Chúa Nhật XVIII THƯỜNG NIÊN -C-
Giảng viên 1: 2; 2:21-23; Tvịnh 90; Côlôsê 3: 1-5, 9-11; Luca 12: 13-21
ĐIỀU GÌ LÀM CHO TÔI NÊN GIẦU CÓ TRƯỚC MẶT CHÚA
Bài trích sách Giảng Viên hôm nay quả là một thứ “bi quan!”. Sách này không nói nhiều đến Thiên Chúa, cũng không nói đến một viễn cảnh về đời sống sau cái chết. Theo sách Giảng Viên, tất cả những gì chúng ta có là những gì đang ở ngay trước mắt: ai mà biết được đâu là kế hoạch Thiên Chúa dành cho chúng ta? “Tất cả chỉ là phù vân!”
Tác giả gọi mình là Côhelét và theo ông thì chẳng có gì tốt đẹp tồn tại sau cái chết. Vào thời Côhelét viết tác phẩm này thì niềm tin của người Dothái chưa có khái niệm gì về đời sống sau khi chết. Vì thế, theo quan điểm của ông Côhelét, thì tất cả những gì chúng ta có là những gì ta hiện đang sở hữu. Sau khi một chết đi, tất cả tài sản ấy sẽ thuộc về “một người đã không vất vả chi hết”. Chính quan điểm bi quan của Côhhelét khiến cho sách của ông khó được chấp nhận trong quy điển Hípri. Điều đã cứu quyển sách này chính là phần kết luận của nó (12,9-14), “Hãy kính sợ Đức Chúa và tuân giữ các mệnh lệnh Người truyền, đó là tất cả đạo làm người, vì Thiên Chúa sẽ đưa ra xét xử tất cả mọi hành vi, kể cả những điều ẩn dấu, tốt cũng như xấu”.
Tôi có quen một người đã lập gia đình nhưng suốt 20 năm vì tính chất công việc khiến anh phải sống xa nhà thường xuyên. Sau nhiều năm làm việc, anh được thăng chức với các vị trí ngày càng được trả lương cao hơn; điều này cũng đồng nghĩa với việc anh phải đi nhiều hơn. Anh vắng nhà ngày một nhiều. Mỗi sáng thứ Hai anh lại bay đến một thủ đô của một nước khác, và mãi tối thứ Sáu mới về nhà. Hầu như chỉ mình vợ anh nuôi dạy hai đứa con trai. Cô ấy nói, “suốt hai mươi năm qua tôi như bà mẹ đơn thân”. Rồi họ phải đi đến phòng tư vấn hôn nhân để mong cứu vãn đời sống hôn nhân của mình. Côhelét đưa ra một câu hỏi mà ai trong chúng ta cũng phải phản tỉnh: “Sau tất cả những điều ấy là gì?”
Sách Giảng viên không nói nhiều về Thiên Chúa. Chủ yếu sách nói đến những hướng dẫn lối sống – và với một lối bi quan yếm thế. Nhưng đối với “người thực tế” nó có thể lại là một lời thức tỉnh để kiểm điểm lại cuộc sống của mình và xét xem đâu là những ưu tiên. Phải chăng tất cả chỉ là phù vân? Điều gì dẫn chúng ta đến với Tin mừng.
Quý vị đã bao giờ dự một bữa tiệc ngạc nhiên chưa? Quý vị đến nhà một người trong gia đình mình, và nghĩ rằng, để dự một bữa cơm thân mật. Nhưng, khi quý vị đến nơi, gia đình và bạn thân của quý vị thình lình bật đèn lên và la to “Ngạc nhiên chưa!” Đó chính là bữa tiệc ngạc nhiên dành cho quý vị. Có những điều kinh ngạc khác mà chúng ta không mong nó xảy ra. Những tin xấu luôn đến theo kiểu kinh ngạc; bất chợt sự thể trở nên xấu đi. Trong một thế giới tiên nghi, một lối sống hay mong ước bỗng nhiên bỉ thổi bay. Tất cả sụp đổ chỉ sau một cú điện thoại, hay sau khi bác sỹ đọc phim X-quang hay kết quả thử máu.
Đức Giêsu thích dùng dụ ngôn mà giảng dạy; không phải bằng cách áp dụng luật hay quy tắc, nhưng bằng cách lôi kéo trí tưởng tượng của ta. Đó là cách Người nói: “Này, hãy cân nhắc… Xem xét đời sống của anh… đưa ra kết luận”. Đây chính là trường hợp của dụ ngôn hôm nay.
Có người muốn Đức Giêsu giải quyết chuyện tiền nong. Có phải đó là suy nghĩ của họ về Đức Giêsu, rằng Người là một trong những thày dạy luật và là người phân xử những vấn đề gia đình? Nhưng, Người nhân cơ hội này để giáo huấn họ qua một dụ ngôn, với hy vọng kéo mọi người đến một vấn đề sâu hơn. Người cho các thính giả một cơ hội để suy nghĩ về chính đời sống, dự định của họ và lối họ nhìn cuộc đời.
Đức Giêsu mở đầu dụ ngôn thế này: “Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi”. Ai mà chẳng muống giống như ông ấy? Quá an toàn! Giàu có! Hình ảnh bàn ăn thừa mứa những cao lương mỹ vị của ông khác biệt với bàn của khách. Tin tốt lành là, năm ấy được mùa nhưng ngặt một nỗi kho thóc lại nhỏ quá. Ai mà chẳng muốn gặp “vấn nạn” như vậy. Ôi một vấn nạn dễ chịu! Cứ như thể trúng số độc đắc và một mình ôm trọn số tiền thưởng ấy. Chỉ có một “vấn nạn” là làm thế nào tiêu hết số tiền ấy.
Sai lầm là, ngay khi ông này đang ngất ngây trong những ý nghĩ thoải mái thế và vạch ra những kế hoạch, dự định thì – “Không ngờ!” Thiên Chúa hiện ra và định đoạt số phận ông, “Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?” Lời này như vọng lại dư âm của bài đọc thứ I: Khi ông chết đi, ai sẽ là người hưởng tất cả tài sản mà ông này đã thu góp?
Lưu ý: dụ ngôn không nói Thiên Chúa cất mạng sống ông đi. Vậy liệu kẻ hung dữ sẽ đoạt mạng ông ấy có phải là người trong gia đình ông; những người làm công bị trả lương rẻ mạt; hay những kẻ thèm khát sự giàu sang của ông? Chúng ta không biết, nhưng điều được biết rõ ràng là ngay trong sự hài lòng và tự mãn thì xảy ra một sự sụp đổ hoàn toàn và mọi thứ đều tiêu tán. Tôi nhớ lại câu chuyện “Hát Mừng Giáng Sinh” của Charles Dicken. Sau khi Ebenezer Scoorge chết thì đám quản gia và người ở giành giật lấy đi tất cả giường chiếu và bất cứ thứ gì mà họ lôi đi được “…vậy những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?”
Điều gì khiến ông phú hộ buồn rầu? Một trong những vấn nạn của ông là chẳng có ai trong thế giới của ông. Ông tự nói với chính mình. Ông có vợ không? Bà có thể sẽ nói gì? Con cái ông đâu? Trong mối bận tâm của ông, thiếu vắng một cộng đồng nhân loại. Thiên Chúa gọi ông là đồ ngốc – chỉ mình ông tự cố vấn cho mình, một “tên ngốc”
Chúng ta là một phần của cộng đoàn. Người khác cũng cần liên hệ đến những quyết định của ta, nhất là khi những quyết định ấy ảnh hưởng đến họ. Có một thi sỹ từng nói rằng: “không ai là một hòn đảo”. Trong mối quan tâm của ta cũng cần phải có mặt của tha nhân. Những kẻ làm công có chia sẽ sự giàu có của ông không? Ông phú hộ này không biết đâu là giới hạn. Bao nhiêu thì đủ? Bao nhiêu là quá nhiều? Xe thế nào thì sang? Nhà thế nào mới to? Cần mấy chiếc xe hơi? Mấy cái TV?... Khi ta bước vào “phòng tư vấn” để xem xét đời sống và cả những dự định tương lai, thì ta sẽ mang ai vào trong cuộc đối thoại này? Khi chúng ta quyết định muốn “thêm nữa”, thì điều gì sẽ xảy ra cho môi trường?
Ông phú hộ bị tài sản của mình làm mờ mắt. Ông nghĩ chúng bảo đảm cho hạnh phúc hiện tại và tương lai của ông. Ông gọi tài sản của mình là “những sự tốt lành”. Một số còn xem đó là “ân huệ” – nhưng liệu những thứ chúng ta gọi là “ân huệ” có thực sự là như thế không? Những người khác chỉ có ít của cải, nhưng không phải là những thứ “tốt lành” của ông phú hộ, lại có thể là những người giàu thực sự: như dụ ngôn cho thấy, trong “sự quan trọng đối với Thiên Chúa”. Điều mà chúng ta cần suy niệm hôm nay là: điều gì là quan trọng đối với Chúa? Và tôi sẽ làm gì với điều đó? “Giàu có trước mặt Chúa” nghĩa là gì?
Trong ánh sáng của dụ ngôn hôm nay, được “giàu có trước mặt Thiên Chúa” có thể là: nhìn của cải trong cái nhìn về nhu cầu của người khác; không chỉ tự mình quyết định điều thiện hảo; nhận thức sáng suốt điều Chúa muốn trước khi tôi hành động; nghĩ đến cái giá mà người khác phải trả vì quyết định của tôi; không đặt tin tưởng nơi những thứ chóng qua; xem trọng sự giàu có mà mình có nơi những tương quan với tha nhân và việc họ bị ảnh hưởng thế nào vì quyết định của tôi.
Tôi có bao nhiêu tài sản không quan trọng, tôi đến dự Tiệc Thánh Thể này vì đói khát Thiên Chúa và đường lối của Người. Tôi biết ơn vì những ân huệ thực sự: cụ thể như việc đủ ăn và hoa màu ruộng đất. Nhưng cũng còn biết ơn vì đức tin mang lại cho tôi cái nhìn sáng sủa để biết khi nào là đủ và ai mới là gia tài đích thực của tôi. Điều gì làm cho tôi nên giàu có trước mặt Chúa?
Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Vò Vấp
18th SUNDAY -C-
Ecclesiastes 1: 2; 2:21-23; Psalm 90; Colossians 3: 1-5, 9-11; Luke 12: 13-21
Well the Book of Ecclesiastes is a real "downer! " The book doesn’t have many references to God, nor an allusion to life after death. According to Ecclesiastes, all we have is what we can see: who knows God’s plan for us? "All things are vanity!"
The author named himself Qohelet and from his perspective nothing good will survive death. At the time Qohelet wrote the Jewish faith had not yet acknowledged life after death. So, from Qohelet perspective, what we have here is all that we have. After a person dies someone else, "who had not labored" for the property, would possess it. Qohelet’s negative view made it difficult for the book to be accepted in the Hebrew canon. What probably saved it was the book’s epilogue (12:9-14), "Fear God and keep God’s commandments, this is a person’s call: because God will bring to judgment every work, with all its hidden qualities, whether good or bad."
A man I know spent 20 years of his marriage at a job that kept him away from home a lot. As the years passed he got "bumped up the ladder" in his company to higher-paying positions; which also required him to travel more extensively. He was home less and less. Each Monday he flew to another foreign capital, to return home on Friday evening. For the most part his wife raised their two sons. She said, "For 20 years I’ve been a single-parent." They have been going for marriage counseling hoping to save their marriage. Qohelet suggests a question many of us have to reflect on, "What’s it all about?"
The book of Ecclesiastes doesn’t make many references to God. It’s more of a guide to living — and a pessimistic one at that. But for the "practical person" it may be a wake-up call to examine one’s life and priorities. Is it all vanity? Which leads us to the gospel.
Have you ever had a surprise party? You arrive at a family member’s home for, what you thought was, an intimate dinner party. Instead, when you arrive family and close friends switch on the lights and shout "Surprise!" It’s a surprise party for you. Other surprises we would prefer not to have. Bad news always seems to come like a surprise; a startled turn when things go bad. In a moment a world of comfort, a way of living, or our expectations suffer a serious blow. All can collapse by a phone call, or with a doctor reading an x-ray, or blood test result to us.
Parables were Jesus’ favorite way to teach; not by applying rules and regulations, but by appealing to our imagination. It was his way of saying, "Here, ponder this one… Reflect on your life… Draw your own conclusions." This was certainly the case with today’s parable.
Someone wants Jesus to deal with a financial matter. Is that what they thought of Jesus; that he was one of the teachers of the law and an arbitrator in family issues? Still, he took the opportunity to teach through a parable, with the hope of drawing the listeners into deeper issues. He was offering his listeners an opportunity to think about their values, plans, pet projects and how they looked at life.
Jesus opens his parable: "There was a rich man whose land produced a bountiful harvest." Who wouldn’t want to be in that man’s shoes? So much security! Well-being! Picture his ample table all covered with gourmet foods with distinguished table guests. A report comes in — the best news – too much harvest, and too little barn space. Who wouldn’t want his "problem?" Such a problem! It’s as if you have won the $130 million lottery and you were the only winner. The only "problem" would be how to spend it.
The clinker. Just when the man is lulled into comfortable thoughts and is making plans and projects – "Surprise!" God makes an appearance and passes a verdict on the man’s whole life, "You fool, this night your life shall be demanded of you and the things you have prepared, to whom will they belong?" There are echoes of our first reading here: who will get all the treasures the man has accumulated when he dies?
Note: it doesn’t say God will take his life. Will the villains be his greedy family members; his underpaid employees; those attracted by his riches? We don’t know, but what we do know is that in the midst of contentment and self congratulation complete collapse happens and everything falls apart. It reminds me of Charles Dickens’ story, "A Christmas Carol." After Ebenezer Scrooge dies his housekeeper and undertaker strip his room of bedding, drapery, and anything else they could grab. "...and the things you have prepared, to whom will they belong?"
What caused the man’s downfall? One of his problems was that there was no one else in his world; he was a person talking to himself. Did he have a wife? What would she have to say? Were there children? There was no human community in his considerations. God calls him a fool – the man’s sole and chief advisor was himself, a "fool."
We are part of a community. Others need to be involved in our decisions, especially if they are affected by them. As the poet said, "No one is an island." Others also need to be part of our concern. Would the man’s employees share in his well-being? The man knew no limits. How much is enough? How much is too much? The man How big a car? How big a house? How many cars? How many televisions? Etc. When we enter our "consultation room" to consider our lives and our future plans, whom do we bring into the conversation? When we decide for "more," what are the consequences for our environment?
The man was deluded by his possessions. He thought they guaranteed his present and future happiness. He called his possessions "good things." Some might even call them "blessings" — but are what we call "blessings" really that? Others who have less, but are without the man’s "good things," may be very rich indeed: as the parable puts it, in "what matters to God." That could be our meditation this day: what matters to God? And what am I doing about it? What would it mean to be "rich in God’s sight?"
In light of today’s parable, being "rich in what matters to God" could mean: seeing possessions in the light of others’ needs; not deciding important matters on my own; discerning what God might want before I act; reflecting on the cost to others of my decisions; not putting my trust in what won’t last; counting as true riches my relationships with others and how they are affected by my life choices.
No matter how much I have, I come to this Eucharist hungry for God and for God’s ways. I am grateful for real blessings: certainly for enough food and drink and the nourishing gifts of the Earth. But also for faith that gives me clear vision to know when enough is enough and who and what are my real treasures. What makes me rich in God’s sight?
Giảng viên 1: 2; 2:21-23; Tvịnh 90; Côlôsê 3: 1-5, 9-11; Luca 12: 13-21
ĐIỀU GÌ LÀM CHO TÔI NÊN GIẦU CÓ TRƯỚC MẶT CHÚA
Bài trích sách Giảng Viên hôm nay quả là một thứ “bi quan!”. Sách này không nói nhiều đến Thiên Chúa, cũng không nói đến một viễn cảnh về đời sống sau cái chết. Theo sách Giảng Viên, tất cả những gì chúng ta có là những gì đang ở ngay trước mắt: ai mà biết được đâu là kế hoạch Thiên Chúa dành cho chúng ta? “Tất cả chỉ là phù vân!”
Tác giả gọi mình là Côhelét và theo ông thì chẳng có gì tốt đẹp tồn tại sau cái chết. Vào thời Côhelét viết tác phẩm này thì niềm tin của người Dothái chưa có khái niệm gì về đời sống sau khi chết. Vì thế, theo quan điểm của ông Côhelét, thì tất cả những gì chúng ta có là những gì ta hiện đang sở hữu. Sau khi một chết đi, tất cả tài sản ấy sẽ thuộc về “một người đã không vất vả chi hết”. Chính quan điểm bi quan của Côhhelét khiến cho sách của ông khó được chấp nhận trong quy điển Hípri. Điều đã cứu quyển sách này chính là phần kết luận của nó (12,9-14), “Hãy kính sợ Đức Chúa và tuân giữ các mệnh lệnh Người truyền, đó là tất cả đạo làm người, vì Thiên Chúa sẽ đưa ra xét xử tất cả mọi hành vi, kể cả những điều ẩn dấu, tốt cũng như xấu”.
Tôi có quen một người đã lập gia đình nhưng suốt 20 năm vì tính chất công việc khiến anh phải sống xa nhà thường xuyên. Sau nhiều năm làm việc, anh được thăng chức với các vị trí ngày càng được trả lương cao hơn; điều này cũng đồng nghĩa với việc anh phải đi nhiều hơn. Anh vắng nhà ngày một nhiều. Mỗi sáng thứ Hai anh lại bay đến một thủ đô của một nước khác, và mãi tối thứ Sáu mới về nhà. Hầu như chỉ mình vợ anh nuôi dạy hai đứa con trai. Cô ấy nói, “suốt hai mươi năm qua tôi như bà mẹ đơn thân”. Rồi họ phải đi đến phòng tư vấn hôn nhân để mong cứu vãn đời sống hôn nhân của mình. Côhelét đưa ra một câu hỏi mà ai trong chúng ta cũng phải phản tỉnh: “Sau tất cả những điều ấy là gì?”
Sách Giảng viên không nói nhiều về Thiên Chúa. Chủ yếu sách nói đến những hướng dẫn lối sống – và với một lối bi quan yếm thế. Nhưng đối với “người thực tế” nó có thể lại là một lời thức tỉnh để kiểm điểm lại cuộc sống của mình và xét xem đâu là những ưu tiên. Phải chăng tất cả chỉ là phù vân? Điều gì dẫn chúng ta đến với Tin mừng.
Quý vị đã bao giờ dự một bữa tiệc ngạc nhiên chưa? Quý vị đến nhà một người trong gia đình mình, và nghĩ rằng, để dự một bữa cơm thân mật. Nhưng, khi quý vị đến nơi, gia đình và bạn thân của quý vị thình lình bật đèn lên và la to “Ngạc nhiên chưa!” Đó chính là bữa tiệc ngạc nhiên dành cho quý vị. Có những điều kinh ngạc khác mà chúng ta không mong nó xảy ra. Những tin xấu luôn đến theo kiểu kinh ngạc; bất chợt sự thể trở nên xấu đi. Trong một thế giới tiên nghi, một lối sống hay mong ước bỗng nhiên bỉ thổi bay. Tất cả sụp đổ chỉ sau một cú điện thoại, hay sau khi bác sỹ đọc phim X-quang hay kết quả thử máu.
Đức Giêsu thích dùng dụ ngôn mà giảng dạy; không phải bằng cách áp dụng luật hay quy tắc, nhưng bằng cách lôi kéo trí tưởng tượng của ta. Đó là cách Người nói: “Này, hãy cân nhắc… Xem xét đời sống của anh… đưa ra kết luận”. Đây chính là trường hợp của dụ ngôn hôm nay.
Có người muốn Đức Giêsu giải quyết chuyện tiền nong. Có phải đó là suy nghĩ của họ về Đức Giêsu, rằng Người là một trong những thày dạy luật và là người phân xử những vấn đề gia đình? Nhưng, Người nhân cơ hội này để giáo huấn họ qua một dụ ngôn, với hy vọng kéo mọi người đến một vấn đề sâu hơn. Người cho các thính giả một cơ hội để suy nghĩ về chính đời sống, dự định của họ và lối họ nhìn cuộc đời.
Đức Giêsu mở đầu dụ ngôn thế này: “Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi”. Ai mà chẳng muống giống như ông ấy? Quá an toàn! Giàu có! Hình ảnh bàn ăn thừa mứa những cao lương mỹ vị của ông khác biệt với bàn của khách. Tin tốt lành là, năm ấy được mùa nhưng ngặt một nỗi kho thóc lại nhỏ quá. Ai mà chẳng muốn gặp “vấn nạn” như vậy. Ôi một vấn nạn dễ chịu! Cứ như thể trúng số độc đắc và một mình ôm trọn số tiền thưởng ấy. Chỉ có một “vấn nạn” là làm thế nào tiêu hết số tiền ấy.
Sai lầm là, ngay khi ông này đang ngất ngây trong những ý nghĩ thoải mái thế và vạch ra những kế hoạch, dự định thì – “Không ngờ!” Thiên Chúa hiện ra và định đoạt số phận ông, “Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?” Lời này như vọng lại dư âm của bài đọc thứ I: Khi ông chết đi, ai sẽ là người hưởng tất cả tài sản mà ông này đã thu góp?
Lưu ý: dụ ngôn không nói Thiên Chúa cất mạng sống ông đi. Vậy liệu kẻ hung dữ sẽ đoạt mạng ông ấy có phải là người trong gia đình ông; những người làm công bị trả lương rẻ mạt; hay những kẻ thèm khát sự giàu sang của ông? Chúng ta không biết, nhưng điều được biết rõ ràng là ngay trong sự hài lòng và tự mãn thì xảy ra một sự sụp đổ hoàn toàn và mọi thứ đều tiêu tán. Tôi nhớ lại câu chuyện “Hát Mừng Giáng Sinh” của Charles Dicken. Sau khi Ebenezer Scoorge chết thì đám quản gia và người ở giành giật lấy đi tất cả giường chiếu và bất cứ thứ gì mà họ lôi đi được “…vậy những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?”
Điều gì khiến ông phú hộ buồn rầu? Một trong những vấn nạn của ông là chẳng có ai trong thế giới của ông. Ông tự nói với chính mình. Ông có vợ không? Bà có thể sẽ nói gì? Con cái ông đâu? Trong mối bận tâm của ông, thiếu vắng một cộng đồng nhân loại. Thiên Chúa gọi ông là đồ ngốc – chỉ mình ông tự cố vấn cho mình, một “tên ngốc”
Chúng ta là một phần của cộng đoàn. Người khác cũng cần liên hệ đến những quyết định của ta, nhất là khi những quyết định ấy ảnh hưởng đến họ. Có một thi sỹ từng nói rằng: “không ai là một hòn đảo”. Trong mối quan tâm của ta cũng cần phải có mặt của tha nhân. Những kẻ làm công có chia sẽ sự giàu có của ông không? Ông phú hộ này không biết đâu là giới hạn. Bao nhiêu thì đủ? Bao nhiêu là quá nhiều? Xe thế nào thì sang? Nhà thế nào mới to? Cần mấy chiếc xe hơi? Mấy cái TV?... Khi ta bước vào “phòng tư vấn” để xem xét đời sống và cả những dự định tương lai, thì ta sẽ mang ai vào trong cuộc đối thoại này? Khi chúng ta quyết định muốn “thêm nữa”, thì điều gì sẽ xảy ra cho môi trường?
Ông phú hộ bị tài sản của mình làm mờ mắt. Ông nghĩ chúng bảo đảm cho hạnh phúc hiện tại và tương lai của ông. Ông gọi tài sản của mình là “những sự tốt lành”. Một số còn xem đó là “ân huệ” – nhưng liệu những thứ chúng ta gọi là “ân huệ” có thực sự là như thế không? Những người khác chỉ có ít của cải, nhưng không phải là những thứ “tốt lành” của ông phú hộ, lại có thể là những người giàu thực sự: như dụ ngôn cho thấy, trong “sự quan trọng đối với Thiên Chúa”. Điều mà chúng ta cần suy niệm hôm nay là: điều gì là quan trọng đối với Chúa? Và tôi sẽ làm gì với điều đó? “Giàu có trước mặt Chúa” nghĩa là gì?
Trong ánh sáng của dụ ngôn hôm nay, được “giàu có trước mặt Thiên Chúa” có thể là: nhìn của cải trong cái nhìn về nhu cầu của người khác; không chỉ tự mình quyết định điều thiện hảo; nhận thức sáng suốt điều Chúa muốn trước khi tôi hành động; nghĩ đến cái giá mà người khác phải trả vì quyết định của tôi; không đặt tin tưởng nơi những thứ chóng qua; xem trọng sự giàu có mà mình có nơi những tương quan với tha nhân và việc họ bị ảnh hưởng thế nào vì quyết định của tôi.
Tôi có bao nhiêu tài sản không quan trọng, tôi đến dự Tiệc Thánh Thể này vì đói khát Thiên Chúa và đường lối của Người. Tôi biết ơn vì những ân huệ thực sự: cụ thể như việc đủ ăn và hoa màu ruộng đất. Nhưng cũng còn biết ơn vì đức tin mang lại cho tôi cái nhìn sáng sủa để biết khi nào là đủ và ai mới là gia tài đích thực của tôi. Điều gì làm cho tôi nên giàu có trước mặt Chúa?
Chuyển ngữ : Anh em HV Đaminh Vò Vấp
18th SUNDAY -C-
Ecclesiastes 1: 2; 2:21-23; Psalm 90; Colossians 3: 1-5, 9-11; Luke 12: 13-21
Well the Book of Ecclesiastes is a real "downer! " The book doesn’t have many references to God, nor an allusion to life after death. According to Ecclesiastes, all we have is what we can see: who knows God’s plan for us? "All things are vanity!"
The author named himself Qohelet and from his perspective nothing good will survive death. At the time Qohelet wrote the Jewish faith had not yet acknowledged life after death. So, from Qohelet perspective, what we have here is all that we have. After a person dies someone else, "who had not labored" for the property, would possess it. Qohelet’s negative view made it difficult for the book to be accepted in the Hebrew canon. What probably saved it was the book’s epilogue (12:9-14), "Fear God and keep God’s commandments, this is a person’s call: because God will bring to judgment every work, with all its hidden qualities, whether good or bad."
A man I know spent 20 years of his marriage at a job that kept him away from home a lot. As the years passed he got "bumped up the ladder" in his company to higher-paying positions; which also required him to travel more extensively. He was home less and less. Each Monday he flew to another foreign capital, to return home on Friday evening. For the most part his wife raised their two sons. She said, "For 20 years I’ve been a single-parent." They have been going for marriage counseling hoping to save their marriage. Qohelet suggests a question many of us have to reflect on, "What’s it all about?"
The book of Ecclesiastes doesn’t make many references to God. It’s more of a guide to living — and a pessimistic one at that. But for the "practical person" it may be a wake-up call to examine one’s life and priorities. Is it all vanity? Which leads us to the gospel.
Have you ever had a surprise party? You arrive at a family member’s home for, what you thought was, an intimate dinner party. Instead, when you arrive family and close friends switch on the lights and shout "Surprise!" It’s a surprise party for you. Other surprises we would prefer not to have. Bad news always seems to come like a surprise; a startled turn when things go bad. In a moment a world of comfort, a way of living, or our expectations suffer a serious blow. All can collapse by a phone call, or with a doctor reading an x-ray, or blood test result to us.
Parables were Jesus’ favorite way to teach; not by applying rules and regulations, but by appealing to our imagination. It was his way of saying, "Here, ponder this one… Reflect on your life… Draw your own conclusions." This was certainly the case with today’s parable.
Someone wants Jesus to deal with a financial matter. Is that what they thought of Jesus; that he was one of the teachers of the law and an arbitrator in family issues? Still, he took the opportunity to teach through a parable, with the hope of drawing the listeners into deeper issues. He was offering his listeners an opportunity to think about their values, plans, pet projects and how they looked at life.
Jesus opens his parable: "There was a rich man whose land produced a bountiful harvest." Who wouldn’t want to be in that man’s shoes? So much security! Well-being! Picture his ample table all covered with gourmet foods with distinguished table guests. A report comes in — the best news – too much harvest, and too little barn space. Who wouldn’t want his "problem?" Such a problem! It’s as if you have won the $130 million lottery and you were the only winner. The only "problem" would be how to spend it.
The clinker. Just when the man is lulled into comfortable thoughts and is making plans and projects – "Surprise!" God makes an appearance and passes a verdict on the man’s whole life, "You fool, this night your life shall be demanded of you and the things you have prepared, to whom will they belong?" There are echoes of our first reading here: who will get all the treasures the man has accumulated when he dies?
Note: it doesn’t say God will take his life. Will the villains be his greedy family members; his underpaid employees; those attracted by his riches? We don’t know, but what we do know is that in the midst of contentment and self congratulation complete collapse happens and everything falls apart. It reminds me of Charles Dickens’ story, "A Christmas Carol." After Ebenezer Scrooge dies his housekeeper and undertaker strip his room of bedding, drapery, and anything else they could grab. "...and the things you have prepared, to whom will they belong?"
What caused the man’s downfall? One of his problems was that there was no one else in his world; he was a person talking to himself. Did he have a wife? What would she have to say? Were there children? There was no human community in his considerations. God calls him a fool – the man’s sole and chief advisor was himself, a "fool."
We are part of a community. Others need to be involved in our decisions, especially if they are affected by them. As the poet said, "No one is an island." Others also need to be part of our concern. Would the man’s employees share in his well-being? The man knew no limits. How much is enough? How much is too much? The man How big a car? How big a house? How many cars? How many televisions? Etc. When we enter our "consultation room" to consider our lives and our future plans, whom do we bring into the conversation? When we decide for "more," what are the consequences for our environment?
The man was deluded by his possessions. He thought they guaranteed his present and future happiness. He called his possessions "good things." Some might even call them "blessings" — but are what we call "blessings" really that? Others who have less, but are without the man’s "good things," may be very rich indeed: as the parable puts it, in "what matters to God." That could be our meditation this day: what matters to God? And what am I doing about it? What would it mean to be "rich in God’s sight?"
In light of today’s parable, being "rich in what matters to God" could mean: seeing possessions in the light of others’ needs; not deciding important matters on my own; discerning what God might want before I act; reflecting on the cost to others of my decisions; not putting my trust in what won’t last; counting as true riches my relationships with others and how they are affected by my life choices.
No matter how much I have, I come to this Eucharist hungry for God and for God’s ways. I am grateful for real blessings: certainly for enough food and drink and the nourishing gifts of the Earth. But also for faith that gives me clear vision to know when enough is enough and who and what are my real treasures. What makes me rich in God’s sight?