Lúc con nhỏ Lưu Bang Hán Cao tổ thường cùng hay với khách đến nhà chị dâu ăn uống, người khách thích ăn canh.

Chị dâu keo cú, mỗi lần như thế đều gỏ gỏ nồi sắt để cố ý nói là canh đã ăn hết, nhưng thật ra là không muốn để chú nhỏ ăn, Lưu Bang dần dần hận ghét chị dâu.

Về sau Lưu Bang Hán Cao tổ làm hoang đế, cố ý phong cho cháu làm Giáp Canh hầu (chức quan đánh trống gỏ mõ). Có người hỏi Cao tổ tại sao như vậy, Cao tổ trả lời :

- "Đây là chổ mà mẹ của nó làm rất giỏi !"

(Độc dị chí)

Suy tư :

Con người ta ở trên đời có rất nhiều cách trả thù.

Có người trả thù bằng cách xua quân đánh chiếm đất nước của người ta, có người trả thù bằng cách thả gà vịt qua phá vườn rau nhà hàng xóm, có người trả thù bằng cách đem đồ dơ dáy bẩn thỉu quăng vào trong sân nhà hàng xóm cho bỏ ghét, có người trả thù tình địch bằng cách thuê tụi ma cô tạt a-xít vào kẻ thù.v.v... tất cả các loại trả thù đó đều nguy hiểm và chồng chất thêm thù oán. Nhưng cách trả thù bà chị dâu của Hán Cao tổ Lưu Bang thì thật là độc đáo : phong cho thằng cháu làm chức quan Giáp Canh hầu, một chức quan với một nhiệm vụ là...gỏ mõ, để chơi "khăm" bà chị dâu keo kiệt gỏ nồi sắt không cho ăn canh hồi còn nhỏ. Nhưng dù là trả thù cách "êm ái" thì cũng vẫn là trả thù, nghĩa là trong lòng Lưu Bang vẫn còn căm tức chị dâu của mình.

Chúa Giêsu không bao giờ dạy chúng ta trả thù, nhưng dạy chúng ta đừng chống cự người ác, ai vả má bên phải thì hãy giơ luôn má bên trái cho họ vả (Mt 5, 38-42), Ngài chỉ dạy chúng ta yêu thương kẻ thù và cầu nguyện cho họ (Mt 5, 43-48), đó mới đúng là tinh thần của Nước Trời, của Tin Mừng và của tình thương.

Có nhiều lúc trong cuộc sống, tôi cũng đã hậm hực thóa mạ và tìm cách trả thù người anh em vì một nguyên nhân rất tầm thường : đụng chạm đến tự ái và quyền lợi của tôi.