được thấy hay không? Cùng với thị kiến của mình, ngôn sứ Isaia còn thêm vào một lời hứa rằng, Thiên Chúa sẽ đồng hành và ở cùng chúng ta cho tới khi thị kiến ấy được hoàn trọn. “Nhà Giacóp hỡi, ta cùng đi, nhờ ánh sáng Đức Chúa soi đường”.

Trong mùa Vọng, nhiều giáo xứ sẽ tháo dỡ tấm thảm xanh nơi cung thánh và những bức màn trang trí. Thay cho chủ đề lễ hội sẽ là một sự bố trí tựa như sa mạc – những hòn đá, cát, những nhánh cây không lá… Khi bước vào nhà thờ, người ta sẽ lập tức cảm thấy rằng mình đang ở trong một tâm trạng, hay một bầu khí đặc biệt dành cho mùa Vọng. Có điều gì đó đã kết thúc, nhưng cũng có điều gì đó đang bắt đầu. Lối đi được phát quang để gợi lại sự suy tư và tự vấn.

Tin Mừng đưa ra một thông điệp về sự cấp bách. Xin đừng trì hoãn những điều quý vị cần phải sửa đổi. Thời gian ít ỏi nên chúng ta phải hành động mau lẹ. Chúng ta không được để cho những tư tưởng yếu đuối lừa gạt – “Ăn uống, cưới vợ lấy chồng”. Những kiểu mẫu sống đó có thể nhanh chóng thay đổi, thậm chí tan rã. Liệu chúng ta có sẵn sàng cho những thay đổi đột ngột như thế hay không?

Đức Giêsu dùng một thí dụ khác thường để thức tỉnh chúng ta. Người tự ví mình đến với cuộc đời chúng ta như kẻ trộm đột nhập vào nhà. Quý vị có từng nghe thấy một âm thanh lạ dưới tầng hầm nhà quý vị, hay có ai đó đang lay mạnh vào quả đấm cửa phòng của quý vị hay chưa? Nếu quý vị đã đề phòng thì chẳng có chi phải sợ hãi. Còn nếu không, quá trễ rồi, kẻ xâm nhập có thể đã ở sẵn trong nhà!

Ai lại không thích một khuôn mẫu chuẩn mực trong cuộc sống của mình? Thức dậy cho con cái ăn sáng và đưa chúng đến trường; đi làm đúng giờ; khởi đầu một ngày làm việc hiệu quả; trở về nhà sau khi mua sắm; thức ăn nấu trên bếp lò, hay hâm nóng trong lò vi ba. Đức Giêsu căn dặn chúng ta không được để cho cả đời mình chìm vào cơn mộng du. Người sẽ can thiệp vào thời điểm thuận tiện và bất ngờ nhất.

Nhưng quý vị có tin rằng Người không phải là kẻ trộm đến để lấy cắp không? Thay vào đó, Người là kẻ xâm nhập đột ngột, không gây nguy hại, nhưng để giải thoát chúng ta khỏi chính mình. Quý vị có tin rằng Người phá bỏ tính tự mãn để thức tỉnh ta, giúp ta nhận ra mình cần thay đổi và rồi Người ở với ta, và cho ta có khả năng thực hiện những thay đổi quan trọng sẽ đem lại cho ta sự sống hay không?

Lời căn dặn của Đức Giêsu không chủ ý khiến chúng ta sợ hãi hay lo âu. Chúng ta không giống như một số người mong đợi Đức Giêsu trở lại vào một lúc nào đó, để rồi đi vào sa mạc hay tới một ngọn núi để ăn uống, cầu nguyện và hướng về tận cuối chân trời mà mong chờ Người. Thay vào đó, Đức Giêsu cho chúng thấy một thực tại mới, đó là sự xâm nhập vào vương quốc của Người.

Khi tỉnh mộng, Người sẽ cho chúng ta trở lại với cuộc sống thường ngày. Có thể chúng ta sẽ cảm thấy “vẫn như cũ”. Nhưng lúc bấy giờ chúng ta sẽ thấy rõ sự hiện diện của Người, và thấy rõ triển vọng của một thực tại mới: sự công chính và nền hoà bình đang ngự trị. Đó là điều Thiên Chúa mong muốn cho thế gian và cho chúng ta; chúng ta được mời gọi để giúp mang lại những niềm hy vọng trên. Tự ví mình như kẻ trộm, Đức Kitô đã đột nhập vào tâm hồn chúng ta, và nhờ đó, mọi thứ được biến đổi, biến đổi tất cả trở nên điều thiện hảo.

Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Vò Vấp



1st SUNDAY OF ADVENT - A-
Isaiah 2: 1-5; Psalm 122; Romans 13: 11-14; Matthew 24: 37-44

It is Advent. These first weeks of the season aren’t looking ahead to Christmas – not yet. For these first weeks we consider our personal, national and global situations. Too many people are hurting and we can’t close our eyes to their pain and collectively sit on Santa’s lap with our wish lists. Not when members of our family and circle of friends are distressed. Not when families in the parish, where I am currently preaching, still haven’t recovered from hurricane Sandy, over a year ago. Not when I pick up the newspaper and read the front page story and look at a picture of hungry Syrians or typhoon-devastated Filipinos.

On Friday, October 25, the New York Times had a front-page report that chills and saddens me. At the top of the article was a photo taken from the inside of a Damascus bakery. It showed a few loaves of flatbread, some workers and, peering in through the narrow windows, people looking at the scant supply of bread. Children and parents anxiously hoping to get some bread from the dwindling supplies.

The article spells out the grim details further. "Some 5 million Syrians are refugees in their own country, living hand-to-mouth in vacant buildings, schools, mosques, parks and the cramped homes of relatives." Others are trapped in their neighborhoods by the conflict, they are afraid to leave their homes. There is a shortage of medical supplies. In addition, the long civil war has caused 2 million Syrians to leave their country. As winter approaches things are only going to get worse.

We need Advent before we slip into Christmas carols. We need its reality check; the world is aching and too many people’s futures look grim. There will be time to stand around the crib and gaze at our hope-made-flesh – but not yet.

Isaiah is our herald opening the season for us. Despite the gloom and our weary spirits he walks us up a high mountain so we can get a good view of our present and future.

Isaiah lived in troubled times, much like our all. Israel (the northern kingdom) had fallen to the Syrians and, before long, it looked like Judah would too. The people lost confidence in God and turned to alliances with other nations. Isaiah tried to convince them that God was their true safety. Today we hear about the hope and security Isaiah offered the people. Jerusalem will be the focus of God’s instruction, and a gathering place for all peoples. There will be war no more, "nor shall they train for war again."

Who doesn’t want peace? It’s our prayer for ourselves, our families and our world. We want peace, but do we fashion our words and actions to bring about that peace? We might read Isaiah today as a prayer: asking God to fashion our hearts to the prophet’s words, so that we can put down whatever swords and spears we are carrying. Isaiah calls us to attention, a change of heart and a commitment to a new way of living.

We want wars to cease. Do we realize this Advent that we can play a part in building the peaceable kingdom Isaiah envisions? Along with his vision, Isaiah adds a promise, that God will accompany and stay with us until the vision comes to fulfillment. "O house of Jacob, let us walk in the light of the Lord."

For Advent many parishes will strip the sanctuaries of greenery and decorative hangings. Replacing the festive motif will be a desert-like setting – rocks, sand, leafless branches, etc. People entering church will sense immediately that we are in a different mood or atmosphere for Advent. Something has ended – something is beginning. The way is cleared to evoke reflection and self-examination.

The gospel has a message of urgency. Don’t put off the change and alterations you must make. Time is short and we must act quickly. We mustn’t be fooled into lackadaisical thinking – "eating and drinking, marrying and giving in marriage." Those life patterns can swiftly change, even fall apart. Are we ready for such sudden shifts?

Jesus uses an unusual example to wake us up. He likens his coming into our lives to a thief’s breaking into our homes. Have you ever heard a strange sound in your basement, or someone rattling the knob of your apartment door? If you have taken precautions you have nothing to fear. But if not, it’s too late, the intruder may already be in the house!

Who doesn’t like a regular pattern in our life? Getting up with time to feed the children their breakfast and get them ready for school; going to work on time; putting in a good day’s work; arriving home with the shopping done; food cooking on the stove, or heating in the microwave. Jesus warns us not to be lulled into sleepwalking through life. He will break in at the most inconvenient and surprising time.

But suppose he is not a thief who has come to take away? Instead, he is an unexpected intruder who comes, not to do harm, but to rescue us from ourselves. Suppose he breaks into our complacency to shake us awake, help us realize we need to change and then stays with us to bless us and enable us to make those important changes that will give us life?


Jesus’ warning isn’t meant to make us fearful and anxious. We are not like some people who expect Christ’s return at any moment and so go off to the desert, or a mountain to eat, pray and look to the distant horizon for him. Instead, Jesus gives us a vision of a new reality – the in-breaking of his kingdom.

Awakened by the vision, he would have us return to our daily lives. It may feel like the "same old, same old." But now we will see the over-familiar charged with his presence and the possibility of a new reality, one of justice and peace. It’s what God wants of the world and us; what we are called to help bring about. Christ, the thief, has broken in and everything is changed – for the good.