THẾ LÀ TÔI SAY

“Giũ sợi kí” là vở kịch do Côn sơn Lương Bá Long diễn vai chính.

Một hôm huyện trưởng Thanh Bồ ra lệnh cho Đồ Xích Thuỷ đi hỏi thăm Lương Bá Long, và mời ông ta diễn lại vở kịch “giũ sợi kí”, khi nghe đến câu mùi mẫm thì cung kính nâng li mời Lương Bá Long, nếu không, thì bị phạt rượu.

Lương Bá Long nói : “Thế là tôi say rồi”, và cả hai người đều cười vang.

(Sóng ngược)

Suy tư :

Người đời có nhiều cách say :

Có người say vì rượu,

Có người say vì tình,

Có người say vì cờ bạc...

Người say vì tình thì đắm mình trong tình, có khi không màng đến chuyện học hành làm ăn; người say vì nhậu nhẹt thì tối ngày chỉ làm bạn với lưu linh, không màng đến chuyện trời đất và gia đình; người say vì cờ bạc thì làm cho mình trở thành thân tàn ma dại, và gia đình trở thành nơi ngục tù đói rách...

Nhưng ở đời có một loại say mà không nhất thiết là phải đi nghiêng bên này ngã bên kia, đó là say mê quyền lực, người say mê quyền lực là người có những âm mưu rất “tế nhị” : họ ít uống rượu và không ham chơi bời để cho mọi người thấy họ rất đàng hoàng, để cho cấp trên tín nhiệm, họ không nóng vội nhưng biết xởi lởi với người sai lỗi để cho người ta biết họ là người tốt biết thông cảm, nhưng khi họ đã có quyền lực trong tay thì nanh vuốt lòi ra làm hại anh em đồng bạn, người ta gọi đó là đạo đức giả...

Người Kitô hữu có một thứ say vừa êm dịu vừa thánh thiện, đó là say mê chiêm ngắm Chúa Giêsu Thánh Thể và luôn suy gẫm lời của Ngài. Nói theo kiểu tu đức đây là thứ say mê tình ái của Chúa Giêsu.

Say rượu của thế gian và say tình ái của Chúa Giêsu, tôi chọn loại nào giữa thế gian ô trọc này...