Thời gian vừa qua, phụng vụ thánh thể trong tuần nói chung và các Chúa Nhật nói riêng có đọc Tin Mừng của Thánh Sử Luca. Điều mà chúng ta biết về con người Luca là ông chính là một vị thầy thuốc. Do đó, Tin Mừng ông viết làm nổi bật tình thương của Thiên Chúa đối với con người và đặc biệt đối với bệnh nhân và tình thương ấy còn in đậm dấu ấn hơn hẳn cả những vị thầy thuốc.
Ngược trở lại Chúa Nhật tuần trước, Tin Mừng theo thánh Luca kể về trường hợp Chúa Giêsu chữa lành mười người mắc bệnh phong hủi. Chúng ta biết vào thời đó, các thầy thuốc dường như bó tay trước căn bệnh này. Thế mà, Chúa Giêsu đã chữa họ không những khỏi bệnh về phần xác, mà còn chạm đến cả tâm hồn của một người trong số họ vốn dĩ là một người dân ngoại vùng Samaritanô. Anh này được khỏi bệnh và đã quay trở lại phục sát đất trước chân Chúa Giêsu và mở miệng tôn vinh Thiên Chúa.
Qua đó vị thầy thuốc Luca muốn nói cho chúng ta rằng, Đức Giêsu là một Thầy Thuốc tài tình không những chữa lành các vết thương bênh ngoài mà cả trong tâm hồn. Chữa bệnh không có nghĩa là đau đâu chữa đó, mà còn chữa tận căn, tức là nguồn gốc của bệnh tật. Điều này, các thầy thuốc ngày nay vẫn cần học hỏi rất nhiều. Một điều không thể phủ nhận, nơi con người có một mối liên hệ chặt chẽ giữa tâm linh, thể xác và tâm lý. Nếu một trong ba yếu tố đó bị trục trặc sẽ tác động trực tiếp đến các phần còn lại nơi con người. Khi Đức Giêsu chữa lành bệnh phong hủi, chính Người cũng đã khôi phục lại nơi anh bệnh nhân ngoại giáo người Samaria cả về thể xác, tinh thần lẫn tâm linh. Về thể xác, anh ta hết bệnh, về tinh thần, anh ta được tái hòa nhập vào cộng đồng, và về tâm linh, anh ta nhận ra tình yêu Thiên Chúa dành cho mình và đã lớn tiếng ca tụng Người.
Bài Tin Mừng của Chúa Nhật hôm nay, thánh Luca nêu bật tình thương vô biên của Thiên Chúa dành cho con người. Đây là điểm mấu chốt giúp chúng ta có lòng tin tưởng vào Người để chúng ta luôn giữ vững tinh thần cầu nguyện không ngừng và trong mọi hoàn cảnh. Thánh Luca ghi lại dụ ngôn một bà góa gõ cửa quan để theo kiện. Chẳng may cho bà, người mà bà kêu cứu lại là một ông quan tòa bất chính. Ông này không hề kính sợ Thiên Chúa và không mảy may động lòng trắc ẩn đối với dân đen. Trớ trêu thay, một bà góa vô danh thấp hèn làm sao có thể làm cho ông quan bất nhân mủi lòng thương tình. Thế nhưng, vì bà này cứ kiên trì nài nỉ, thành ra ông ta cũng chiều theo, vì sợ bà ta làm phiền mình quá đỗi.
Thế rồi Thánh Luca kết thúc bài Tin Mừng của mình bằng lời khuyên của Chúa Giêsu là hãy cầu liên lỷ cầu nguyện: “Vậy Thiên Chúa lại không bênh vực những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người, dù Người có trì hoãn? Thầy nói cho anh em biết, Người sẽ mau chóng bênh vực họ. Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?”
Lời nói trên đây của Chúa Giêsu làm chúng ta phải suy nghĩ và xét lại mối tương giao của chúng ta với Thiên Chúa. Về phía Thiên Chúa, Ngài luôn luôn thứ tha và lắng nghe con cái mình cầu xin. Còn về phía loài người, chúng ta có luôn luôn giữ vững được tâm hồn sốt mến trong cầu nguyện và giữ được đức tin sắt son không gì lay chuyển trong mọi nghịch cảnh của cuộc sống hay không?
Mấu chốt của vấn đề vẫn là chúng ta có bền tâm trong cầu nguyện trong tinh thần tin tưởng của người con thảo đối với Thiên Chúa là Người Cha thay thương xót hay không. Ngài luôn muốn cho chúng ta được hạnh phúc và an vui. Tuy nhiên cần phải bỏ ý riêng để đón nhận thánh ý của Người. Điều này lý giải tại sao đôi khi chúng ta xin Thiên Chúa mà không được. Có thể điều đó không giúp ích gì cho mục đích chính yếu là phần rỗi của chúng ta. Thậm chí nó còn gây trở ngại cho con đường hoàn thiện của chúng ta là đàng khác. Hoặc rất có thể, chúng ta không đủ kiên trì, vì đôi khi Thiên Chúa trì hoãn trong việc thực hiện như Đức Giêsu có đề cập đến trong bài Tin Mừng hôm nay.
Điều quan trọng nhất trong cầu nguyện không phải là xin Chúa làm theo ý mình, mà là giúp chúng ta nhận ra thánh ý Chúa. Từ đó, xin Người thêm sức lực và can đảm cũng như niềm hy vọng để thực thi thánh ý đó trong an vui, tin tưởng và nhiệt thành. Chính Đức Giêsu đã để lại cho chúng ta tấm gương này, khi chấp nhận uống cạn chén đắng mà bản thân Ngài thực sự không muốn một chút nào, nhưng là để cho thánh ý Chúa Cha được thể hiện.
Trong tháng Mân Côi, chúng ta được mời gọi cùng với Mẹ Maria suy niệm về mười lăm màu nhiệm nhập thể, giáng trần, khổ nạn và phục sinh của Chúa Giêsu. Chính Mẹ cũng đã để lại tấm gương thi hành triệt để thánh ý Chúa trong bất kỳ từng giây phút trong cuộc đời. Do đó, Thiên Chúa đã tặng ban cho mẹ nhiều đặc ân và tước hiệu. Khi nói về Mẹ Maria mà quên đi phẩm chất của người môn đệ luôn luôn suy đi nghĩ lại thánh ý Chúa trong lòng trước đem ra thực hành thì tất cả những gì chúng ta ca ngợi Mẹ chỉ là trống rỗng và vô nghĩa.
Xin Mẹ Maria Mân Côi và Đức Giêsu, Người Con yêu dấu của Mẹ hướng dẫn chúng ta bước vào trường cầu nguyện liên lỷ với tinh thần tín thác để cho thánh ý của Thiên Chúa được thể hiện và để cho cuộc sống của chúng ta được triển nở, từ đó “Thiên Chúa được tôn vinh và con người được cứu độ”.
Ngược trở lại Chúa Nhật tuần trước, Tin Mừng theo thánh Luca kể về trường hợp Chúa Giêsu chữa lành mười người mắc bệnh phong hủi. Chúng ta biết vào thời đó, các thầy thuốc dường như bó tay trước căn bệnh này. Thế mà, Chúa Giêsu đã chữa họ không những khỏi bệnh về phần xác, mà còn chạm đến cả tâm hồn của một người trong số họ vốn dĩ là một người dân ngoại vùng Samaritanô. Anh này được khỏi bệnh và đã quay trở lại phục sát đất trước chân Chúa Giêsu và mở miệng tôn vinh Thiên Chúa.
Qua đó vị thầy thuốc Luca muốn nói cho chúng ta rằng, Đức Giêsu là một Thầy Thuốc tài tình không những chữa lành các vết thương bênh ngoài mà cả trong tâm hồn. Chữa bệnh không có nghĩa là đau đâu chữa đó, mà còn chữa tận căn, tức là nguồn gốc của bệnh tật. Điều này, các thầy thuốc ngày nay vẫn cần học hỏi rất nhiều. Một điều không thể phủ nhận, nơi con người có một mối liên hệ chặt chẽ giữa tâm linh, thể xác và tâm lý. Nếu một trong ba yếu tố đó bị trục trặc sẽ tác động trực tiếp đến các phần còn lại nơi con người. Khi Đức Giêsu chữa lành bệnh phong hủi, chính Người cũng đã khôi phục lại nơi anh bệnh nhân ngoại giáo người Samaria cả về thể xác, tinh thần lẫn tâm linh. Về thể xác, anh ta hết bệnh, về tinh thần, anh ta được tái hòa nhập vào cộng đồng, và về tâm linh, anh ta nhận ra tình yêu Thiên Chúa dành cho mình và đã lớn tiếng ca tụng Người.
Bài Tin Mừng của Chúa Nhật hôm nay, thánh Luca nêu bật tình thương vô biên của Thiên Chúa dành cho con người. Đây là điểm mấu chốt giúp chúng ta có lòng tin tưởng vào Người để chúng ta luôn giữ vững tinh thần cầu nguyện không ngừng và trong mọi hoàn cảnh. Thánh Luca ghi lại dụ ngôn một bà góa gõ cửa quan để theo kiện. Chẳng may cho bà, người mà bà kêu cứu lại là một ông quan tòa bất chính. Ông này không hề kính sợ Thiên Chúa và không mảy may động lòng trắc ẩn đối với dân đen. Trớ trêu thay, một bà góa vô danh thấp hèn làm sao có thể làm cho ông quan bất nhân mủi lòng thương tình. Thế nhưng, vì bà này cứ kiên trì nài nỉ, thành ra ông ta cũng chiều theo, vì sợ bà ta làm phiền mình quá đỗi.
Thế rồi Thánh Luca kết thúc bài Tin Mừng của mình bằng lời khuyên của Chúa Giêsu là hãy cầu liên lỷ cầu nguyện: “Vậy Thiên Chúa lại không bênh vực những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người, dù Người có trì hoãn? Thầy nói cho anh em biết, Người sẽ mau chóng bênh vực họ. Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?”
Lời nói trên đây của Chúa Giêsu làm chúng ta phải suy nghĩ và xét lại mối tương giao của chúng ta với Thiên Chúa. Về phía Thiên Chúa, Ngài luôn luôn thứ tha và lắng nghe con cái mình cầu xin. Còn về phía loài người, chúng ta có luôn luôn giữ vững được tâm hồn sốt mến trong cầu nguyện và giữ được đức tin sắt son không gì lay chuyển trong mọi nghịch cảnh của cuộc sống hay không?
Mấu chốt của vấn đề vẫn là chúng ta có bền tâm trong cầu nguyện trong tinh thần tin tưởng của người con thảo đối với Thiên Chúa là Người Cha thay thương xót hay không. Ngài luôn muốn cho chúng ta được hạnh phúc và an vui. Tuy nhiên cần phải bỏ ý riêng để đón nhận thánh ý của Người. Điều này lý giải tại sao đôi khi chúng ta xin Thiên Chúa mà không được. Có thể điều đó không giúp ích gì cho mục đích chính yếu là phần rỗi của chúng ta. Thậm chí nó còn gây trở ngại cho con đường hoàn thiện của chúng ta là đàng khác. Hoặc rất có thể, chúng ta không đủ kiên trì, vì đôi khi Thiên Chúa trì hoãn trong việc thực hiện như Đức Giêsu có đề cập đến trong bài Tin Mừng hôm nay.
Điều quan trọng nhất trong cầu nguyện không phải là xin Chúa làm theo ý mình, mà là giúp chúng ta nhận ra thánh ý Chúa. Từ đó, xin Người thêm sức lực và can đảm cũng như niềm hy vọng để thực thi thánh ý đó trong an vui, tin tưởng và nhiệt thành. Chính Đức Giêsu đã để lại cho chúng ta tấm gương này, khi chấp nhận uống cạn chén đắng mà bản thân Ngài thực sự không muốn một chút nào, nhưng là để cho thánh ý Chúa Cha được thể hiện.
Trong tháng Mân Côi, chúng ta được mời gọi cùng với Mẹ Maria suy niệm về mười lăm màu nhiệm nhập thể, giáng trần, khổ nạn và phục sinh của Chúa Giêsu. Chính Mẹ cũng đã để lại tấm gương thi hành triệt để thánh ý Chúa trong bất kỳ từng giây phút trong cuộc đời. Do đó, Thiên Chúa đã tặng ban cho mẹ nhiều đặc ân và tước hiệu. Khi nói về Mẹ Maria mà quên đi phẩm chất của người môn đệ luôn luôn suy đi nghĩ lại thánh ý Chúa trong lòng trước đem ra thực hành thì tất cả những gì chúng ta ca ngợi Mẹ chỉ là trống rỗng và vô nghĩa.
Xin Mẹ Maria Mân Côi và Đức Giêsu, Người Con yêu dấu của Mẹ hướng dẫn chúng ta bước vào trường cầu nguyện liên lỷ với tinh thần tín thác để cho thánh ý của Thiên Chúa được thể hiện và để cho cuộc sống của chúng ta được triển nở, từ đó “Thiên Chúa được tôn vinh và con người được cứu độ”.