NƯỚC TRƯỜNG SINH CAM LỘ
Trước đây rất lâu rất lâu, tuổi thọ của thiên thần Tu La so với phàm nhân thì rất thọ, nhưng họ cũng có vấn đề sinh lão bệnh tử, thiên thần Tu La và thần rất xấu xí là A Tu La thường cãi nhau về vấn đề tật bệnh của người già, có lúc xảy ra chiến tranh.
Phạn Thiên nói:
- “Chỉ cần mọi người nổ lực đem biển lớn lật lại và quậy thành biển sữa, thì có thể được tô ma cam lộ trường sinh bất tử.”
Thiên thần và A Tu La vừa nghe vậy thì lập tức ngưng ngay tranh chấp vội vàng đi tìm thủy thần giúp đỡ, tìm được rùa thần nhờ vác ngọn núi Man Đà La cao nhất làm gậy quậy nước, lại còn mời một con mãng xà thật lớn hút cát vứt trên ngọn núi. Việc quậy nước biển này liên tục mấy trăm năm, kinh qua rất nhiều khó khan gian khổ, cuối cùng cũng được nước thần tô ma cam lộ trường sinh bất tử.
Tu La và A Tu La rất cao hứng tranh nhau cướp đoạt.
(Truyện thần thoại Ấn Độ)
Suy tư:
Những câu chuyện thần thoại về thuốc trường sinh bất tử hay nước trường sinh bất tử thì đa số các dân tộc trên thế giới đều có, chứng minh rằng con người ta từ xa xưa đã rất khao khát được trường sinh bất tử, sống mãi không già. Nhưng cho đến bây giờ và cho đến tận thế, con người ta không ai sống mãi không chết, thọ lắm là được hơn trăm tuổi, mà trăm tuổi là gì so với tuổi thọ của trái đất, của vũ trụ.
Con người ta có thân xác và linh hồn, thân xác phải có ngày chết đi và trở về với tro bụi là vật chất mà nó được thành hình, nhưng linh hồn con người thì không chết, nó bất tử, bất tử để nhìn thấy sự công bằng của Thiên Chúa; bất tử để chịu án phạt đời đời trong hỏa ngục với ma quỷ, hoặc được hạnh phúc đời trên thiên đàng với Thiên Chúa Ba Ngôi.
Không có thứ nước hoặc bánh trường sinh nào cho con người, nhưng người Ki-tô hữu được uống và ăn bánh trường sinh ngay từ khi còn ở trên trần gian này, đó chính là Mình và Máu Thánh của Đức Chúa Giê-su, như lời Ngài đã nói với những người Do Thái năm xưa trong hội đường Ca-phác-na-um xứ Ga-li-lê:
“Tôi là bánh trường sinh.
Tổ tiên các ông đã ăn man –na trong sa mạc,
nưng đã chết.
Còn bánh này là bánh từ trời xuống,
để ai ăn thì khỏi phải chết.
Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống.
Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.
Và ánh tôi sẽ ban tặng,
chính là thịt tôi đây,
để cho thế gian được sống.” (Ga 6, 48-51)
Đức Chúa Giê-su đã hứa như vậy, và mỗi ngày Ngài đều thực hiện lời hứa này trên bàn thờ trong thánh lễ Mi-sa, khắp nơi thế giới từ đông đến tây, từ nam đến bắc trong Giáo Hội Công Giáo...
------------
http://nhantai.info
http://www.vietcatholic.net/nhantai
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
![]() |
| N2T |
Trước đây rất lâu rất lâu, tuổi thọ của thiên thần Tu La so với phàm nhân thì rất thọ, nhưng họ cũng có vấn đề sinh lão bệnh tử, thiên thần Tu La và thần rất xấu xí là A Tu La thường cãi nhau về vấn đề tật bệnh của người già, có lúc xảy ra chiến tranh.
Phạn Thiên nói:
- “Chỉ cần mọi người nổ lực đem biển lớn lật lại và quậy thành biển sữa, thì có thể được tô ma cam lộ trường sinh bất tử.”
Thiên thần và A Tu La vừa nghe vậy thì lập tức ngưng ngay tranh chấp vội vàng đi tìm thủy thần giúp đỡ, tìm được rùa thần nhờ vác ngọn núi Man Đà La cao nhất làm gậy quậy nước, lại còn mời một con mãng xà thật lớn hút cát vứt trên ngọn núi. Việc quậy nước biển này liên tục mấy trăm năm, kinh qua rất nhiều khó khan gian khổ, cuối cùng cũng được nước thần tô ma cam lộ trường sinh bất tử.
Tu La và A Tu La rất cao hứng tranh nhau cướp đoạt.
(Truyện thần thoại Ấn Độ)
Suy tư:
Những câu chuyện thần thoại về thuốc trường sinh bất tử hay nước trường sinh bất tử thì đa số các dân tộc trên thế giới đều có, chứng minh rằng con người ta từ xa xưa đã rất khao khát được trường sinh bất tử, sống mãi không già. Nhưng cho đến bây giờ và cho đến tận thế, con người ta không ai sống mãi không chết, thọ lắm là được hơn trăm tuổi, mà trăm tuổi là gì so với tuổi thọ của trái đất, của vũ trụ.
Con người ta có thân xác và linh hồn, thân xác phải có ngày chết đi và trở về với tro bụi là vật chất mà nó được thành hình, nhưng linh hồn con người thì không chết, nó bất tử, bất tử để nhìn thấy sự công bằng của Thiên Chúa; bất tử để chịu án phạt đời đời trong hỏa ngục với ma quỷ, hoặc được hạnh phúc đời trên thiên đàng với Thiên Chúa Ba Ngôi.
Không có thứ nước hoặc bánh trường sinh nào cho con người, nhưng người Ki-tô hữu được uống và ăn bánh trường sinh ngay từ khi còn ở trên trần gian này, đó chính là Mình và Máu Thánh của Đức Chúa Giê-su, như lời Ngài đã nói với những người Do Thái năm xưa trong hội đường Ca-phác-na-um xứ Ga-li-lê:
“Tôi là bánh trường sinh.
Tổ tiên các ông đã ăn man –na trong sa mạc,
nưng đã chết.
Còn bánh này là bánh từ trời xuống,
để ai ăn thì khỏi phải chết.
Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống.
Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.
Và ánh tôi sẽ ban tặng,
chính là thịt tôi đây,
để cho thế gian được sống.” (Ga 6, 48-51)
Đức Chúa Giê-su đã hứa như vậy, và mỗi ngày Ngài đều thực hiện lời hứa này trên bàn thờ trong thánh lễ Mi-sa, khắp nơi thế giới từ đông đến tây, từ nam đến bắc trong Giáo Hội Công Giáo...
------------
http://nhantai.info
http://www.vietcatholic.net/nhantai
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
