GIÁ THUYỀN CHỈ MỘT NỬA.
Ngày xưa có một người bộ hành đi đến Chương Môn, mới đi đến Lữ Lương mà sức lực đã kiệt quệ. May mắn là trong túi còn có năm mươi xu, bèn đi đến nơi bến đò, muốn thuê một chiếc thuyền.
Chủ thuyền rất tham lam, nghe nói chỉ có năm mươi xu, bèn nói với khách:
- “Từ đây tới Chương Môn, nếu là khách tay không thì tiền thuyền chỉ có một trăm xu, nhìn anh còn trẻ, lại còn có sức, chúng ta kết thành bạn bè, thôi như thế này nhé, anh ở trên bờ kéo thuyền cho tôi, đợi khi đến Chương Môn, tôi sẽ chỉ lấy tiền thuê thuyền một nửa mà thôi”.
(Ngải Tử tạp thuyết)
Suy tư:
Cái nổi bật nhất nơi người Ki-tô hữu chính là lòng trắc ẩn trước những hoàn cảnh khó khăn của tha nhân, lòng trắc ẩn này được thể hiện qua hành động “đưa tay ra và cúi xuống” thật gần bên họ.
Năm mươi xu còn lại của người bất hạnh chính là tia hi vọng cuối cùng trong tâm hồn họ, chúng ta làm cho năm mươi xu này trở thành năm trăm quan tiền bằng sự cúi xuống nâng họ lên với chúng ta, đó chính là lòng trắc ẩn của Đức Chúa Giê-su đã làm với người mù bên vệ đường, với người phụ nữ ngoại tình, với Gia-kêu lùn, với người trộm lành bị treo trên thập giá bên hữu Ngài.v.v...
Người không có lòng trắc ẩn thì không thể nào “đưa tay ra và cúi xuống” với người anh em bất hạnh, họ không xứng đáng là môn đệ của Đức Chúa Giê-su, càng không xứng đáng để hưởng được lòng thương xót của Thiên Chúa.
Một linh mục không có lòng trắc ẩn thì không thể nào giảng dạy bác ái, yêu thương.
Một tu sĩ không có lòng trắc ẩn thì không thể nào phục vụ tha nhân chân thành.
Một Ki-tô hữu không có lòng trắc ẩn thì thế gian này sẽ không có mùa xuân của hy vọng.
----------------
http://jmtaiby.blogspot.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
Ngày xưa có một người bộ hành đi đến Chương Môn, mới đi đến Lữ Lương mà sức lực đã kiệt quệ. May mắn là trong túi còn có năm mươi xu, bèn đi đến nơi bến đò, muốn thuê một chiếc thuyền.
Chủ thuyền rất tham lam, nghe nói chỉ có năm mươi xu, bèn nói với khách:
- “Từ đây tới Chương Môn, nếu là khách tay không thì tiền thuyền chỉ có một trăm xu, nhìn anh còn trẻ, lại còn có sức, chúng ta kết thành bạn bè, thôi như thế này nhé, anh ở trên bờ kéo thuyền cho tôi, đợi khi đến Chương Môn, tôi sẽ chỉ lấy tiền thuê thuyền một nửa mà thôi”.
(Ngải Tử tạp thuyết)
Suy tư:
Cái nổi bật nhất nơi người Ki-tô hữu chính là lòng trắc ẩn trước những hoàn cảnh khó khăn của tha nhân, lòng trắc ẩn này được thể hiện qua hành động “đưa tay ra và cúi xuống” thật gần bên họ.
Năm mươi xu còn lại của người bất hạnh chính là tia hi vọng cuối cùng trong tâm hồn họ, chúng ta làm cho năm mươi xu này trở thành năm trăm quan tiền bằng sự cúi xuống nâng họ lên với chúng ta, đó chính là lòng trắc ẩn của Đức Chúa Giê-su đã làm với người mù bên vệ đường, với người phụ nữ ngoại tình, với Gia-kêu lùn, với người trộm lành bị treo trên thập giá bên hữu Ngài.v.v...
Người không có lòng trắc ẩn thì không thể nào “đưa tay ra và cúi xuống” với người anh em bất hạnh, họ không xứng đáng là môn đệ của Đức Chúa Giê-su, càng không xứng đáng để hưởng được lòng thương xót của Thiên Chúa.
Một linh mục không có lòng trắc ẩn thì không thể nào giảng dạy bác ái, yêu thương.
Một tu sĩ không có lòng trắc ẩn thì không thể nào phục vụ tha nhân chân thành.
Một Ki-tô hữu không có lòng trắc ẩn thì thế gian này sẽ không có mùa xuân của hy vọng.
----------------
http://jmtaiby.blogspot.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com