Chúa Nhật XIX THƯỜNG NIÊN -C-
Khôn ngoan 18: 6-9; T.vịnh 33; Do Thái 11: 1-2, 8-19; Luca 12: 32-48
HÃY SẴN SÀNG VÀ TRUNG THÀNH
Tuần rồi chúng ta đã nghe về dụ ngôn người khờ dại giàu có, ông ta đã phá kho thóc của mình để xây những kho thóc khác lớn hơn nhằm chuẩn bị cho mùa gặt bội thu. Đức Giêsu gọi ông và những người như ông là kẻ khờ dại, vì họ “thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa” (Lc 12,21).
Hôm nay chúng ta trở lại nói chuyện về tiền bạc và của cải. Đức Giêsu hướng dẫn chúng ta cách thức sở hữu “một kho tàng không thể hao hụt ở trên trời,” kho tàng đó không bị hủy diệt và hư nát được. “Hãy bán tài sản của mình đi mà bố thí.” Sự quan tâm của Đức Giêsu đến người nghèo khổ và kẻ bị áp bức diễn ra xuyên suốt Tin mừng theo thánh Luca. Trong bài diễn văn khai mạc tại hội đường Giêrusalem (4,14), Đức Giêsu trích dẫn từ sách ngôn sứ Isaia và công bố rằng tôi được sai đến “để loan báo tin mừng cho kẻ nghèo hèn” (Lc 4,18). Quyền năng chữa bệnh của Người đã cứu giúp người nghèo khổ, kẻ bị áp bức và những ai bị xã hội xa lánh, đó là những người phong hủi, người phụ nữ bị băng huyết, người phụ nữ ngoại tình, kẻ chết, v.v...
Những phép lạ và lời giảng dạy của Đức Giêsu nhấn mạnh đến tầm quan trọng của người nghèo đối với các môn đệ. Như hôm nay chúng ta đọc thấy rằng, những người theo Đức Giêsu được tách ra khỏi tài sản, “Hãy bán tài sản của mình đi mà bố thí.” Người chọn các môn đệ từ những người nghèo và những kẻ vô gia cư, rồi sai họ đi làm sứ vụ, không tùy thuộc vào gia tài của chính họ, nhưng vẫn bảo đảm rằng Chúa Cha đã ban cho họ nước trời. Không giống như người khờ dại giàu có trong Tin mừng tuần trước, những ai theo Đức Giêsu đều thực sự “giàu có trước mặt Thiên Chúa.”
Đức Giêsu nhắc nhở các môn đệ Người rằng quan tâm đến của cải là khép kín chúng ta lại trước lời mời gọi của Thiên Chúa. “Vì kho tàng của anh em ở đâu, thì lòng anh em ở đó.” Khi những người giàu có gia nhập vào Giáo Hội sơ khai, họ đã chia sẻ gia tài của mình để giúp đỡ người nghèo khổ. Đức Giêsu dạy rằng những người giàu có mà gắn bó với của cải nhưng lại xa lánh những người nghèo khó xung quanh họ thì sẽ không ngồi dự trong bữa tiệc cánh chung, chỉ có người nghèo khổ và kẻ bị bỏ rơi mới ngồi dự tiệc đó mà thôi (Lc 14,16-24).
Dụ ngôn ngày hôm nay tập trung vào việc trở lại của Đức Giêsu, cũng như đòi hỏi lòng trung thành và sự sẵn sàng của chúng ta như chúng ta hằng mong đợi. Tất nhiên có vài yếu tố thất thường đối với vấn đề này (điều mà dụ ngôn nào cũng có), vì dụ ngôn đã đưa ra manh mối cho lời giải thích và ngụ ý. Ông chủ đang đi dự đám cưới về. Theo quan điểm về phong tục cưới hỏi thời bấy giờ, ông chủ sẽ trở về cùng với cô dâu. Điều này đã làm cho những hành động của ông chủ càng trở nên ngạc nhiên hơn. Phong tục có nghĩa là cử hành lễ mừng, bữa tiệc tùy thuộc vào việc đôi tân hôn đến. Các đầy tớ sẽ phải được chuẩn bị chu đáo, không chỉ việc ăn nhanh mà còn phải lo tổ chức mừng lớn.
Đức Giêsu kêu gọi các môn đệ đừng sợ vì những nhu cầu của họ nằm trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Vì thế, Người chuyển qua hối thúc cảnh giác, phục vụ trung thành, chuẩn bị cho việc Người đến như mong đợi và tiếp theo đó là quy tụ lại, theo cách nhìn của dụ ngôn này, tiệc cưới cùng với Thiên Chúa.
Chúng ta có nhiều quan tâm hàng ngày đến việc phục vụ. Cho đến bây giờ người ta không bảo chúng ta là phải gắn bó với của cải, và cũng chẳng cho ta hay là phải phụ thuộc vào của cải để được bảo đảm. Chúng ta không thể nắm giữ bất cứ điều gì mà làm hài lòng mình, vì chúng ta chỉ biết qua kinh nghiệm, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Khi thế giới xoay chuyển trên chúng ta, điều gì sẽ giữ chúng ta không bị chao đảo? Nếu chúng ta đặt quyền ưu tiên và lưu tâm đến đường lối bất ngờ của Đức Giêsu trong cuộc đời mình, thì chúng ta có thể tự tin rằng Thiên Chúa sẽ ban cho chúng ta những gì ta cần. "Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em.” Dường như “đoàn chiên bé nhỏ” của thánh Luca đang sợ hãi và cần được bảo đảm, đồng thời nhắc nhở rằng sự an toàn của họ ở nơi Thiên Chúa. Chúng ta cũng đồng cảnh ngộ như thế.
Nhân đây thánh Luca cũng viết rõ rằng thời gian chung cuộc không đến ngay tức khắc. Trước đó thánh Máccô đã tiên đoán việc trở lại nhanh chóng của Đức Giêsu. Thánh Luca phải nói giảm nhẹ đi về niềm mong chờ cao điểm đó, và vì thế thánh sử tuyên bố khá rõ ràng: Chúng ta không biết khi nào thời sau hết sẽ đến (Lc 19,11). Theo thánh Luca, bây giờ chúng ta đang sống trong thời kỳ của Giáo Hội, như dụ ngôn ngày hôm nay, Giáo Hội đang trong thời kỳ mong chờ cao điểm. Lúc bấy giờ Đức Giêsu quan tâm đến việc các môn đệ sống như thế nào, vì một cộng đoàn đang mong đợi Đức Giêsu.
Chúng ta là ai trong Giáo Hội này? Chúng ta là những người trải qua những thay đổi bên trong của Giáo Hội, và tất nhiên chúng ta đang trải qua những hậu quả của thay đổi đó bằng việc chứng kiến hiện tại và tương lai đang đến trong nước Thiên Chúa. Trong Tin mừng và sách Công vụ, thánh Luca trình bày rõ ràng những điều ám chỉ về Giáo Hội. Thánh sử viết Tin mừng sau ngày Lễ Ngũ Tuần, cùng với sự tiến triển hiểu biết của chính cộng đoàn như; khởi nguồn nơi Đức Giêsu; hoàn tất về niềm hy vọng của dân Israel và cộng đoàn của thời cánh chung.
Giáo Hội sẽ làm gì khi chúng ta mong đợi việc trở lại của Đức Giêsu? Trong những dụ ngôn khác, thánh Luca cho thấy những quyền năng sống động và mạnh mẽ về Lời của Đức Giêsu (Lc 8,4-15). Nên lưu ý rằng Lời có khả năng làm cho các môn đệ trở thành thành viên hoặc có thể loại trừ họ. Cộng đoàn sẽ nghe đi và nghe lại những dụ ngôn như ngày hôm nay, và vì thế những gì chúng ta nghe được sẽ hình thành nên con người chúng ta. Lời sẽ được ủy thác cho cộng đoàn và chính Lời làm thay đổi cộng đoàn như chúng ta nghe rằng: “Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến".
Thần khí đóng một phần quan trọng trong cả Tin mừng và sách Công vụ của thánh sử Luca. Vì chúng ta được trao phó Lời và thử thách để sống và công bố Lời đó cho thế gian, nên chúng ta cần đến sự hướng dẫn của Thần khí. Nếu không có sự hiện diện thường hằng của Thần khí ở giữa chúng ta, thì chúng ta sẽ biết tỉnh thức như thế nào và làm sao để không đánh mất kiên nhẫn khi chờ đợi chú rễ trở lại?
Tỉnh thức và trung thành không phải trong chính chúng ta tạo ra được, đặc biệt trong những lúc khó khăn, khi đó việc từ bỏ dường như là một quá trình chúng ta đang nhắm tới. Người ta nói rằng: “cho thì có phúc hơn nhận.” Nhưng điều đó không đúng đối với Thiên Chúa. Thiên Chúa cho còn chúng ta thì nhận, ở đây nhận có phúc hơn chứ! Niềm tin và sự tỉnh thức là những ân huệ thuần khiết từ Thiên Chúa. Vì những ân huệ này, chúng ta cần có trách nhiệm và sẵn sàng trở thành người tôi tớ khi Đức Giêsu mời gọi chúng ta. Khi nhận lãnh những ơn huệ của Thiên Chúa, chúng ta phải biết sử dụng và tin cậy vào ân huệ đó theo sự phục vụ của mình.
Bài đọc hai cho thấy cách thức Đức Giêsu hoàn thành lời hứa mà Thiên Chúa đã thiết lập với dân Hipri năm xưa. Theo thánh Luca, lời hứa đó được hoàn thành nơi Đức Giêsu, Đấng đã ban cho chúng ta Thần khí của Người. Thiên Chúa đòi hỏi chúng ta hãy sẵn sàng chào đón Người và biết mở lòng ra với Người khi Người đến. Thần khí bắt đầu tiến trình đó bằng cách tạo ta một tấm lòng cởi mở và tỉnh thức trong chúng ta.
Dụ ngôn này làm chúng ta ngạc nhiên. Thông thường chúng ta nghĩ rằng những tôi tớ chờ đợi ông chủ và bà chủ trở về, nhưng khi ông chủ này đến, gõ cửa và thắt lưng rồi mời các tôi tớ vào bàn ăn mà phục vụ cho họ. Đức Giêsu nói rằng Đấng Mêsia đến để phục vụ chúng ta chứ không phải để được phục vụ. Trong bữa tiệc Thánh thể này, Đức Giêsu dâng hiến cho chúng ta của ăn và thức uống hảo hạng, đó chính là mình và máu Người. Chúng ta có thể nghe lời mời gọi của Người hãy ngồi xuống mà ăn, không phải vì chúng ta kiếm được nơi ăn chốn ở, nhưng vì đó là ân huệ tình yêu của Người dành cho chúng ta, một tình yêu vĩnh cửu.
Trước khi chúng ta cho hoặc phục vụ ở bàn ăn, thì trước hết chúng ta phải có khả năng đón nhận và cảm kích rằng cuối cùng rồi chúng ta cũng là người đón nhận. Vì thế, lòng tri ân là lời đáp trả xứng hợp của chúng ta tại bàn tiệc của Thiên Chúa. Kế đến, chúng ta cần mở đôi mắt và hai tai để ý thức rằng ai là người cần mời đến ăn và uống, hãy tìm sự che chở và an toàn tại bàn ăn, để rồi chúng ta phải trao ban lại cho họ.
Chuyển ngữ: Anh em HV Đaminh Vò Vấp
19th SUNDAY -C-
Wisdom 18: 6-9; Psalm 33; Hebrews 11: 1-2, 8-19; Luke 12: 32-48
Last week we heard the parable of the rich fool who would tear down his barns and build larger ones for his large harvest. Jesus called him, and people like him, fools because they "store up treasure for themselves, but are not rich in what matters to God" (12:21).
We return today to talk about money and treasure. Jesus instructs us how we can have an "inexhaustible treasure in heaven," which is indestructible and not subject to decay. "Sell your belongings and give alms." Jesus’ concern for the poor and oppressed flows throughout Luke. In his inaugural address in the synagogue in Nazareth (4:14ff), he quotes from Isaiah and announces that he has been sent "to bring glad tidings to the poor" (4:18). His healing powers benefit the poor, the oppressed and those shunned by society, lepers, the woman with the hemorrhage, the sinful woman, the dead, etc.
Jesus’ miracles and teaching stress the importance of the poor for his disciples. As we read today, his followers are to be detached from possessions, "sell your belongings and give alms." He chose his disciples from the poor and outcast and sends them on mission, not dependent on their own possessions, but with the assurance that the Father has already given them the kingdom. They are, unlike the rich fool of last week’s gospel, already "rich in what matters to God."
Jesus reminds his disciples that a concern for property closes us to God’s call. "For where your treasure is, there also will be your heart." When wealthy people entered the early church they shared their wealth to help the poor. Jesus taught that the rich, who are attached to their possessions and detached from the poor around them, would not sit at the eschatological banquet – but the poor and outcast would (14:16-24).
Today’s parable focuses on Jesus’ return and the need for our fidelity and preparedness as we wait. It certainly has unusual elements to it, which parables always have, as clues to their interpretation and application. The master is returning from a wedding. In light of the marriage customs of the time, the master could be returning with his bride. This would make the master’s actions even more startling. The custom would mean celebration and feasting upon the couple’s arrival. The servants should have been prepared, not just with a quick bite to eat, but with a major celebration.
Jesus has exhorted his disciples not to be afraid because their needs are in God’s hands. Then he shifts to urging watchfulness, faithful service, preparedness for his expected coming and the ingathering that will follow, in light of this parable, the feast at the wedding banquet with the Lord.
We have many daily concerns to attend to. Still, we are told not to be attached to possessions, or be dependent on them for our security. We can’t take anything for granted because, as we know from our experience, anything can happen. When the world turns upside down on us what will keep us from freefall? If we have set our priorities right, kept our eyes for Jesus’ unexpected entry into our lives, we can have confidence that God will give us what we need. "Do not be afraid any longer, little flock, for your Father is pleased to give you the kingdom." Apparently Luke’s "little flock" was afraid and needed to be reassured and reminded that their security was in God. So do we.
By the time Luke writes it is clear that the end time will not come immediately. Previously Mark anticipated Jesus’ quick return. Luke has to modify that heightened expectation, and so he states quite clearly – we don’t know when the end will come (19:11). For Luke, we now live in the period of the church which, according to today’s parable, is a period of heightened expectation. He is concerned about how disciples live now as we share in waiting for Christ.
Who are we in this church? – people who have experienced an interior change, and are visibly living out the consequences of that change by our witness to the world of the present and future coming of the kingdom of God. Luke is formulating in his gospel and then in Acts, what it means to be church. He is writing after Pentecost, with the community’s growing understanding of itself as: originating in Jesus; being a fulfillment of Israel’s hopes, and a community of the end times.
What should the church be doing as we wait for Jesus’ return? In other parables Luke has shown the dynamic and living powers of the Word of Jesus (8:4-15). Being attentive to that Word qualifies disciples for membership or exclusion. The community would hear, and hear again, parables like today’s and so be formed by what they hear. The community has been entrusted by the Word and also been challenged by it, as we heard today: "You also must be prepared, for an hour you do not expect, the Son of Man will come."
The Spirit plays an important part in Luke’s gospel and his sequel the Acts. Since we are entrusted with the Word and challenged to live and proclaim it to the world, we need the Spirit’s guiding presence. How else will we know how to stay vigilant, and not lose heart as we wait for the return of the bridegroom, unless by the Spirit’s constant presence in our midst?
Vigilance and fidelity are not ours to manufacture, especially in hard times when giving up seems like a practical course of action. It is said, "It’s better to give than receive." But that’s not how it is with God. God gives and we receive – that’s better! Faith and vigilance are pure gifts from God. Because of these gifts we can be the responsible and alert servants Jesus calls us to be. Having received God’s gifts we use them and rely on them in our service.
Our second reading shows how God fulfills the promise God made to the Hebrews. For Luke, that promise is fulfilled in Jesus who has given us his Spirit. The Lord asks us to be ready to welcome him and open our hearts to him when he comes. The Spirit has begun that process by creating a vigilant and welcoming heart in us.
The parable surprises us. Normally we expect servants to wait on masters and mistresses, but when this master comes and knocks he hitches up his robes and invites the servants to the table and then serves them! The Messiah has come, Jesus says, to serve us and not be served. At this Eucharist he offers the best food and drink for us – his own body and blood. Can we hear his invitation to sit down and eat, not because we have earned room and board, but because it’s a gift of his love for us – an everlasting love.
Before we can give – serve at the table – we need to first be able to receive and to appreciate that we are on the receiving end. Then gratitude is our appropriate response at the table of the Lord. Next, we keep our eyes and ears open to notice who needs an invitation to eat and drink, find shelter and safety at the table – which we must provide for them.
Khôn ngoan 18: 6-9; T.vịnh 33; Do Thái 11: 1-2, 8-19; Luca 12: 32-48
HÃY SẴN SÀNG VÀ TRUNG THÀNH
Tuần rồi chúng ta đã nghe về dụ ngôn người khờ dại giàu có, ông ta đã phá kho thóc của mình để xây những kho thóc khác lớn hơn nhằm chuẩn bị cho mùa gặt bội thu. Đức Giêsu gọi ông và những người như ông là kẻ khờ dại, vì họ “thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa” (Lc 12,21).
Hôm nay chúng ta trở lại nói chuyện về tiền bạc và của cải. Đức Giêsu hướng dẫn chúng ta cách thức sở hữu “một kho tàng không thể hao hụt ở trên trời,” kho tàng đó không bị hủy diệt và hư nát được. “Hãy bán tài sản của mình đi mà bố thí.” Sự quan tâm của Đức Giêsu đến người nghèo khổ và kẻ bị áp bức diễn ra xuyên suốt Tin mừng theo thánh Luca. Trong bài diễn văn khai mạc tại hội đường Giêrusalem (4,14), Đức Giêsu trích dẫn từ sách ngôn sứ Isaia và công bố rằng tôi được sai đến “để loan báo tin mừng cho kẻ nghèo hèn” (Lc 4,18). Quyền năng chữa bệnh của Người đã cứu giúp người nghèo khổ, kẻ bị áp bức và những ai bị xã hội xa lánh, đó là những người phong hủi, người phụ nữ bị băng huyết, người phụ nữ ngoại tình, kẻ chết, v.v...
Những phép lạ và lời giảng dạy của Đức Giêsu nhấn mạnh đến tầm quan trọng của người nghèo đối với các môn đệ. Như hôm nay chúng ta đọc thấy rằng, những người theo Đức Giêsu được tách ra khỏi tài sản, “Hãy bán tài sản của mình đi mà bố thí.” Người chọn các môn đệ từ những người nghèo và những kẻ vô gia cư, rồi sai họ đi làm sứ vụ, không tùy thuộc vào gia tài của chính họ, nhưng vẫn bảo đảm rằng Chúa Cha đã ban cho họ nước trời. Không giống như người khờ dại giàu có trong Tin mừng tuần trước, những ai theo Đức Giêsu đều thực sự “giàu có trước mặt Thiên Chúa.”
Đức Giêsu nhắc nhở các môn đệ Người rằng quan tâm đến của cải là khép kín chúng ta lại trước lời mời gọi của Thiên Chúa. “Vì kho tàng của anh em ở đâu, thì lòng anh em ở đó.” Khi những người giàu có gia nhập vào Giáo Hội sơ khai, họ đã chia sẻ gia tài của mình để giúp đỡ người nghèo khổ. Đức Giêsu dạy rằng những người giàu có mà gắn bó với của cải nhưng lại xa lánh những người nghèo khó xung quanh họ thì sẽ không ngồi dự trong bữa tiệc cánh chung, chỉ có người nghèo khổ và kẻ bị bỏ rơi mới ngồi dự tiệc đó mà thôi (Lc 14,16-24).
Dụ ngôn ngày hôm nay tập trung vào việc trở lại của Đức Giêsu, cũng như đòi hỏi lòng trung thành và sự sẵn sàng của chúng ta như chúng ta hằng mong đợi. Tất nhiên có vài yếu tố thất thường đối với vấn đề này (điều mà dụ ngôn nào cũng có), vì dụ ngôn đã đưa ra manh mối cho lời giải thích và ngụ ý. Ông chủ đang đi dự đám cưới về. Theo quan điểm về phong tục cưới hỏi thời bấy giờ, ông chủ sẽ trở về cùng với cô dâu. Điều này đã làm cho những hành động của ông chủ càng trở nên ngạc nhiên hơn. Phong tục có nghĩa là cử hành lễ mừng, bữa tiệc tùy thuộc vào việc đôi tân hôn đến. Các đầy tớ sẽ phải được chuẩn bị chu đáo, không chỉ việc ăn nhanh mà còn phải lo tổ chức mừng lớn.
Đức Giêsu kêu gọi các môn đệ đừng sợ vì những nhu cầu của họ nằm trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa. Vì thế, Người chuyển qua hối thúc cảnh giác, phục vụ trung thành, chuẩn bị cho việc Người đến như mong đợi và tiếp theo đó là quy tụ lại, theo cách nhìn của dụ ngôn này, tiệc cưới cùng với Thiên Chúa.
Chúng ta có nhiều quan tâm hàng ngày đến việc phục vụ. Cho đến bây giờ người ta không bảo chúng ta là phải gắn bó với của cải, và cũng chẳng cho ta hay là phải phụ thuộc vào của cải để được bảo đảm. Chúng ta không thể nắm giữ bất cứ điều gì mà làm hài lòng mình, vì chúng ta chỉ biết qua kinh nghiệm, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Khi thế giới xoay chuyển trên chúng ta, điều gì sẽ giữ chúng ta không bị chao đảo? Nếu chúng ta đặt quyền ưu tiên và lưu tâm đến đường lối bất ngờ của Đức Giêsu trong cuộc đời mình, thì chúng ta có thể tự tin rằng Thiên Chúa sẽ ban cho chúng ta những gì ta cần. "Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em.” Dường như “đoàn chiên bé nhỏ” của thánh Luca đang sợ hãi và cần được bảo đảm, đồng thời nhắc nhở rằng sự an toàn của họ ở nơi Thiên Chúa. Chúng ta cũng đồng cảnh ngộ như thế.
Nhân đây thánh Luca cũng viết rõ rằng thời gian chung cuộc không đến ngay tức khắc. Trước đó thánh Máccô đã tiên đoán việc trở lại nhanh chóng của Đức Giêsu. Thánh Luca phải nói giảm nhẹ đi về niềm mong chờ cao điểm đó, và vì thế thánh sử tuyên bố khá rõ ràng: Chúng ta không biết khi nào thời sau hết sẽ đến (Lc 19,11). Theo thánh Luca, bây giờ chúng ta đang sống trong thời kỳ của Giáo Hội, như dụ ngôn ngày hôm nay, Giáo Hội đang trong thời kỳ mong chờ cao điểm. Lúc bấy giờ Đức Giêsu quan tâm đến việc các môn đệ sống như thế nào, vì một cộng đoàn đang mong đợi Đức Giêsu.
Chúng ta là ai trong Giáo Hội này? Chúng ta là những người trải qua những thay đổi bên trong của Giáo Hội, và tất nhiên chúng ta đang trải qua những hậu quả của thay đổi đó bằng việc chứng kiến hiện tại và tương lai đang đến trong nước Thiên Chúa. Trong Tin mừng và sách Công vụ, thánh Luca trình bày rõ ràng những điều ám chỉ về Giáo Hội. Thánh sử viết Tin mừng sau ngày Lễ Ngũ Tuần, cùng với sự tiến triển hiểu biết của chính cộng đoàn như; khởi nguồn nơi Đức Giêsu; hoàn tất về niềm hy vọng của dân Israel và cộng đoàn của thời cánh chung.
Giáo Hội sẽ làm gì khi chúng ta mong đợi việc trở lại của Đức Giêsu? Trong những dụ ngôn khác, thánh Luca cho thấy những quyền năng sống động và mạnh mẽ về Lời của Đức Giêsu (Lc 8,4-15). Nên lưu ý rằng Lời có khả năng làm cho các môn đệ trở thành thành viên hoặc có thể loại trừ họ. Cộng đoàn sẽ nghe đi và nghe lại những dụ ngôn như ngày hôm nay, và vì thế những gì chúng ta nghe được sẽ hình thành nên con người chúng ta. Lời sẽ được ủy thác cho cộng đoàn và chính Lời làm thay đổi cộng đoàn như chúng ta nghe rằng: “Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến".
Thần khí đóng một phần quan trọng trong cả Tin mừng và sách Công vụ của thánh sử Luca. Vì chúng ta được trao phó Lời và thử thách để sống và công bố Lời đó cho thế gian, nên chúng ta cần đến sự hướng dẫn của Thần khí. Nếu không có sự hiện diện thường hằng của Thần khí ở giữa chúng ta, thì chúng ta sẽ biết tỉnh thức như thế nào và làm sao để không đánh mất kiên nhẫn khi chờ đợi chú rễ trở lại?
Tỉnh thức và trung thành không phải trong chính chúng ta tạo ra được, đặc biệt trong những lúc khó khăn, khi đó việc từ bỏ dường như là một quá trình chúng ta đang nhắm tới. Người ta nói rằng: “cho thì có phúc hơn nhận.” Nhưng điều đó không đúng đối với Thiên Chúa. Thiên Chúa cho còn chúng ta thì nhận, ở đây nhận có phúc hơn chứ! Niềm tin và sự tỉnh thức là những ân huệ thuần khiết từ Thiên Chúa. Vì những ân huệ này, chúng ta cần có trách nhiệm và sẵn sàng trở thành người tôi tớ khi Đức Giêsu mời gọi chúng ta. Khi nhận lãnh những ơn huệ của Thiên Chúa, chúng ta phải biết sử dụng và tin cậy vào ân huệ đó theo sự phục vụ của mình.
Bài đọc hai cho thấy cách thức Đức Giêsu hoàn thành lời hứa mà Thiên Chúa đã thiết lập với dân Hipri năm xưa. Theo thánh Luca, lời hứa đó được hoàn thành nơi Đức Giêsu, Đấng đã ban cho chúng ta Thần khí của Người. Thiên Chúa đòi hỏi chúng ta hãy sẵn sàng chào đón Người và biết mở lòng ra với Người khi Người đến. Thần khí bắt đầu tiến trình đó bằng cách tạo ta một tấm lòng cởi mở và tỉnh thức trong chúng ta.
Dụ ngôn này làm chúng ta ngạc nhiên. Thông thường chúng ta nghĩ rằng những tôi tớ chờ đợi ông chủ và bà chủ trở về, nhưng khi ông chủ này đến, gõ cửa và thắt lưng rồi mời các tôi tớ vào bàn ăn mà phục vụ cho họ. Đức Giêsu nói rằng Đấng Mêsia đến để phục vụ chúng ta chứ không phải để được phục vụ. Trong bữa tiệc Thánh thể này, Đức Giêsu dâng hiến cho chúng ta của ăn và thức uống hảo hạng, đó chính là mình và máu Người. Chúng ta có thể nghe lời mời gọi của Người hãy ngồi xuống mà ăn, không phải vì chúng ta kiếm được nơi ăn chốn ở, nhưng vì đó là ân huệ tình yêu của Người dành cho chúng ta, một tình yêu vĩnh cửu.
Trước khi chúng ta cho hoặc phục vụ ở bàn ăn, thì trước hết chúng ta phải có khả năng đón nhận và cảm kích rằng cuối cùng rồi chúng ta cũng là người đón nhận. Vì thế, lòng tri ân là lời đáp trả xứng hợp của chúng ta tại bàn tiệc của Thiên Chúa. Kế đến, chúng ta cần mở đôi mắt và hai tai để ý thức rằng ai là người cần mời đến ăn và uống, hãy tìm sự che chở và an toàn tại bàn ăn, để rồi chúng ta phải trao ban lại cho họ.
Chuyển ngữ: Anh em HV Đaminh Vò Vấp
19th SUNDAY -C-
Wisdom 18: 6-9; Psalm 33; Hebrews 11: 1-2, 8-19; Luke 12: 32-48
Last week we heard the parable of the rich fool who would tear down his barns and build larger ones for his large harvest. Jesus called him, and people like him, fools because they "store up treasure for themselves, but are not rich in what matters to God" (12:21).
We return today to talk about money and treasure. Jesus instructs us how we can have an "inexhaustible treasure in heaven," which is indestructible and not subject to decay. "Sell your belongings and give alms." Jesus’ concern for the poor and oppressed flows throughout Luke. In his inaugural address in the synagogue in Nazareth (4:14ff), he quotes from Isaiah and announces that he has been sent "to bring glad tidings to the poor" (4:18). His healing powers benefit the poor, the oppressed and those shunned by society, lepers, the woman with the hemorrhage, the sinful woman, the dead, etc.
Jesus’ miracles and teaching stress the importance of the poor for his disciples. As we read today, his followers are to be detached from possessions, "sell your belongings and give alms." He chose his disciples from the poor and outcast and sends them on mission, not dependent on their own possessions, but with the assurance that the Father has already given them the kingdom. They are, unlike the rich fool of last week’s gospel, already "rich in what matters to God."
Jesus reminds his disciples that a concern for property closes us to God’s call. "For where your treasure is, there also will be your heart." When wealthy people entered the early church they shared their wealth to help the poor. Jesus taught that the rich, who are attached to their possessions and detached from the poor around them, would not sit at the eschatological banquet – but the poor and outcast would (14:16-24).
Today’s parable focuses on Jesus’ return and the need for our fidelity and preparedness as we wait. It certainly has unusual elements to it, which parables always have, as clues to their interpretation and application. The master is returning from a wedding. In light of the marriage customs of the time, the master could be returning with his bride. This would make the master’s actions even more startling. The custom would mean celebration and feasting upon the couple’s arrival. The servants should have been prepared, not just with a quick bite to eat, but with a major celebration.
Jesus has exhorted his disciples not to be afraid because their needs are in God’s hands. Then he shifts to urging watchfulness, faithful service, preparedness for his expected coming and the ingathering that will follow, in light of this parable, the feast at the wedding banquet with the Lord.
We have many daily concerns to attend to. Still, we are told not to be attached to possessions, or be dependent on them for our security. We can’t take anything for granted because, as we know from our experience, anything can happen. When the world turns upside down on us what will keep us from freefall? If we have set our priorities right, kept our eyes for Jesus’ unexpected entry into our lives, we can have confidence that God will give us what we need. "Do not be afraid any longer, little flock, for your Father is pleased to give you the kingdom." Apparently Luke’s "little flock" was afraid and needed to be reassured and reminded that their security was in God. So do we.
By the time Luke writes it is clear that the end time will not come immediately. Previously Mark anticipated Jesus’ quick return. Luke has to modify that heightened expectation, and so he states quite clearly – we don’t know when the end will come (19:11). For Luke, we now live in the period of the church which, according to today’s parable, is a period of heightened expectation. He is concerned about how disciples live now as we share in waiting for Christ.
Who are we in this church? – people who have experienced an interior change, and are visibly living out the consequences of that change by our witness to the world of the present and future coming of the kingdom of God. Luke is formulating in his gospel and then in Acts, what it means to be church. He is writing after Pentecost, with the community’s growing understanding of itself as: originating in Jesus; being a fulfillment of Israel’s hopes, and a community of the end times.
What should the church be doing as we wait for Jesus’ return? In other parables Luke has shown the dynamic and living powers of the Word of Jesus (8:4-15). Being attentive to that Word qualifies disciples for membership or exclusion. The community would hear, and hear again, parables like today’s and so be formed by what they hear. The community has been entrusted by the Word and also been challenged by it, as we heard today: "You also must be prepared, for an hour you do not expect, the Son of Man will come."
The Spirit plays an important part in Luke’s gospel and his sequel the Acts. Since we are entrusted with the Word and challenged to live and proclaim it to the world, we need the Spirit’s guiding presence. How else will we know how to stay vigilant, and not lose heart as we wait for the return of the bridegroom, unless by the Spirit’s constant presence in our midst?
Vigilance and fidelity are not ours to manufacture, especially in hard times when giving up seems like a practical course of action. It is said, "It’s better to give than receive." But that’s not how it is with God. God gives and we receive – that’s better! Faith and vigilance are pure gifts from God. Because of these gifts we can be the responsible and alert servants Jesus calls us to be. Having received God’s gifts we use them and rely on them in our service.
Our second reading shows how God fulfills the promise God made to the Hebrews. For Luke, that promise is fulfilled in Jesus who has given us his Spirit. The Lord asks us to be ready to welcome him and open our hearts to him when he comes. The Spirit has begun that process by creating a vigilant and welcoming heart in us.
The parable surprises us. Normally we expect servants to wait on masters and mistresses, but when this master comes and knocks he hitches up his robes and invites the servants to the table and then serves them! The Messiah has come, Jesus says, to serve us and not be served. At this Eucharist he offers the best food and drink for us – his own body and blood. Can we hear his invitation to sit down and eat, not because we have earned room and board, but because it’s a gift of his love for us – an everlasting love.
Before we can give – serve at the table – we need to first be able to receive and to appreciate that we are on the receiving end. Then gratitude is our appropriate response at the table of the Lord. Next, we keep our eyes and ears open to notice who needs an invitation to eat and drink, find shelter and safety at the table – which we must provide for them.