Lô Tương Mại từ trước đến nay không ăn muối và giấm, người ở trong nhà anh ta hỏi :

- "Tại sao anh không ăn muối và giấm ?"

Lô Tương Mại cười hỏi ngược lại :

- "Tại sao mỗi ngày các anh đều phải ăn muối ?"

(Hài Cự lục)

Suy tư :

Có một người nọ hỏi một em bé : "Tại sao mày phải đi nhà thờ ?" Em bé hỏi lại : "Tại sao ông không đi nhà thờ ?"

Đi nhà thờ hay không đi nhà thờ đều là quyền tự do căn bản của con người. Anh không đi nhà thờ tức là anh không tin có Thiên Chúa, đó là quyền tự do của anh. Tôi đi nhà thờ là vì tôi tin có Thiên Chúa, đó là quyền tự do của tôi. Nhưng xét cho cùng, dùng quyền tự do của mình để tin vào một Thiên Chúa quyền năng thì vẫn là "phải đạo" hơn là dùng tự do của mình để cười nhạo người khác theo tin ngưỡng của họ.

Thánh Phaolô nói :"Được phép làm mọi sự ; nhưng không phải mọi sự đều có ích. Được phép làm mọi sự, nhưng không phải mọi sự đều có tính cách xây dụng"(1Cr. 10-23}. Ngài khuyên bảo chúng ta nên dùng sự tự do để làm những việc có ích và có tính cách xây dựng , mà cái có ích nhất đó là tự do tin và tự do thờ phượng một Thiên Chúa, bởi vì khi chúng ta tin có một Thiên Chúa là Đấng tạo dựng vũ trụ và là Cha của chúng ta, của mọi loài, thì đồng thời chúng ta cũng tự do dâng hiến cuộc sống cho Ngài, tự do và tự nguyện phục vụ anh em trong tình yêu của Ngài, tự do hi sinh cái tôi của mình để hòa đồng và chia sẻ vật chất cũng như tinh thần cho tha nhân là những ngưởi rất cần sự tự do và tự nguyện của chúng ta.

Như thế, thì không ai có thể chê cười chúng ta nữa, bởi vì chúng ta đã dùng tự do của mình rất đúng chổ và có ích cho tha nhân.