VĂN HIẾN THẾ GIA

Có một cử nhân làm quan ở kinh thành, vì để khoe khoang mình, nên ông ta viết một bức hoành với hàng chữ “văn hiến thế gia” treo ở trước cửa. Ban đêm có người đem giấy dán kín hai chữ đầu và cuối nên bức hoành thành chữ “hiến thế”.

Ngày hôm sau, cử nhân nổi giận đùng đùng xé nát tờ giấy, sai người lên phố chửi trổng người dán bít chữ.

Một đêm nọ, lại có người đem giấy dán bít một nét trên đầu chữ “văn (文)” và dán bít chữ “gia (家)”, nên bức hoành thành chữ “lại hiến thế”.

Ngày hôm sau, cử nhân lại giận dữ xé giấy chửi người.

Tối lại, có người đem giấy dán bít chữ “văn” và dấu chấm trên chữ “gia”, cho nên bức hoành biến thành chữ “hiến thế trủng”, có nghĩa là : (cái) mộ kiếp này !

(Phún phạn lục)

Suy tư :

Ai cũng không thích người khoe khoang, ngay chính người thích khoe mình cũng không thích người khác khoe khoang, như vậy, xét cho cùng thì khoe khoang chính là một hành vi không phù hợp với tinh thần Phúc Âm.

Người khoe chữ thì bị người hay chữ nhạo lại.

Người khoe của thì bị người giàu có hơn chơi lại.

Người hợm mình hơn người, thì có người chơi ngông hơn làm mất mặt mình...

Có một linh mục trẻ chịu chức “chui” nọ, giảng trong một thánh lễ dành cho trẻ em khoe rằng : “Các con hãy học cha đây, tiếng Anh cha rất giỏi, tiếng Pháp cha cũng rành, tiếng Latinh và tiếng Hi Lạp cha cũng thông...” nhưng giáo dân ai cũng biết vị linh mục này học chưa xong thần học, và mới tốt nghiệp trung học...

Không ai chơi trội với người khiêm tốn, không ai giận dỗi với người biết lỗi, và cũng không ai chê trách người hiền lành, bởi vì họ không biết khoe khoang hợm mình...

Người ta ai cũng “khiếp” người khoe khoang, mà Chúa Giêsu thì càng “khiếp” họ hơn, bởi vì chính Ngài đã bị những người khoe khoang (bè pharisiêu, thông luật, kinh sư...) đóng đinh Ngài vào thập giá...