Chúa Nhật XII THƯỜNG NIÊN - C
Zacharia 12: 10-11; Tvịnh 63; Galát 3: 26-29; Luca 9: 18-24
ĐỨC KITÔ, CỘI NGUỒN SỰ HIỆP NHẤT CỦA CHÚNG TA
Đôi khi Đức Giêsu được những thành viên của nhiều nhóm đạo đức gọi là Rabbi. Nhưng Người là một kiểu thầy dạy khác lạ. Trong Tin mừng theo thánh Mátthêu, chúng ta nghe thấy rằng Người giảng dạy không như những những vị khác đã dạy, nhưng “Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư” (7, 28-29).
Một trong những cách thức các thầy Rabbi dạy là đặt câu hỏi. Những vị thầy giỏi thì đặt những câu hỏi sao cho hướng đến những câu trả lời của người hỏi đặt ra hơn là chỉ cho họ câu trả lời. (Có câu nói đùa rằng: một sinh viên hỏi Rabbi, “Thưa Rabbi, tại sao thầy luôn trả lời bằng một câu hỏi khác?” Vị Rabbi trả lời, “Thế tại sao tôi không nên trả lời bằng một câu hỏi?”)
Nếu Rabbi đưa ra câu trả lời, thì đó là câu trả lời của thầy. Nhưng nếu thầy hỏi câu hỏi đúng, thì ông có thể có một câu trả lời khác và câu trả lời của đồ đệ được ghi nhớ và được tiếp thu. Thêm nữa, nếu Rabbi đưa ra câu trả lời thì vấn đề đã được xác định rồi. Nhưng nếu câu hỏi khác được hỏi thì vấn đề tiếp tục được mở rộng cho việc tìm kiếm và khám phá thêm. Trong bài Tin mừng hôm nay, Đức Giêsu hỏi các các môn đệ một câu hỏi quan trọng. Người không đưa ra câu trả lời, nhưng cho họ thời gian và thêm kinh nghiệm để tìm ra câu hỏi của riêng họ.
Khởi đầu Tin mừng của mình, tác giả Luca thuật lại việc cha mẹ Đức Giêsu tìm kiếm Người sau khi họ phát hiện ra Người không cùng đi với họ trong đoàn hành hương từ dịp lễ Vượt qua ở Giêrusalem. Sau ba ngày tìm kiếm, họ thấy đứa con trai 12 tuổi của mình trong đền thờ, “đang ngồi giữa các thầy dạy, nghe và hỏi họ” (2,46).
Khi Đức Giêsu hỏi các môn đệ: “đám đông bảo thầy là ai?” Họ đã ở với Người một thời gian và đã thấy và đã nghe khi Đức Giêsu nói những nhu cầu của dân chúng, dạy đám đông và đối đáp trước những tấn công từ nhóm đạo đức. Những lời đáp đầu tiên của họ với Đức Giêsu được rút ra từ những điều họ đã quan sát và đã nghe người khác nói.
Thế rồi, Đức Giêsu đưa ra câu hỏi, “Còn anh em bảo Thầy là ai?” Câu hỏi của vị Thầy đòi hỏi các môn đệ trở về lòng mình, rút ra từ những kinh nghiệm ở cùng Đức Giêsu và rút ra quyết định của riêng mình. Phêrô đáp thay cho cộng đoàn: “Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa”. Câu trả lời của ông không chỉ là một chút thông tin để mang theo trong cả phần đời còn lại. Ông sẽ có Đức Kitô hằng sống với ông và sẽ có thêm cho kinh nghiệm, sự hấp thụ và hành trình. Câu hỏi của Đức Giêsu sẽ luôn gắn chặt trong trí nhớ và ý thức của ông và ông sẽ phải trở lại lòng mình để trả lời nó nhiều lần nữa khi ông biết hơn về “Đấng Kitô của Thiên Chúa”.
Dù cho lời đáp của Phêrô đúng, nhưng ông sẽ phải củng cố nó cách quyết liệt để hợp với những sự kiện bi thảm sẽ nảy sinh khi ông tiếp tục theo Đức Giêsu. Đối với ông và các môn đệ khác “Đấng Kitô của Thiên Chúa” nghĩa là người cai trị đầy quyền lực sẽ lãnh đạo dân Israel và đánh đuổi người Rôma. Nhưng Đức Giêsu phá tan khái niệm đó khi Người khiển trách các môn đệ. Người hướng sự ám chỉ đến chính mình từ “Đấng Kitô của Thiên Chúa” đến “Con Người”.
Bài tin mừng nằm trước bài Tin mừng hôm nay thuật lại phép lạ hóa bánh cho 5000 người ăn (9,10-17). Cách trình bày này hẳn sẽ đề nghị các môn đệ rằng Đức Giêsu là Đấng Mêsia hằng được mong đợi, “Đấng Kitô của Thiên Chúa”. Cuối cùng, đây là Đấng Mêsia bắt đầu một thời đại mới. Điều này đủ thực, nhưng Đức Giêsu thêm rằng người ta chỉ vào được thời đại mới này khi họ có tình yêu hy sinh – sự hy hiến này đã được Đức Giêsu thực hiện trên thập giá. “Rồi Đức Giêsu nói với mọi người…” – Đức Giêsu đưa ra một lời mời gọi phổ quát cho bất kỳ ai khao khát chấp nhận nó. Nhưng những ai chấp nhận phải dám từ bỏ tất cả: tham vọng, những cách thức nhận biết tha nhân, những ưu tiên hằng ngày, những thói ích kỷ của họ - cuộc sống của họ chính là thế!
Nghe lời đáp của Phêrô Đức Giêsu hướng sự ám chỉ đến chính mình từ “Đấng Kitô của Thiên Chúa” tới “Con Người”. Trong các Tin mừng, thuật ngữ này ám chỉ đến Đức Giêsu. Đây là một danh hiệu ưa thích dành cho Đức Giêsu trong Tin mừng Luca và mang các tầng ý nghĩa. Trước hết, đơn giản nó có nghĩa là “con người”. Nhưng nó cũng là danh hiệu thiên sai được dùng 70 lần trong Tin mừng nhất lãm và 12 lần trong Tin mừng Gioan. Nó xuất hiện trong sách Đaniel (7,13) để mô tả “ai như con người”, đại diện cho dân Israel mới và hiện ra trên mây trời để nhận vương quốc từ Đấng Lão Thành. “Con Người” được dùng thường xuyên qua các sách Tin mừng và thường ám chỉ sự vượt qua và cái chết – như trong bài Tin mừng hôm nay.
Sau khi Đức Giêsu phục sinh, Phêrô sẽ mở rộng câu trả lời của ông cho câu hỏi của Đức Giêsu. Trong chương 3 quyển thứ 2 của Luca, Công vụ tông đồ, sau khi Phêrô và Gioan chữa trị người què ở cổng Đền thờ (3,1-26), Phêrô nói với đám đông và ám chỉ Đức Giêsu như: tôi tớ của Thiên Chúa, Đấng Thánh và Đấng Công Chính, Tác giả của Sự sống, và Đấng Mêsia. Rõ ràng trong các sách Tin mừng, Phêrô có nhiều thiếu sót và những hành động sai lầm, nhưng nhờ kết quả của việc Đức Giêsu phục sinh và quà tặng của Thánh Thần, cuộc đời Phêrô đã thay đổi. Lời đáp của ông cho câu hỏi của Đức Giêsu tăng trưởng vì những sự kiện làm thay đổi cuộc sống nhờ vào sự vượt qua và sự phục sinh của Đức Giêsu.
Kinh nghiệm của Phêrô dạy rằng chúng ta không thể dùng câu trả lời của người khác để trả lời cho câu hỏi mà Đức Giêsu đã hỏi các môn đệ và tiếp tục hỏi chúng ta, “Còn anh em bảo Thầy là ai?” Câu hỏi này đòi chúng ta phải trả lời mỗi ngày. Chúng ta trả lời câu hỏi này bằng những quyết định mà chúng ta có liên quan đến chọn lựa của các bạn bè chúng ta; chúng ta sử dụng thời gian của mình ra sao; đầu tư cho các nguồn của chúng ta; đối xử với tha nhân, đặc biệt ý nghĩa tối thiểu; một sự sẵng sàng để được nhận biết như các môn đệ Đức Kitô; và sự thực hành từ chối bản thân trước của cải của người khác.
Đức Giêsu hứa trong quá trình từ bỏ cuộc sống hằng ngày của mình, chúng ta sẽ tìm lại được. Thế gian khuyên chúng ta tìm kiếm lợi lộc riêng mình, cẩn trọng và tìm kiếm bằng nỗ lực tối thiểu. Tôi đang giữ lại cho bản thân những gì? Tại sao? Đức Giêsu đòi hỏi sự rủi ro và lòng quảng đại khi người khác cần đến mình. Ở chỗ khác có nói hạt giống được tích trữ sẽ mục nát. Đó không phải sự tối thiểu mà tôi có thể làm – nhưng là hết khả năng.
Đức Giêsu không phải là người thích đau khổ, việc chọn đau khổ vì mục đích đau khổ. Hơn thế nữa, có lẽ được hướng dẫn bởi những ngôn sứ như Dacaria (trong bài đọc 1), Người đã nhận ra vai trò thiên sai như một người bị ruồng bỏ, đau khổ và thập giá. Người dạy cho Phêrô biết khái niệm về Đấng Mêsia. Đấng Mêsia sẽ phải đau khổ và trong hành động cũng dạy cho chúng ta cách thức để theo Người bằng cách sống cuộc đời của chúng ta. Theo Đức Giêsu làm cho chúng ta mở ra với cùng cách đối xử mà thế thế gian đã gây ra cho Người. Tuy nhiên, nó không kết thúc bằng cái chết, nhưng trong sự chung chia trong sự phục sinh và sự sống mới của Đức Giêsu.
Tín hữu Galat đề nghị cách thức những ai cùng với đời sống mới mà Đức Giêsu trao tặng, phải nhìn chính họ và thế giới. Khi chúng ta chịu thua thiệt như các môn đệ và đón nhận thập giá của Đức Kitô, thì chúng ta đã bước vào mối tương quan sâu xa với Thiên Chúa và với cả người khác. Vì đời sống mới, chúng ta sẽ thấy được giá trị của mỗi và mọi người. Đó là lý do chúng ta được Đức Giêsu gọi để thể hiện sự ưa thích tối thiểu. Vì Đức Giêsu chúng ta chia sẻ cách ngang bằng như con cái của Thiên Chúa. “Không còn chuyện phân biệt Do thái hay Hy lạp, nô lệ hay tự do, đàn ông hay đàn bà; nhưng tất cả anh em chỉ là một trong Đức Ki-tô”
Chuyển ngữ: Anh em HV Đaminh Vò Vấp
12th SUNDAY IN ORDINARY TIME -C-
Zechariah 12: 10-11; Psalm 63; Galatians 3: 26-29; Luke 9: 18-24
Jesus was sometimes called Rabbi by members of various religious groups. But he was a different kind of teacher. In Matthew’s Gospel we hear that he didn’t teach by drawing on what others taught, but "he taught as one who had authority and not as their teaches of the law" (7:28-29).
One of the ways the rabbis taught was by asking questions. Effective rabbis asked the kind of questions that would lead the questioners to their own answer, rather than just giving them the answer. (The joke: a student asked the Rabbi, "Rabbi, why do you always answer a question with another question?" The Rabbi answered, "Why shouldn’t I answer with a question?")
If the Rabbi gave the answer, it would be his answer. But if he asked the right question, he might get a different answer and the student’s answer would likely be remembered and internalized. In addition, if the Rabbi gave the answer then the matter was settled. But if another question is asked the matter stays open to further probing and discovery. In today’s gospel Jesus asks his disciples an important question. He doesn’t give the answer , but allows them time and more experience to come up with their own answer.
Early in his Gospel Luke tells of Jesus’ parents searching for him after they discover he is not with them in the caravan returning from the Passover celebration in Jerusalem. After searching for three days they find their 12-year-old son in the temple courts, "sitting among the teachers, listening to them and asking them questions" (2:46).
When Jesus asked the disciples the question, "Who do the crowds say that I am?" they had been with him for a while and had watched and listened as Jesus addressed the needs of others, taught the crowds and responded to attacks by the religious elite. Their first responses to Jesus were drawn from what they had observed and heard others say.
Then Jesus fine-tuned his question, "But who do you say that I am?" The teacher’s question requires the disciples to go within, draw upon their experiences with Jesus and draw their own conclusion. Peter responds for the community, "The Christ of God." His answer will not just be a piece of information to carry around with him for the rest of his life. He will have the living Christ with him and will have more to experience, absorb and process. Jesus’ question will hang in his memory and consciousness and he will have to return to answer it many more times as he learns more about "the Christ of God."
Even though Peter’s response is correct he will have to modify it drastically to suit the tragic events that will unfold as he continues to follow Jesus. For him and his contemporaries the "Christ of God" meant a powerful military ruler who would lead Israel and throw the Romans out. But Jesus undermines that notion in his rebuke to his disciples. He shifts the reference to himself from, "the Christ of God" to "the Son of Man."
Immediately preceding today’s passage is the account of the feeding of the 5000 (9:10-17). Such a display would certainly suggest to the disciples that Jesus was the long-awaited Messiah, "the Christ of God." Here, finally, was the Messiah to begin a new age. True enough; but Jesus adds that once people enter this new age, sacrificial love will be required of them – the kind of sacrifice Jesus made on the cross. "Then he said to all..." – Jesus is offering a universal invitation to anyone who wishes to accept it. But those who accept admission must be willing to lose everything: their ambition, ways of perceiving others, daily priorities, selfish habits – their very lives!
Having heard Peter’s response Jesus shifts the reference to himself from "the Christ of God" to "the Son of Man." In the Gospels this term only refers to Jesus. It’s a favorite title for Jesus in Luke’s gospel and has layers of meaning. First, it simply means "the human being" or "the man." But it is also a messianic title used 70 times in the Synoptics and 12 times in John. It appears in the Book of Daniel (7:13 ff) to describe "one like a man," who represents the new Israel and appears on the clouds to receive a kingdom from the Ancient of Days. The "Son of Man" is used frequently throughout the Gospels and usually refers to the passion and death – as in today’s passage.
After Jesus’ resurrection Peter will expand his answer to Jesus’ question. In chapter 3 of Luke’s second volume, the Acts of the Apostles, after Peter and John cure the cripple at the Temple gate (3:1-26), Peter addresses the gathered crowd and refers to Jesus as: God’s servant, The Holy and Just One, the Author of Life, and the Messiah. It’s clear in the Gospels that Peter has many flaws and missteps. But as a result of Jesus’ resurrection and the gift of the Holy Spirit, Peter’s life was changed. His response to Jesus’ question grew because of the life-changing and life-shattering events of Jesus’s passion and resurrection.
Peter’s experience teaches us that we can’t come up with a stock answer to the question Jesus asked his disciples and continues to ask us, "But who you say that I am?" This question requires an answer each day from us. We answer the question by the decisions we make concerning our choice of friends; how we use our time; invest our resources; treat people, especially the least significant; a willingness to be identified as Christ’s disciples; and our practice of self-denial for the welfare of others.
Jesus promises that in the process of losing our life daily we will save it. The world advises us to seek our own gain, play it safe and get by with the least effort. What am I holding back for myself? Why? Jesus asks for more risk taking and generosity when others are in need. It says in another place that the seed hoarded rots. It is not about the least that I can get by doing – but about the most.
Jesus isn’t being a masochist, choosing suffering for suffering’s sake. Rather, perhaps guided by such prophets as Zechariah (our first reading), he saw his messianic role as one of rejection, suffering and the cross. He brings Peter up short by correcting his notion of Messiah. The Messiah will suffer and in doing so teaches us how to follow him by how we live our lives. Following Jesus leaves us open to the same kind of treatment the world inflicted on him. However, it doesn’t end in death, but in a share in Jesus’ resurrection and new life.
Galatians suggests how those with the new life Jesus gives must view themselves and the world. When we surrender as disciples and take up Christ’s cross, we have entered into a deep relationship with God and also with one another. Because of that new life, we see the value of each and every human being. Which is why we are called by Jesus to have a preference for the least. Because of Jesus we share equally as daughters and sons of God. "There is neither Jew nor Greek, there is neither slave nor free person, there is not male and female; for you are all one in Christ Jesus."
Zacharia 12: 10-11; Tvịnh 63; Galát 3: 26-29; Luca 9: 18-24
ĐỨC KITÔ, CỘI NGUỒN SỰ HIỆP NHẤT CỦA CHÚNG TA
Đôi khi Đức Giêsu được những thành viên của nhiều nhóm đạo đức gọi là Rabbi. Nhưng Người là một kiểu thầy dạy khác lạ. Trong Tin mừng theo thánh Mátthêu, chúng ta nghe thấy rằng Người giảng dạy không như những những vị khác đã dạy, nhưng “Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư” (7, 28-29).
Một trong những cách thức các thầy Rabbi dạy là đặt câu hỏi. Những vị thầy giỏi thì đặt những câu hỏi sao cho hướng đến những câu trả lời của người hỏi đặt ra hơn là chỉ cho họ câu trả lời. (Có câu nói đùa rằng: một sinh viên hỏi Rabbi, “Thưa Rabbi, tại sao thầy luôn trả lời bằng một câu hỏi khác?” Vị Rabbi trả lời, “Thế tại sao tôi không nên trả lời bằng một câu hỏi?”)
Nếu Rabbi đưa ra câu trả lời, thì đó là câu trả lời của thầy. Nhưng nếu thầy hỏi câu hỏi đúng, thì ông có thể có một câu trả lời khác và câu trả lời của đồ đệ được ghi nhớ và được tiếp thu. Thêm nữa, nếu Rabbi đưa ra câu trả lời thì vấn đề đã được xác định rồi. Nhưng nếu câu hỏi khác được hỏi thì vấn đề tiếp tục được mở rộng cho việc tìm kiếm và khám phá thêm. Trong bài Tin mừng hôm nay, Đức Giêsu hỏi các các môn đệ một câu hỏi quan trọng. Người không đưa ra câu trả lời, nhưng cho họ thời gian và thêm kinh nghiệm để tìm ra câu hỏi của riêng họ.
Khởi đầu Tin mừng của mình, tác giả Luca thuật lại việc cha mẹ Đức Giêsu tìm kiếm Người sau khi họ phát hiện ra Người không cùng đi với họ trong đoàn hành hương từ dịp lễ Vượt qua ở Giêrusalem. Sau ba ngày tìm kiếm, họ thấy đứa con trai 12 tuổi của mình trong đền thờ, “đang ngồi giữa các thầy dạy, nghe và hỏi họ” (2,46).
Khi Đức Giêsu hỏi các môn đệ: “đám đông bảo thầy là ai?” Họ đã ở với Người một thời gian và đã thấy và đã nghe khi Đức Giêsu nói những nhu cầu của dân chúng, dạy đám đông và đối đáp trước những tấn công từ nhóm đạo đức. Những lời đáp đầu tiên của họ với Đức Giêsu được rút ra từ những điều họ đã quan sát và đã nghe người khác nói.
Thế rồi, Đức Giêsu đưa ra câu hỏi, “Còn anh em bảo Thầy là ai?” Câu hỏi của vị Thầy đòi hỏi các môn đệ trở về lòng mình, rút ra từ những kinh nghiệm ở cùng Đức Giêsu và rút ra quyết định của riêng mình. Phêrô đáp thay cho cộng đoàn: “Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa”. Câu trả lời của ông không chỉ là một chút thông tin để mang theo trong cả phần đời còn lại. Ông sẽ có Đức Kitô hằng sống với ông và sẽ có thêm cho kinh nghiệm, sự hấp thụ và hành trình. Câu hỏi của Đức Giêsu sẽ luôn gắn chặt trong trí nhớ và ý thức của ông và ông sẽ phải trở lại lòng mình để trả lời nó nhiều lần nữa khi ông biết hơn về “Đấng Kitô của Thiên Chúa”.
Dù cho lời đáp của Phêrô đúng, nhưng ông sẽ phải củng cố nó cách quyết liệt để hợp với những sự kiện bi thảm sẽ nảy sinh khi ông tiếp tục theo Đức Giêsu. Đối với ông và các môn đệ khác “Đấng Kitô của Thiên Chúa” nghĩa là người cai trị đầy quyền lực sẽ lãnh đạo dân Israel và đánh đuổi người Rôma. Nhưng Đức Giêsu phá tan khái niệm đó khi Người khiển trách các môn đệ. Người hướng sự ám chỉ đến chính mình từ “Đấng Kitô của Thiên Chúa” đến “Con Người”.
Bài tin mừng nằm trước bài Tin mừng hôm nay thuật lại phép lạ hóa bánh cho 5000 người ăn (9,10-17). Cách trình bày này hẳn sẽ đề nghị các môn đệ rằng Đức Giêsu là Đấng Mêsia hằng được mong đợi, “Đấng Kitô của Thiên Chúa”. Cuối cùng, đây là Đấng Mêsia bắt đầu một thời đại mới. Điều này đủ thực, nhưng Đức Giêsu thêm rằng người ta chỉ vào được thời đại mới này khi họ có tình yêu hy sinh – sự hy hiến này đã được Đức Giêsu thực hiện trên thập giá. “Rồi Đức Giêsu nói với mọi người…” – Đức Giêsu đưa ra một lời mời gọi phổ quát cho bất kỳ ai khao khát chấp nhận nó. Nhưng những ai chấp nhận phải dám từ bỏ tất cả: tham vọng, những cách thức nhận biết tha nhân, những ưu tiên hằng ngày, những thói ích kỷ của họ - cuộc sống của họ chính là thế!
Nghe lời đáp của Phêrô Đức Giêsu hướng sự ám chỉ đến chính mình từ “Đấng Kitô của Thiên Chúa” tới “Con Người”. Trong các Tin mừng, thuật ngữ này ám chỉ đến Đức Giêsu. Đây là một danh hiệu ưa thích dành cho Đức Giêsu trong Tin mừng Luca và mang các tầng ý nghĩa. Trước hết, đơn giản nó có nghĩa là “con người”. Nhưng nó cũng là danh hiệu thiên sai được dùng 70 lần trong Tin mừng nhất lãm và 12 lần trong Tin mừng Gioan. Nó xuất hiện trong sách Đaniel (7,13) để mô tả “ai như con người”, đại diện cho dân Israel mới và hiện ra trên mây trời để nhận vương quốc từ Đấng Lão Thành. “Con Người” được dùng thường xuyên qua các sách Tin mừng và thường ám chỉ sự vượt qua và cái chết – như trong bài Tin mừng hôm nay.
Sau khi Đức Giêsu phục sinh, Phêrô sẽ mở rộng câu trả lời của ông cho câu hỏi của Đức Giêsu. Trong chương 3 quyển thứ 2 của Luca, Công vụ tông đồ, sau khi Phêrô và Gioan chữa trị người què ở cổng Đền thờ (3,1-26), Phêrô nói với đám đông và ám chỉ Đức Giêsu như: tôi tớ của Thiên Chúa, Đấng Thánh và Đấng Công Chính, Tác giả của Sự sống, và Đấng Mêsia. Rõ ràng trong các sách Tin mừng, Phêrô có nhiều thiếu sót và những hành động sai lầm, nhưng nhờ kết quả của việc Đức Giêsu phục sinh và quà tặng của Thánh Thần, cuộc đời Phêrô đã thay đổi. Lời đáp của ông cho câu hỏi của Đức Giêsu tăng trưởng vì những sự kiện làm thay đổi cuộc sống nhờ vào sự vượt qua và sự phục sinh của Đức Giêsu.
Kinh nghiệm của Phêrô dạy rằng chúng ta không thể dùng câu trả lời của người khác để trả lời cho câu hỏi mà Đức Giêsu đã hỏi các môn đệ và tiếp tục hỏi chúng ta, “Còn anh em bảo Thầy là ai?” Câu hỏi này đòi chúng ta phải trả lời mỗi ngày. Chúng ta trả lời câu hỏi này bằng những quyết định mà chúng ta có liên quan đến chọn lựa của các bạn bè chúng ta; chúng ta sử dụng thời gian của mình ra sao; đầu tư cho các nguồn của chúng ta; đối xử với tha nhân, đặc biệt ý nghĩa tối thiểu; một sự sẵng sàng để được nhận biết như các môn đệ Đức Kitô; và sự thực hành từ chối bản thân trước của cải của người khác.
Đức Giêsu hứa trong quá trình từ bỏ cuộc sống hằng ngày của mình, chúng ta sẽ tìm lại được. Thế gian khuyên chúng ta tìm kiếm lợi lộc riêng mình, cẩn trọng và tìm kiếm bằng nỗ lực tối thiểu. Tôi đang giữ lại cho bản thân những gì? Tại sao? Đức Giêsu đòi hỏi sự rủi ro và lòng quảng đại khi người khác cần đến mình. Ở chỗ khác có nói hạt giống được tích trữ sẽ mục nát. Đó không phải sự tối thiểu mà tôi có thể làm – nhưng là hết khả năng.
Đức Giêsu không phải là người thích đau khổ, việc chọn đau khổ vì mục đích đau khổ. Hơn thế nữa, có lẽ được hướng dẫn bởi những ngôn sứ như Dacaria (trong bài đọc 1), Người đã nhận ra vai trò thiên sai như một người bị ruồng bỏ, đau khổ và thập giá. Người dạy cho Phêrô biết khái niệm về Đấng Mêsia. Đấng Mêsia sẽ phải đau khổ và trong hành động cũng dạy cho chúng ta cách thức để theo Người bằng cách sống cuộc đời của chúng ta. Theo Đức Giêsu làm cho chúng ta mở ra với cùng cách đối xử mà thế thế gian đã gây ra cho Người. Tuy nhiên, nó không kết thúc bằng cái chết, nhưng trong sự chung chia trong sự phục sinh và sự sống mới của Đức Giêsu.
Tín hữu Galat đề nghị cách thức những ai cùng với đời sống mới mà Đức Giêsu trao tặng, phải nhìn chính họ và thế giới. Khi chúng ta chịu thua thiệt như các môn đệ và đón nhận thập giá của Đức Kitô, thì chúng ta đã bước vào mối tương quan sâu xa với Thiên Chúa và với cả người khác. Vì đời sống mới, chúng ta sẽ thấy được giá trị của mỗi và mọi người. Đó là lý do chúng ta được Đức Giêsu gọi để thể hiện sự ưa thích tối thiểu. Vì Đức Giêsu chúng ta chia sẻ cách ngang bằng như con cái của Thiên Chúa. “Không còn chuyện phân biệt Do thái hay Hy lạp, nô lệ hay tự do, đàn ông hay đàn bà; nhưng tất cả anh em chỉ là một trong Đức Ki-tô”
Chuyển ngữ: Anh em HV Đaminh Vò Vấp
12th SUNDAY IN ORDINARY TIME -C-
Zechariah 12: 10-11; Psalm 63; Galatians 3: 26-29; Luke 9: 18-24
Jesus was sometimes called Rabbi by members of various religious groups. But he was a different kind of teacher. In Matthew’s Gospel we hear that he didn’t teach by drawing on what others taught, but "he taught as one who had authority and not as their teaches of the law" (7:28-29).
One of the ways the rabbis taught was by asking questions. Effective rabbis asked the kind of questions that would lead the questioners to their own answer, rather than just giving them the answer. (The joke: a student asked the Rabbi, "Rabbi, why do you always answer a question with another question?" The Rabbi answered, "Why shouldn’t I answer with a question?")
If the Rabbi gave the answer, it would be his answer. But if he asked the right question, he might get a different answer and the student’s answer would likely be remembered and internalized. In addition, if the Rabbi gave the answer then the matter was settled. But if another question is asked the matter stays open to further probing and discovery. In today’s gospel Jesus asks his disciples an important question. He doesn’t give the answer , but allows them time and more experience to come up with their own answer.
Early in his Gospel Luke tells of Jesus’ parents searching for him after they discover he is not with them in the caravan returning from the Passover celebration in Jerusalem. After searching for three days they find their 12-year-old son in the temple courts, "sitting among the teachers, listening to them and asking them questions" (2:46).
When Jesus asked the disciples the question, "Who do the crowds say that I am?" they had been with him for a while and had watched and listened as Jesus addressed the needs of others, taught the crowds and responded to attacks by the religious elite. Their first responses to Jesus were drawn from what they had observed and heard others say.
Then Jesus fine-tuned his question, "But who do you say that I am?" The teacher’s question requires the disciples to go within, draw upon their experiences with Jesus and draw their own conclusion. Peter responds for the community, "The Christ of God." His answer will not just be a piece of information to carry around with him for the rest of his life. He will have the living Christ with him and will have more to experience, absorb and process. Jesus’ question will hang in his memory and consciousness and he will have to return to answer it many more times as he learns more about "the Christ of God."
Even though Peter’s response is correct he will have to modify it drastically to suit the tragic events that will unfold as he continues to follow Jesus. For him and his contemporaries the "Christ of God" meant a powerful military ruler who would lead Israel and throw the Romans out. But Jesus undermines that notion in his rebuke to his disciples. He shifts the reference to himself from, "the Christ of God" to "the Son of Man."
Immediately preceding today’s passage is the account of the feeding of the 5000 (9:10-17). Such a display would certainly suggest to the disciples that Jesus was the long-awaited Messiah, "the Christ of God." Here, finally, was the Messiah to begin a new age. True enough; but Jesus adds that once people enter this new age, sacrificial love will be required of them – the kind of sacrifice Jesus made on the cross. "Then he said to all..." – Jesus is offering a universal invitation to anyone who wishes to accept it. But those who accept admission must be willing to lose everything: their ambition, ways of perceiving others, daily priorities, selfish habits – their very lives!
Having heard Peter’s response Jesus shifts the reference to himself from "the Christ of God" to "the Son of Man." In the Gospels this term only refers to Jesus. It’s a favorite title for Jesus in Luke’s gospel and has layers of meaning. First, it simply means "the human being" or "the man." But it is also a messianic title used 70 times in the Synoptics and 12 times in John. It appears in the Book of Daniel (7:13 ff) to describe "one like a man," who represents the new Israel and appears on the clouds to receive a kingdom from the Ancient of Days. The "Son of Man" is used frequently throughout the Gospels and usually refers to the passion and death – as in today’s passage.
After Jesus’ resurrection Peter will expand his answer to Jesus’ question. In chapter 3 of Luke’s second volume, the Acts of the Apostles, after Peter and John cure the cripple at the Temple gate (3:1-26), Peter addresses the gathered crowd and refers to Jesus as: God’s servant, The Holy and Just One, the Author of Life, and the Messiah. It’s clear in the Gospels that Peter has many flaws and missteps. But as a result of Jesus’ resurrection and the gift of the Holy Spirit, Peter’s life was changed. His response to Jesus’ question grew because of the life-changing and life-shattering events of Jesus’s passion and resurrection.
Peter’s experience teaches us that we can’t come up with a stock answer to the question Jesus asked his disciples and continues to ask us, "But who you say that I am?" This question requires an answer each day from us. We answer the question by the decisions we make concerning our choice of friends; how we use our time; invest our resources; treat people, especially the least significant; a willingness to be identified as Christ’s disciples; and our practice of self-denial for the welfare of others.
Jesus promises that in the process of losing our life daily we will save it. The world advises us to seek our own gain, play it safe and get by with the least effort. What am I holding back for myself? Why? Jesus asks for more risk taking and generosity when others are in need. It says in another place that the seed hoarded rots. It is not about the least that I can get by doing – but about the most.
Jesus isn’t being a masochist, choosing suffering for suffering’s sake. Rather, perhaps guided by such prophets as Zechariah (our first reading), he saw his messianic role as one of rejection, suffering and the cross. He brings Peter up short by correcting his notion of Messiah. The Messiah will suffer and in doing so teaches us how to follow him by how we live our lives. Following Jesus leaves us open to the same kind of treatment the world inflicted on him. However, it doesn’t end in death, but in a share in Jesus’ resurrection and new life.
Galatians suggests how those with the new life Jesus gives must view themselves and the world. When we surrender as disciples and take up Christ’s cross, we have entered into a deep relationship with God and also with one another. Because of that new life, we see the value of each and every human being. Which is why we are called by Jesus to have a preference for the least. Because of Jesus we share equally as daughters and sons of God. "There is neither Jew nor Greek, there is neither slave nor free person, there is not male and female; for you are all one in Christ Jesus."