CN XXII TN

Ngoài thì khen ngợi, trong thì thâm độc

“Các ông thật khéo coi thường điều răn của Thiên Chúa để nắm giữ truyền thống của các ông.” Lời quở trách của đức Giêsu dành cho những người Pha-ri-sêu và kinh sư vạch trần những sự gian giối của giới lãnh đạo dân Do-thái, vì họ đã thực sự đảo lộn bậc thang giá trị của đời sống, đặt quá nhiều chú ý vào truyền thống phàm nhân nên đã đánh mất lề luật tôn quí của Thiên Chúa.

Những tập tục lỉnh kỉnh của giới lãnh đạo Do-thái mang nặng tính cách trình diễn bên ngoài, họ thích làm điệu bộ có vẻ quan trọng đáng kính, họ thích những lời tấm tắc khen ngợi của kẻ khác. Và chính vì mê tìm kiếm những điều đó mà họ đã không hiểu rằng mình đang xa rời những giá trị căn bản Chúa truyền dạy. Khi lòng trí của họ không còn mấy lưu tâm đến Thiên Chúa nữa, thì những gì họ làm nhân danh Thiên Chúa đều là trống rỗng, như các nhãn hiệu giả tạo bên ngoài! Vì kỳ thực mọi cái họ làm không còn là cho Thiên Chúa hay cho người khác, nhưng lại cho chính bản thân họ trước tiên! Khi nhận thấy những hành vi điêu ngoa gian giối của họ, đức Giêsu đã không dằn lòng được, nên phải mượn lời tiên tri I-sai-a mà than thở rằng: Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta! Chính vì lòng trí họ không còn nhớ đến Chúa nên không còn là đền thờ sống động của Thiên Chúa, tự khắc nó trở thành vùng đất béo bở cho bao nhiêu tội lỗi xấu xa phát sinh và thành sào huyệt cho ma quỷ hoành hành. Từ đó bao nhiêu các thứ tư tưởng đố kỵ, tranh đoạt của thế gian làm chủ những hành động ám muội của loài người: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tị, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Tất cả mọi chuyện đáng kinh hải này xuất ra từ lòng người không coi trọng luật thánh của Thiên Chúa!

Lạy Chúa, xin giúp con luôn biết suy gẫm luật Chúa đêm ngày, để lòng trí con không buông tuồng theo những thói tục thế gian, nhưng tha thiết vươn lên tới Chúa như cây lá luôn tìm ánh mặt trời