Cố Trường Khang ăn chuối tiêu, luôn ăn phần trên trái chuối trước (phía cái cuống), rồi sau đó từ từ ăn phần dưới, có người hỏi ông ta tại sao lại ăn như thế, ông ta trả lời "

- "Ăn như vậy gọi là từ từ đến cảnh đẹp !"

(Hài Cự lục)

Suy tư :

Cái "từ từ" thường gây cho người ta nhiều ấn tượng và thích thú : đi dạo chơi trong rừng, từ đám rừng này đến đám rừng nọ luôn làm cho chúng ta có những cảm giác khác nhau, cảnh sắc khác nhau, làm cho tâm hồn của chúng ta thêm phấn khởi ; coi một bộ phim với nhiều tình tiết hấp dẫn, làm cho chúng ta hồi hộp, phấn chấn, hỉ nộ sân si đều từ từ bộc lộ...

Nhưng cũng có những cái "từ từ" làm cho người ta kinh hoàng : từ từ chết với mũi thuốc "ân huệ", chết "êm ái", kinh hoàng rợn gáy khi thấy mình sẽ từ từ chết...đói trong ngục tù...

Không phải lập tức mà người ta phạm tội trọng, nhưng kinh qua nhiều lần phạm tội nhẹ, rồi từ từ dẫn đến tội trọng, đến lúc này thì chỉ có nước mà...chết thật.

"Từ từ" chỉ là hai chữ mà thôi, nhưng nó có thể làm cho con người ta trở nên tốt : từ từ mà làm, đừng vội ; từ từ mà học, đừng nôn nóng, cái "từ từ" này sẽ đưa người ta đến cảnh đẹp. Và cũng chính nó -"từ từ"- đã làm cho con người trở nên xấu : từ từ rồi hối cãi, từ từ rồi đi xưng tội, từ từ rồi làm hòa, từ từ rồi đi lễ, cái "từ từ" này sẽ đưa con người ta đi vào bóng đêm của chết chóc.

Tôi sẽ chọn cái "từ từ" nào ?