□ Nguyễn Trung Tây, SVD
Khánh Nhật Truyền Giáo 19/10/2013: Ai Cần Ai?



Có một số người vẫn cứ hỏi tại sao tôi đi tu. Một câu hỏi thật thà, mà nếu trả lời thành thực tôi lại hóa ra mắc kẹt. Nói dối thì không dám, nói thật thì ngượng đến chín người. Chẳng lẽ bây giờ lại kể rằng, cái hồi mới lớn, mười ba mười bốn, tôi thấy cha xứ của tôi quyền uy quá. Ngài cao lớn uy nghi, bởi ngài là chánh xứ và còn là hạt trưởng của hạt Chí Hòa rộng lớn mênh mông. Chiều chiều ngài mặc áo chùng đen, chắp tay sau lưng đi trên đường thăm hỏi dân tình. Giáo dân thấy ngài đều lễ phép một niềm. Mấy ông thanh niên bướng bỉnh, trộm xoài bẻ chuối, phá phách nhất nhì trong xứ thấy bóng ngài cũng im re. Hỏi sao thằng bé đang lớn không mê áo chùng đen. Cho nên tôi tuổi mười bẩy mới năn nỉ nhờ Sơ Mến Thánh Giá mang lên gặp Cha Giám Đốc Tiểu Chủng Viện Sài Gòn.

Mà cuộc đời ai chẳng ham quyền lực, bởi thiên hạ, ai chẳng phù thịnh, có ai lại phù suy. Người có danh có phận trong thiên hạ, đi cửa nào mà lại không lọt.

Dòng đời đẩy tới, tôi được cuốn theo chiều gió ân sủng. Năm 2009, tôi bỏ phố đông Melbourne về vùng sa mạc. Cả gần mười năm rồi, từ ngày tôi bước lên bàn thánh vào năm 2002, tôi được biệt phái dậy học và phụ trách chương trình tu đức cho các thầy. Cho tới năm 2009, khi đó tôi mới thôi dậy, về Alice Springs công tác mục vụ, đặc biệt với người thổ dân của vùng sa mạc Úc Châu. Bốn năm liền, tôi thường xuyên lái xe với anh em Ngôi Lời vô thôn làng thổ dân sinh hoạt và công tác. Tôi nhớ, biết tánh tôi ưa nói chuyện tiếu lâm, có lần có người vui miệng nói, người thổ dân chắc vui lắm khi gặp tôi tại thôn làng. Tôi nghĩ, rồi tôi nói, “Tôi không biết người thổ dân nghĩ sao khi gặp tôi trong công tác mục vụ. Nhưng tôi biết tôi vui hơn nhiều, bởi qua mỗi lần tôi công tác với người thổ dân, tôi thấy đời sống truyền giáo của mình càng thêm đậm đà ý nghiã”.

Mà tình thiệt đúng là như vậy, dậy học bảy năm, tôi học hỏi được nhiều điều lắm. Nhưng chỉ mới đây, trong khi làm việc với người thổ dân, tôi mới bắt đầu sờ được, cảm nghiệm sâu sa cơ duyên đã khiến tôi, năm 1991, rời bỏ tất cả, lên đường theo tiếng gọi của trời cao. Nếu phải nói, ai cần ai, tôi nghĩ phải thành thật mà nói, tôi cần người thổ dân hơn nhiều; bởi không có họ, tôi không có cơ hội để cảm nghiem on gọi tu sĩ truyền giáo. Tôi nghĩ bởi tôi nguyên gốc tu sĩ truyền giáo, đời sống truyền giáo với người thổ dân sa mạc Úc Châu đã khiến hồn tôi thăng hoa, cam nghiệm và sống với ơn gọi truyền giáo của mình. Tôi nghĩ tôi mắc một món nợ lớn với người thổ dân Úc Châu. Tôi cần họ và tôi yêu người thổ dân.

Nhìn lại một quãng đường dài, tôi nhận ra mình không còn đi tu bởi áo chùng thâm, nhưng bởi lời mời gọi của thiên đàng: dấn thân và phục vụ. Mà nghĩ cho cùng, cuộc sống vẫn thế, khi ban tặng lại chính là lúc mình được trao ban, trao ban rất nhiều.

The Twenty Nineth Sunday, Year C-Mission Sunday
Who Needs Whom?


Knowing that I had served the inhabitants of the Red Centre for four years, some of my friends react with an expression, “Really?”, which very often triggers a long conversation about the desert life. And at the end of the confabulation, some have asked me, “What makes you most happy living in Central Australia?”

Well! Well! Well!

“What makes you most happy living in Central Australia?”

To be honest or not to be?… Well, let us choose to be honest. The thing that makes me happy ever since I moved to Central Australia is that both my physical and spiritual life have been blossomed and made great strides. Ever since I was ordained in 2002 in Chicago, more than ten years ago, I was preoccupied with teaching and seminarian formation. Towards the end of December 2009, I finished my teaching ministry, and I moved to Alice Springs to begin my new ministry with the Aboriginal people in the Australian desert. Since then, I have taken regular trips with fellow Divine Word Missionaries into the Aboriginal villages. Some of my friends who are aware of my humorous personality often commented that the Aboriginal people would probably be very happy to meet a person like me. I ruminate about these comments for a while, and then respond, “I am not sure about this; however, what I am certain of is that each time I come back from a pastoral trip, I feel that I am happier than they are, because through the Aboriginal people, my missionary life has been profoundly enriched and become deeply meaningful.”

Truly speaking, in the seven years of teaching, I undboutedly learned many things. However, it has only been recently, from working with the Aboriginal people, that the reason why I left everything in 1991 in California to embark on the missionary journey has become real and tangible. If there was a question of who needs whom, I think honestly I have to admit that I need the Aboriginal people much more because without them, I would never have had the opportunity to experience my own missionary vocation... I guess because at heart, I am a missionary, my missionary life with the Aboriginal people of Australia has reenergized my spirit; indeed the unique ministry in the desert with the Aborginal has helped me to live and experience my missionary vocation. I think that I am greatly indebted to the Australian Aboriginal people. I need them and I love them.

Believe it or not, I am strongly convinced that the more I give, the more I receive, actually receive plenty.
□ Nguyễn Trung Tây, SVD
www.nguyentrungtay.com