MỘC SƯ CỔ GIẾT DƠI YÊU TINH
N2T

Mộc Sư Cổ là người rất thích đi du lịch.
Một hôm ông ta đi ra ngoại ô thành Nam Kinh để du ngoạn, và đi vào trong một ngôi miếu cổ, Mộc Sư Cổ muốn vào nghỉ chỗ cao nhất trong phòng khách, lão hòa thượng nói với ông ta:
- “Ta đến ở nơi miếu này đã ba mươi năm rồi, trong phòng đó có đã có ba mươi người chết rồi, ông ở phòng khác nhé !”
Nhưng Mộc Sư Cổ lại không tin tà thần nên cương quyết ngủ đêm ở căn phòng ấy.
Ngủ đến nửa đêm thì Mộc Sư cổ bị một trận gió lạnh làm cho tỉnh dậy, ông ta sợ hãi lông tóc dựng đứng, trong lúc hoảng loạn thì cầm dao nhọn huơ múa lung tung, khi tai nghe hai tiếng bộp bộp thì gió lạnh mất tiêu.
Trời sáng, lão hòa thượng nhìn thấy Mộc Sư Cổ vẫn còn sống thì rất vui mừng, tiếp theo ông ta nhìn thấy trên đất có hai con dơi thật lớn đã chết thì mới chợt tỉnh ngộ, nói:
- “Hai con dơi này đã ăn thịt ba mươi người rồi.”
Từ đó Mộc Sư Cổ trở thành người anh dũng.
(Đường, Dung Thần tử “Bác dị chí”)

Suy tư:
Sự sơ hãi đã làm cho Mộc Sư Cổ trở thành người anh dũng, dù rằng ông ta quá hoảng loạn mà giết được hai con dơi ăn thịt người, trừ hại cho dân.
Trong đời sống thiêng liêng cũng thế, vì sợ tội lỗi mà các thánh đã ngày đêm suy tư đến sự chết để răn mình; vì sợ sự dữ nên các thánh đã không để cho thân xác mình chuộng theo cám dỗ; vì sợ hỏa ngục nên các thánh luôn tỉnh thức đề phòng bằng cách cầu nguyện và đền tội luôn.
Thế là các ngài đã trở thành những anh hùng trong đời sống thiêng liêng của các tín hữu.
Khi chúng ta mất ân sủng của Thiên Chúa thì tâm hồn chúng ta biến thành căn phòng chết, căn phòng lạnh lẽo u ám vì những tội lỗi của chúng ta đã phạm. Nhưng nếu chúng ta biết hồi tâm thống hối ăn năn xin Chúa thứ tha, và quyết tâm làm lại cuộc sống, thì chắc chắn chúng ta không những sẽ trở thành những anh hùng trước mặt người đời mà còn cả trước mặt Chúa nữa.
--------------
http://jmtaiby.blogspot.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com